"Tô Mi à Tô Mi, mày cũng thật là thất đức, người ta Hoắc Kiến Quốc trong lòng có bạch nguyệt quang mà mày còn đạo đức giả ép người ta cưới mày, chậc chậc!!" Tô Mi vừa lầm bầm chê bai, vừa tiện tay rút một cuốn sách trên bàn ra kẹp tấm ảnh vào.
Sau đó cô lấy một cây bút bi hiệu Anh Hùng, bắt đầu ghi chép bệnh án vào cuốn sổ tay.
Lúc dọn dẹp phòng, Tô Mi phát hiện ra cả một hộp bút bi chưa dùng, còn có một nắm ngòi bút, đều là đồ của Hoắc Kiến Quốc để lại.
Loại bút bi kiểu cũ này kiểu dáng đơn giản nhưng viết chữ rất trơn tru và rõ nét.
Đồ vật những năm bảy tám mươi có lẽ không thời thượng cao cấp như vậy nhưng chất lượng đều rất tốt, không giống như đời sau, đủ loại sản phẩm hoa hòe hoa sói nhưng chất lượng thì chẳng dám khen ngợi.
Chủ yếu đây là một thời đại có nhịp sống chậm, con người khá thực tế, tiền trong tay mọi người đều eo hẹp nên mua đồ gì cũng đều chọn lựa kỹ càng.
Không giống đời sau, ham muốn mua sắm của con người được nuôi dưỡng lên, khối người trở thành nô lệ của các sản phẩm tiêu dùng nhanh.
Tô Mi viết một lúc liền cảm thấy bàn tay to béo đang cầm bút của mình mỏi nhừ, để cơ thể hoạt bát hơn cô đặt bút sang một bên, đứng dậy vặn vẹo trong phòng.
Kiếp trước vì công việc bận rộn nên Tô Mi không có thời gian ra ngoài tập thể dục, cô có học qua một số động tác yoga đơn giản.
Cô nghĩ các động tác yoga cũng có tác dụng giảm cân định hình nhất định nên thử tập một số động tác đơn giản mà cơ thể này có thể hoàn thành.
"Tô Mi, cô cứ như con giòi ấy, vặn qua vặn lại thế kia là đang làm gì đấy?" Đúng lúc Tô Mi đang vặn vẹo đến mức mồ hôi nhễ nhại thì ở cửa đột nhiên vang lên một giọng nói đầy thắc mắc.
Đang mải mê tập trung làm động tác nên Tô Mi bị giật mình, đang đứng một chân không vững liền ngã nhào xuống đất, cô quay đầu nhìn thím Vương, nói:
"Thím đi đứng kiểu gì mà chẳng có tiếng động thế, lặng lẽ như ma làm suýt nữa dọa chết cháu rồi."
"Làm gì mà khoa trương thế, thím còn ở bên cạnh gọi Tưởng Vĩ đi ăn trưa đấy thôi, là do cháu tập trung quá nên không để ý đấy!" Thím Vương cười híp mắt nhìn Tô Mi, sau đó lại hỏi lần nữa:
"Vừa nãy cháu làm cái gì thế?"
"Tập thể dục cho ra mồ hôi thôi ạ." Tô Mi vừa đi lấy khăn trên giá rửa mặt lau mồ hôi vừa nói: "Cháu đang muốn giảm cân đây, béo quá đến mức đi lại cũng khó khăn rồi.
Cho nên thím Vương à, thím đừng có hở ra là gọi cháu đi ăn cơm, nếu không sẽ cản trở con đường giảm cân của cháu mất."
"Vặn vẹo như thế mà cũng giảm được cân à? Lúc thím ra ngoài cũng nghe cháu nói muốn giảm cân rồi, nên thím mới đợi muộn hai tiếng mới qua gọi cháu ăn cơm đấy." Nói xong, thím Vương lại liếc nhìn Tô Mi một cái, cười nói:
"Cũng nên giảm cân đi thật, nếu không thì khó sinh con lắm."
Sao đang chuyện nọ xọ chuyện kia lại quay sang chuyện sinh con thế này, Tô Mi ôm trán, cô và Hoắc Kiến Quốc rõ ràng là trong sạch mà. "Cháu có một mình thì cũng chẳng thể sinh sản vô tính được đâu ạ!"
"Nói cái gì thế, cháu cứ chăm chỉ giảm cân, rồi sửa cái thói xấu kia đi, hai vợ chồng sống chung dưới một mái nhà, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chẳng phải đều là chuyện sớm muộn sao!" Thím Vương dùng cái nhìn của người từng trải mà nháy mắt với Tô Mi.
Tô Mi không nói gì.
Trong lòng thầm nghĩ còn lửa gần rơm cái gì chứ! Người ta có bạch nguyệt quang rồi.
Cô có trở nên tốt thế nào đi nữa cũng phải nhường chỗ cho bạch nguyệt quang thôi, ban đầu Tô Mi còn muốn thử cứu vãn cuộc hôn nhân này, chung sống tử tế với Hoắc Kiến Quốc.
Giờ cô đã nhìn thấy tấm ảnh kia rồi thì chẳng còn chút ý nghĩ nào như vậy nữa, cái chuyện đánh gậy uyên ương, làm kỳ đà cản mũi tình yêu của người khác thì cô không làm nổi.
Dưa hái xanh không ngọt, cho dù cô và Hoắc Kiến Quốc có miễn cưỡng sống tiếp thì chỉ cần trong lòng anh vẫn còn hình bóng bạch nguyệt quang là có thể làm cô nghẹn lòng cả đời, cô không muốn tự chuốc khổ vào thân.
Theo thím Vương ra cửa, hai người lại gọi thêm Tưởng Vĩ cùng sang nhà bên cạnh ăn cơm.
Thím Vương chỉ múc cho Tô Mi nửa bát mì, xem ra bà thực sự để tâm đến lời Tô Mi nói muốn giảm cân.
Tô Mi chậm rãi nhai kỹ từng miếng một, nghe nói ăn càng chậm càng dễ tạo cảm giác no bụng.
Chẳng biết lời này là ai nói, Tô Mi dù sao ăn xong vẫn thấy như chưa ăn gì, bụng dạ trống rỗng.
Chả trách nhiều người béo giảm cân không nổi, đây quả thực là một chuyện vô cùng đau khổ.
Đặt bát đũa xuống, Tô Mi chào thím Vương một tiếng rồi đi thẳng ra cửa, sau khi ăn xong vẫn phải ra ngoài đi dạo một chút cho tiêu cơm, nếu không thức ăn tích tụ trong đường ruột sẽ nhanh chóng bị hấp thụ hết chất dinh dưỡng.
Cô vừa ra khỏi cửa, còn đang suy nghĩ nên đi về hướng nào thì thấy một chiếc xe Jeep quân sự đang chạy về phía mình, nhưng chưa chạy đến trước mặt cô đã dừng lại ngay trước cái sân cô đang ở.
Ngước mắt nhìn lên, người đàn ông với đôi mày kiếm mắt sáng, vẻ mặt lạnh lùng đẩy cửa ghế lái, sải đôi chân dài bước xuống xe.
Đôi chân của Hoắc Kiến Quốc dài đến lạ kỳ, có lẽ cái câu "từ cổ trở xuống toàn là chân" trong truyền thuyết chính là để nói về vóc dáng của người đàn ông như Hoắc Kiến Quốc.
Tô Mi đang nghĩ tỷ lệ cơ thể của Hoắc Kiến Quốc thật hoàn mỹ như sơ đồ khung xương người vàng mà cô từng thấy trong sách giáo khoa thì cô mới thấy cửa sau xe cũng mở ra.
Ngay sau đó, từ trên xe bước xuống một vị trưởng bối tóc đã bạc nửa đầu, thần thái uy nghiêm, khắp người toát ra khí chất nghiêm nghị.
Nhìn thấy người này, cơ thể Tô Mi không tự chủ được mà run rẩy một cái dữ dội, sự run rẩy này không thuộc về Tô Mi mà là phản ứng sợ hãi bản năng từ cơ thể này.
Nguyên chủ trời không sợ đất không sợ, duy chỉ có khi gặp vị trưởng bối trước mặt này là có cảm giác sợ hãi như chuột gặp mèo.
Ánh mắt của vị trưởng bối này rất sắc bén, khi nhìn người khác sẽ mang lại một áp lực khiến người ta cảm thấy mình không có chỗ nào để trốn tránh.
Loại áp lực đó là được tích tụ dần qua từng lớp chém giết trên chiến trường và sự lắng đọng của năm tháng, nguyên chủ tự nhiên không chịu nổi.
Ngay cả Tô Mi nhìn thấy cũng không khỏi giật mình trong lòng, nhưng cô vẫn giữ được bình tĩnh, sắc mặt như thường đi về phía vị trưởng bối này:
"Chào Thủ trưởng Trần!"
Vị trưởng bối toát ra vẻ trang nghiêm thần bí này chính là Thủ trưởng có địa vị cao nhất, tôn quý nhất trong cả binh đoàn biên cương này, Trần Dịch Long.
"Chào cô." Trần Dịch Long gật đầu với Tô Mi, ông chỉ mới mở miệng nói hai chữ thôi đã khiến Tô Mi cảm thấy như có thiên quân vạn mã đang lao về phía mình.
Cô tự cho rằng mình đã che giấu sự nhút nhát trong lòng rất tốt, không ngờ sau khi nghe hai chữ này của Trần Dịch Long lại không nhịn được mà bủn rủn chân tay, suýt nữa ngã nhào trên tuyết.
"Đồng chí Tiểu Tô vừa nãy đi đâu thế, xem ra cô vừa mới ở ngoài về?" Giây tiếp theo, giọng nói bình thản thân thiện của Trần Dịch Long vang lên.
Cứ như thể áp lực khí thế vừa rồi chỉ là ảo giác của Tô Mi vậy.
Tô Mi điều chỉnh lại tâm trạng, thành thật đáp lại: "Vừa nãy cháu sang nhà thím Vương bên cạnh ăn trưa, vừa mới ra ngoài ạ.
Sao hôm nay Thủ trưởng lại có rảnh ghé thăm tệ xá của chúng cháu thế ạ?"
"Tôi qua xem Lý Uyên, nghe nói ca phẫu thuật của Lý Uyên là do đồng chí Tiểu Tô làm" Trần Dịch Long trước tiên trả lời câu hỏi của Tô Mi, sau đó lại bâng quơ hỏi một câu.
Nói xong, Trần Dịch Long cụp mắt xuống, trong lòng thầm nghĩ, Tô Mi này từ bao giờ mà cũng nói được hai chữ "tệ xá" rồi?
Trước đây mỗi khi ông nhìn thấy người vợ này của Hoắc Kiến Quốc, cô ta luôn trốn thật xa, chưa bao giờ đủ can đảm dám tiến lên bắt chuyện với ông, từ bao giờ lại nói chuyện với ông một cách hào phóng tự nhiên như thế này, cứ như thể đã biến thành một người khác vậy.
Tô Mi không biết Trần Dịch Long đang nghĩ gì, dù sao chuyện cô phẫu thuật cho Lý Uyên cũng đã là chuyện ai ai cũng biết, cô tự nhiên là thành thật trả lời:
"Là cháu ạ."
"Đồng chí Tiểu Tô đúng là người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong nha!" Khi Trần Dịch Long nói chuyện, mắt ông luôn nhìn thẳng vào người đang đối thoại với mình, điều này khiến Tô Mi thấy cực kỳ không thoải mái.
Cái câu đó là ý gì chứ, cái gì mà người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, ý là cái bộ dạng vừa béo vừa xấu này của cô thực sự không giống người có thể chữa bệnh cho người khác, ý là vậy chứ gì?
Tuy bị mỉa mai một cách ngấm ngầm nhưng Tô Mi lại chẳng dám nổi giận với nhân vật lớn này, cô vò vò vạt áo cúi đầu, khẽ nói:
"Ngài quá khen rồi ạ!"
"Thủ trưởng Trần, Lý Uyên đang ở nhà tôi, chẳng phải ngài bảo muốn xem cậu ấy sao, mời ngài vào trong đi ạ, trời lạnh giá thế này đứng ngoài cũng rét lắm." Hoắc Kiến Quốc tiếp lời, sau đó dùng ánh mắt mang hàm ý cảnh cáo liếc nhẹ Tô Mi một cái.
Anh không ngờ Tô Mi lại chủ động tiến lên nói chuyện với Trần Dịch Long, lo lắng Tô Mi sơ sẩy một cái lại chập mạch chỗ nào đó nói sai lời làm Trần Dịch Long nổi giận, nên đã tìm đúng thời điểm ngắt lời đối thoại của hai người.
Trần Dịch Long nghe vậy liền gật đầu: "Đi, vào xem thử!"
Vừa nói, Trần Dịch Long vừa đi đầu vào cửa trước.
Đợi Trần Dịch Long vào rồi, Hoắc Kiến Quốc mới liếc nhìn Tô Mi một cái, cảnh cáo: "Cô khoan hãy về nhà, sang nhà thím Vương ngồi một lát đi.
Còn nữa, không được phép sang nhà thím Vương ăn chực nữa, thím Vương góa bụa nuôi con, Lý Uyên lại không phải cán bộ, chút phụ cấp đó vốn dĩ không đủ nuôi hai người.
Cô không có tay có chân à, trong bếp thiếu gì đồ ăn, còn đi ăn chực nữa thì dù tuyết có rơi tôi cũng đuổi cô ra ngoài, thật là mất mặt."
Sau khi mắng nhiếc Tô Mi một trận, Hoắc Kiến Quốc chắp tay sau lưng, chẳng thèm quan tâm mặt Tô Mi tức đến trắng bệch ra sao, đầu cũng không ngoảnh lại mà đi vào sân.
Tô Mi: "…………"
Không phải chứ, cái tên đàn ông này bị bệnh à, thím Vương cảm kích cô, gọi cô đi ăn cơm, cô nể tình lắm mới đi ăn hai bữa, sao lại gọi là ăn chực?
Nói gì thì nói cô cũng cứu về một mạng người, chẳng lẽ không đáng vài bữa cơm sao, cô cũng đâu có định ngày nào cũng sang ăn.
Với lại trong bếp ngoài gạo với khoai tây, bí đỏ ra thì còn cái gì ăn nữa đâu?
Nếu không phải vì có Trần Dịch Long ở đó, Tô Mi kiểu gì cũng phải vào lý luận với Hoắc Kiến Quốc vài câu.
Cô hung hăng lườm nguýt cái bóng lưng của Hoắc Kiến Quốc một cái, rồi quay người đi về phía quân khu.
Vườn rau thì cô không dám đến nữa, đi một chuyến nữa mà để Triệu Anh biết được lại chẳng bảo cô là "ngựa quen đường cũ".
Đúng rồi, Triệu Anh đâu rồi nhỉ?
Mấy tiếng trôi qua rồi mà cô ta vẫn chưa đến tìm cô, chẳng lẽ phát hiện ra đã đổ oan cho cô nên không dám lộ diện nữa?
Tô Mi nghĩ bụng, cô cứ đi một vòng cho tiêu cơm đã, đợi về mà Triệu Anh vẫn không đến thì cô sẽ chủ động tìm đến tận cửa.
Dù sao thỏa thuận cũng đã ký rồi, Triệu Anh muốn nuốt lời à, hừ, không có cửa đâu.
Đề xuất Cổ Đại: Thần Y Đích Nữ Lộ Thân Phận, Phụ Thân Đêm Đó Vội Mua Quan Tài