Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 37: Anh tự trải đi tôi ngủ trước đây!

Nghe xong lời Tô Mi nói, Hoắc Kiến Quốc liền xuống xe theo Tô Mi vào sân.

Kết quả Hoắc Kiến Quốc đi vào cũng không thể khiến Lý Uyên cởi quần ra được.

Anh đem các bước rút ống tiểu mà Tô Mi nói kể lại cho Lý Uyên một lượt, cuối cùng tất cả mọi người đều ra ngoài, cái tên Lý Uyên liều mạng này ở trong phòng vừa la hét vừa tự mình rút ống tiểu.

Sau khi chuyện của Lý Uyên được giải quyết xong, Hoắc Kiến Quốc liền quay lại xe đi ngủ.

Tô Mi thì đi xách nước tắm, cô tắm xong đi ra đổ nước thì phát hiện tuyết rơi càng lúc càng lớn, trong chiếc ô tô ngoài tường bao lại truyền ra mấy tiếng hắt hơi rất lớn...........

Thời tiết lạnh thế này, Tô Mi chỉ có thể chúc Hoắc Kiến Quốc may mắn.

Cô đặt chậu tắm xuống, đang định vào nhà ngủ thì đột nhiên nghe thấy ngoài sân vang lên tiếng bà Vương đang nói chuyện:

"Sư trưởng Hoắc, sao cậu không vào nhà mà ngủ, trong xe lạnh thế này, có phải Tô Mi không cho cậu vào nhà không?"

"Không có ạ." Hoắc Kiến Quốc rõ ràng là sững người lại một chút: "Trong xe cũng tạm, không lạnh lắm đâu, hắt xì!"

"Cậu cứ hắt xì liên tục thế này mà bảo không lạnh à?" Bà Vương vừa nói, âm lượng bỗng nhiên cao vút lên:

"Cái con Tô Mi này quá điêu ngoa rồi, lại dám không cho cậu vào nhà ngủ, để tôi đi nói lý với nó."

Sau đó Tô Mi nghe thấy tiếng cửa xe bị kéo ra, rõ ràng là Hoắc Kiến Quốc đã từ trên xe bước xuống, anh vội vàng nói:

"Bác Vương đừng đi, là tự cháu muốn ngủ ở ngoài mà."

"Làm sao có thể chứ, cậu đâu có ngốc, sao lại bỏ giường ấm nệm êm không nằm mà lại ra xe chịu rét chứ, chắc chắn là Tô Mi không cho vào." Bà Vương dùng giọng điệu hoàn toàn không tin tưởng, bà tiếp tục nói lớn:

"Cái con Tô Mi này sao mà bá đạo thế, cái giường lớn như vậy chẳng lẽ lại không nằm nổi hai người, Tô Mi, Tô Mi, cô ra đây cho tôi."

Tô Mi đang đứng trong sân nghe cuộc đối thoại của hai người: ???

"Bác Vương, bác đừng hét nữa." Hoắc Kiến Quốc quát khẽ một tiếng, anh rõ ràng cũng không có cách nào với bà lão này.

Bà lão chẳng có ý định dừng tay chút nào: "Cứ hét đấy, cứ hét đấy, nó không cho cậu chỗ ngủ thì tôi sẽ làm ầm lên cho mọi người đều dậy để phân xử cho cậu."

Hoắc Kiến Quốc: "Cháu vào ngủ với cô ấy là được chứ gì, bác Vương, đêm hôm khuya khoắt thế này, bác đừng hét nữa được không ạ?"

Bà Vương: "Được."

Hoắc Kiến Quốc: "........"

Dưới ánh mắt nồng nhiệt của bà Vương, Hoắc Kiến Quốc chỉ có thể bấm bụng đi vào trong sân.

Vào đến sân, Hoắc Kiến Quốc thấy Tô Mi đứng dưới mái hiên, biết Tô Mi chắc chắn đã nghe thấy cuộc đối thoại của anh và bà lão, nhất thời ngượng ngùng đến mức ánh mắt chẳng biết đặt vào đâu:

"Cái bác Vương này thật là, nửa đêm không ngủ còn hét loạn lên."

Vừa nói, Hoắc Kiến Quốc vừa ngoái đầu nhìn lại, anh thấy bà Vương đứng ở cổng sân, trợn tròn mắt nhìn anh, ra vẻ nếu anh không vào phòng ngủ thì bà sẽ còn la hét ầm ĩ tiếp.

Thấy vậy, Hoắc Kiến Quốc chỉ có thể bấm bụng tiếp tục đi về phía trước.

Ngay khi Hoắc Kiến Quốc vừa quay đầu đi, bà lão liền nháy mắt ra hiệu đủ kiểu với Tô Mi, cứ như đang tranh công với Tô Mi vậy: Nhìn xem, tôi đã đuổi được người đàn ông vào phòng cô rồi đấy.

Tô Mi cũng chỉ có thể im lặng đáp lại: Nghe tôi nói cảm ơn bác, vì có bác mà bốn mùa thêm ấm áp.

