Để che đi những dấu vết trên người, Tô Mi đã mặc một chiếc sườn xám cao cổ.
Vì sợ làm lỡ việc học của Tô Mi, nên Hoắc Kiến Quốc đã cố gắng điều chỉnh thời gian nghỉ phép vào cuối tuần.
Ăn sáng xong, Tô Mi cùng Hoắc Kiến Quốc đi dạo phố.
Thời buổi này chẳng có hoạt động giải trí gì mấy, các cặp đôi yêu nhau chẳng qua cũng chỉ là cùng nhau đi dạo phố, dạo công viên, hay đi bộ dọc các con đường.
Đôi vợ chồng trẻ nắm tay nhau, toàn tâm toàn ý tận hưởng khoảng thời gian riêng tư hiếm hoi của hai người.
Sau khi dạo quanh khu vực gần bách hóa tổng hợp nửa ngày, hai người tìm đại một quán cơm gần đó để ăn trưa.
Ăn xong, Tô Mi và Hoắc Kiến Quốc mua cho Thu Thu ít đồ ăn vặt rồi đi về nhà.
Thời gian ở bên nhau quá ngắn, hai người cũng chẳng biết làm gì cho hết.
Thu Thu nhận được đồ ăn vặt thì rất vui, cô bé bốc một nắm kẹo rồi chạy tót ra khỏi phòng, nói là muốn đem kẹo chia cho bạn bè cùng nếm thử.
Chuyển đến đây được vài tháng, Thu Thu đã kết bạn được với đám trẻ con gần đó.
Trẻ con học hỏi nhanh, Thu Thu chơi với đám trẻ đó nhiều nên giờ nói chuyện sặc mùi giọng Bắc Kinh, Hoắc Kiến Quốc không còn tìm thấy bóng dáng khiếp nhược của cô bé ngày nào nữa, ánh mắt nhìn Tô Mi càng thêm dịu dàng.
Anh đang nghĩ, gặp được Tô Mi đúng là phúc ba đời của anh.
Chỉ là Hoắc Kiến Quốc vừa mới thầm cảm thán Thu Thu đã thay đổi, thì tiếng khóc thút thít của Thu Thu đã từ ngoài sân truyền vào.
Tiếng khóc của Thu Thu càng lúc càng gần, nghe là biết cô bé đang vắt chân lên cổ chạy về sân.
"Sao lại khóc thế này?" Đứa trẻ khóc quá to khiến Tô Mi không khỏi nhíu mày.
Thu Thu vốn ngoan ngoãn, bình thường sẽ không khóc như vậy.
Vừa nói, Tô Mi vừa ló đầu ra khỏi phòng nhìn Thu Thu, khi nhìn rõ dấu bàn tay lớn trên mặt cô bé, cô sải bước lao ra sân, nâng mặt Thu Thu lên hỏi:
"Ai đánh con, Thu Thu, đây là ai làm?"
Hoắc Kiến Quốc và Lý Thục Phấn ở trong nhà nghe thấy tiếng Tô Mi, nhận ra tình hình không ổn cũng hớt hải chạy ra ngoài.
"Bà nội, bà nội đánh con!" Thu Thu vừa khóc vừa xoa mặt mình, "Mẹ ơi, Thu Thu sợ, bà nội đến rồi!"
"Bà nội gì? Bà nội nào?" Tô Mi nghe Thu Thu nói, trong lòng thầm cảm thấy không ổn.
Đúng là ghét của nào trời trao của nấy, giây tiếp theo, giọng nói quái gở chua ngoa của Lưu Thúy Vân vang lên ở cổng sân:
"Nó còn mấy bà nội nữa, tất nhiên là tôi đây! Con ranh này phản rồi, cái thời buổi cơm không đủ ăn thế này mà nó dám đem kẹo ra chia cho lũ tạp chủng kia, nếu không phải tôi phát hiện ra thì cái nhà này bị con ranh này phá sạch rồi."
Theo tiếng nói, Lưu Thúy Vân tay trái xách một cái bọc vải, tay phải cầm một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, mặt đầy vẻ hung tợn xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Nhìn thấy người đến là người làng bên, Dương Tố Hoa sững người một lát, cô cúi đầu, lặng lẽ lùi vào trong gian bếp củi.
Thu Thu thấy Lưu Thúy Vân vào cửa, cơ thể run rẩy, nép sau lưng Lý Thục Phấn.
"Sao mẹ lại đến đây?" Tô Mi nhỏ giọng hỏi Hoắc Kiến Quốc bên cạnh.
Hoắc Kiến Quốc cũng mịt mờ lắc đầu: "Anh không biết bà ấy sẽ đến."
"Tất cả chết hết rồi à? Tôi lặn lội đường xá xa xôi, tốn bao công sức, vừa đi vừa hỏi đường, đi bộ suốt bốn tiếng đồng hồ mới tìm được đến đây, không biết đường mà qua đỡ cái bọc hộ tôi à?" Lưu Thúy Vân thấy cả nhà trố mắt nhìn nhau, mất kiên nhẫn xốc lại cái bọc hành lý trong tay.
Dù sao cũng là mẹ mình, Hoắc Kiến Quốc dù trong lòng đầy nghi hoặc vẫn bước lên nhận lấy bọc hành lý của Lưu Thúy Vân, anh hỏi:
"Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"
"Nhà của con trai tôi, sao tôi không thể đến?" Lưu Thúy Vân ngẩng đầu, nhìn Hoắc Kiến Quốc với ánh mắt đầy thất vọng và đau khổ,
"Thật đúng là con trai ngoan của tôi! Mua nhà ở Yên Kinh, mua tận hai căn mà không cho bà già này biết, nếu không phải người của trường về thôn điều tra chuyện Tô Mi mua nhà thì tôi đến giờ vẫn còn bị che mắt.
Làm mẹ mà ở thôn phải ngủ trong túp lều tranh dột nát, các anh chị ở Yên Kinh mua hai căn nhà, cho thuê một căn lấy tiền, tôi đến đây nằm viện mà còn không được bước qua cửa.
Lại còn bắt cóc cả cháu gái và con dâu của tôi qua đây, chị dâu ba, chị thật là giỏi, hèn gì Lý Thục Phấn bỗng nhiên cứng đầu như vậy, còn lừa của tôi hai trăm đồng, hóa ra là chị đứng sau bày mưu tính kế.
Cái gia đình êm ấm của chúng tôi bị chị quấy cho tan nát, con trai tôi ly hôn, tôi cũng bị ly hôn, tất cả đều tại cái đồ gậy quấy phân như chị."
Ai là gậy quấy phân? Tô Mi cười, cười vì cái gậy quấy phân đó không có tự biết mình. Cười xong, Tô Mi lại không nhịn được mà thở dài.
Có những chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát của cô, từ lúc trường nói cử người về quê điều tra, Tô Mi đã đoán được người điều tra có thể sẽ làm lộ chuyện Lý Thục Phấn ở Yên Kinh.
Chỉ là không biết, chuyện của Lý Thục Phấn đã lộ ra, liệu Dương Tố Hoa có cũng như vậy không?
Tô Mi lo lắng đầy mình, chẳng còn tâm trí đâu mà tiếp chuyện Lưu Thúy Vân.
Còn Lưu Thúy Vân thấy Tô Mi không cãi lại mình, còn tưởng Tô Mi chột dạ không dám nói gì, bặm môi định xông vào trong nhà.
Chỉ là chân bà ta vừa mới bước ra một bước đã bị Hoắc Kiến Quốc túm chặt lấy:
"Mẹ, mẹ có chuyện gì thì theo con ra ngoài, chúng ta tìm chỗ nào đó nói chuyện riêng."
"Ý gì đây?" Lưu Thúy Vân quay đầu lại, đôi mắt độc địa nhìn chằm chằm Hoắc Kiến Quốc, từ sau khi ly hôn bà ta trở nên u ám hẳn, nhìn người bằng ánh mắt thâm hiểm đáng sợ, "Làm mẹ đã đến tận cửa nhà rồi mà anh còn định đuổi tôi đi à?"
"Không phải con muốn đuổi mẹ! Nếu mẹ muốn yên ổn tìm một chỗ dưỡng già, làm con trai con sẽ không bỏ mặc mẹ.
Nhưng nếu mẹ định đến nhà con gây sự thì mẹ ra ngoài mà gây sự với con, con là con trai mẹ, con cam chịu, mẹ có thể hành hạ con, nhưng... xin mẹ hãy buông tha cho những người khác." Vừa nói, Hoắc Kiến Quốc vừa kéo tay Lưu Thúy Vân, lôi bà ta ra ngoài.
Lưu Thúy Vân để mặc cho Hoắc Kiến Quốc kéo, không hề phản kháng chút nào.
Nhưng bà ta càng không phản kháng, Tô Mi càng cảm thấy bà ta đang ủ mưu xấu.
Quả nhiên, vừa ra khỏi cổng lớn, Lưu Thúy Vân đã ngồi bệt xuống đất, vỗ đùi khóc rống lên:
"Mọi người đến mà xem, đến mà xem, con trai làm lính, lại còn có con dâu học đại học, có tiền đồ có bản lĩnh rồi, mua nhà ở Yên Kinh là không thèm quản bà già này nữa,
Chúng nó thậm chí không cho tôi bước chân qua cửa, lũ trời đánh thánh đâm này, sớm muộn gì cũng bị quả báo, cái số bà già này sao mà khổ thế này!"
Tiếng khóc này đúng là kinh thiên động địa, rất nhanh đã thu hút những người xung quanh ra xem náo nhiệt.
Chỉ là hàng xóm xung quanh đa phần là người Yên Kinh bản địa, không ai nghe hiểu được tiếng địa phương của Lưu Thúy Vân, chỉ biết có một bà già như phát điên, ngồi trước cửa nhà Tô Mi la hét om sòm.
"Bác sĩ Tô, ai đây? Làm gì thế, bà ta la hét cái gì vậy?" Có người hàng xóm quen biết Tô Mi không nhịn được hỏi thăm.
Tô Mi thật sự không muốn thừa nhận người đàn bà đang khóc lóc om sòm trước cửa nhà mình như một mụ điên là mẹ chồng mình, cô bực bội nói:
"Kẻ ăn xin, quân hành khất đấy ạ! Không xin được thịt nên đang phát điên trước cửa nhà cháu đấy!"
"Đúng là ăn xin thật đấy ạ." Đứa trẻ bên cạnh bồi thêm một câu, "Vừa nãy Thu Thu cho chúng cháu kẹo, bị bà già này giật sạch rồi."
"Tôi không phải ăn xin, Tô Mi, cô nói láo, cô sẽ không có kết cục tốt đâu." Lưu Thúy Vân tuy không biết nói tiếng phổ thông nhưng nghe hiểu được, nghe Tô Mi nói mình là ăn xin, bà ta kích động định bò dậy cào mặt Tô Mi,
"Con ranh con, mày giỏi rồi phải không!"