Chương 316: Anh sợ không cho em "ăn no" được!

"Nhưng em vẫn cảm thấy, anh nên quay lại." Nói đến đoạn sau, Tô Mi chuyển hướng câu chuyện.

Hoắc Kiến Quốc không hiểu: "Em không muốn ngày nào cũng được sống cùng anh sao?"

"Em đương nhiên là muốn rồi." Tô Mi gật đầu, "Nhưng với tư cách là người đầu ấp tay gối, em là người hiểu anh nhất. Những lời mê sảng ban đêm của anh đều là khẩu hiệu trong quân đội.

Thứ anh không nỡ bỏ lại, tại sao lại phải nói những lời trái lương tâm chứ?"

"Là không nỡ, nhưng lại càng không nỡ xa em hơn, em đã mua nhà ở Yến Kinh, đã có sự nghiệp của riêng mình ở đây, sau này xác suất cao là cũng sẽ luôn ở lại đây.

Nếu anh quay lại doanh trại, vậy thì sự chia cách của chúng ta sau này sẽ không phải là ba năm năm năm, mà là mười năm tám năm, thậm chí là cả đời, cuộc hôn nhân như vậy thì còn ý nghĩa gì nữa?" Đây là một vấn đề rất thực tế, hai người muốn ở bên nhau thì nhất định phải có người đưa ra sự hy sinh.

Hoắc Kiến Quốc không muốn thừa nhận mình đang hy sinh sự nghiệp, a...

Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 301 đến hết truyện với 16.000 linh thạch

BÌNH LUẬN