Rất nhanh sau đó, Hoắc Kiến Quốc đã đi đến trước mặt Tô Mi, anh ngượng ngùng đứng chôn chân tại chỗ gãi đầu, chỉ hy vọng bà Vương biết điểm dừng mà mau chóng đi cho.

Tuy nhiên Hoắc Kiến Quốc định sẵn là phải thất vọng rồi, vì bà Vương không đi, bà đứng ở cửa, hung dữ hét lên với Tô Mi:

"Còn không mau dẫn người đàn ông của cô vào phòng đi ngủ, còn để tôi phát hiện cô đuổi cậu ấy ra ngoài một lần nữa, tôi sẽ hét toáng lên khắp sân cho mọi người đều biết cô không cho Sư trưởng Hoắc lên giường ngủ.

Cô đuổi cậu ấy ra một lần tôi hét một lần, xem cô có thấy xấu hổ không?"

Tô Mi và Hoắc Kiến Quốc đứng ở cửa phòng, nhìn nhau trân trân, không nói nên lời.

Thấy hai vợ chồng mãi chẳng có động tĩnh gì, giọng của bà Vương lại đột nhiên cao vút lên: "Tô Mi, tại sao cô không cho Hoắc..."

Âm thanh chói tai này khiến Tô Mi cũng không còn sức chống đỡ, cô vội vàng nghiêng người, nhường ra một khoảng trống cho Hoắc Kiến Quốc, nói:

"Anh vào trước đi."

Cực chẳng đã, Hoắc Kiến Quốc cũng chỉ có thể nghiêng người đi vào căn phòng Tô Mi đang ở, đừng nói chi, trong phòng ấm áp thế này đúng là dễ chịu thật.

Thấy Hoắc Kiến Quốc cuối cùng cũng vào phòng rồi, bà Vương mới cười: "Tô Mi, đối xử tốt với người đàn ông của cô vào, còn để tôi thấy cô giở thói đanh đá đuổi người đi, tôi sẽ mắng cho cô khóc đấy!"

Miệng bà nói những lời hung dữ nhưng trên mặt lại ngấm ngầm nháy mắt ra hiệu đủ kiểu với Tô Mi.

Sau đó bà Vương kéo cửa sân lại, còn cài then từ bên ngoài rồi mới đi về sân nhà mình.

Thấy bà Vương đi rồi, Tô Mi mới vào phòng, Hoắc Kiến Quốc đang quay lưng về phía Tô Mi đứng bên cạnh bàn, ánh mắt anh đang dừng trên cuốn bệnh án cô viết tối qua, ánh mắt sâu thẳm khó lường.

Trước đây anh từng thấy chữ của Tô Mi, là kiểu chữ như gà bới vậy.

Sao bây giờ đột nhiên lại biến thành kiểu chữ phiêu dật thế này, mặc dù vẫn không hiểu gì như trước nhưng trông lại có vẻ hơi đẹp mắt?

Tô Mi thấy thần sắc Hoắc Kiến Quốc trầm mặc, tưởng anh đang khó chịu vì cô động vào cuốn sổ tay của anh, nhỏ giọng giải thích:

"Vì thấy là cuốn sổ tay chưa dùng đến nên tôi mới dùng."

"Ừ, không sao, bên trong không có gì, cô cứ dùng đi."

"Bên trong có kẹp đồ mà, kẹp một tấm..." Tô Mi định nói cô đã kẹp tấm ảnh vào trong sách.

Kết quả lời chưa nói xong đã bị Hoắc Kiến Quốc ngắt lời: "Có đồ thì cô cứ lấy ra, kẹp vào cuốn sách khác là được."

"Tôi kẹp vào cuốn sách khác rồi." Tô Mi gật đầu, có chút lúng túng.

Hoắc Kiến Quốc: "Được."

Hai người kỳ kỳ quái quái đối đáp mấy câu vô thưởng vô phạt, rồi lại rơi vào im lặng.

Im lặng một hồi, sau đó cả hai gần như cùng lúc lên tiếng: "Cô..." "Anh..."

"Anh nói trước đi!" Tô Mi nói.

Hoắc Kiến Quốc xoa xoa đôi bàn tay bị lạnh đến cứng đờ, liếc nhìn Tô Mi một cái rồi nói:

"Dù sao chăn của tôi cũng đã bị người ta chuyển qua phòng cô rồi, hay là tôi cứ trải chiếu nằm dưới đất ngủ vậy, đỡ để bà Vương lại hét lên, lúc nãy cô định nói gì?"

"Không có gì, vậy anh ngủ dưới đất đi!" Tô Mi vốn định bảo Hoắc Kiến Quốc ra bếp ngủ, nghe anh nói trải chiếu nằm đất xong liền từ bỏ ý định nói ra câu đó.

Cái bếp đó gió lùa tứ phía, cũng chẳng khác gì trong xe cả.

Dù sao hai người cũng ngủ riêng, Tô Mi nghĩ tối nay Hoắc Kiến Quốc dù sao cũng đã làm cơm cho cô ăn, vả lại đây còn là nhà của anh, rốt cuộc cô cũng không nỡ bảo anh ra ngoài:

"Anh tự trải đi, tôi ngủ trước đây!"

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Hòa Ly, Ta Diễm Tuyệt Kinh Thành
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện