Ngày hôm sau, đến lượt Tô Mi sốt ruột.
Cô không tin những sự kiện lịch sử quan trọng như vậy mà trong tin tức lại không có một chút dấu vết nào.
Vừa tan làm, cô đã về nhà, bật tivi âm lượng lớn nhất ngồi đợi Hoắc Kiến Quốc.
Lúc Hoắc Kiến Quốc bước vào cửa, Tô Mi cũng cuống cuồng bưng nước cho Hoắc Kiến Quốc rửa tay.
Nhưng cô bưng nước đến trước mặt Hoắc Kiến Quốc, anh lại không có ý định rửa.
“Rửa đi chứ! Hôm qua anh chẳng phải rất sốt ruột sao, hôm nay sao lại không vội nữa rồi?” Tô Mi nhìn Hoắc Kiến Quốc nói.
Cô vừa dứt lời đã thấy Hoắc Kiến Quốc nhìn cô sâu sắc mấy cái, sau đó ôm chặt cô vào lòng, anh nói: “Đồ ngốc, lúc mới xuyên qua đây chắc chắn là bị dọa sợ không nhẹ đâu nhỉ?”
“Hả········ cái gì cơ?” Tô Mi chớp chớp mắt, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Hoắc Kiến Quốc.
Sau khi ôm chặt Tô Mi vào lòng một hồi, Hoắc Kiến Quốc mới nói: “Anh biết hết rồi.”
“Biết cái gì cơ?” Tô Mi thực ra đã đoán đại khái được Hoắc Kiến Quốc biết điều...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 301 đến hết truyện với 16.000 linh thạch