Cũng giống như Lý Thục Phân, Dương Tố Hoa trên chuyến tàu hỏa tiến về Yên Kinh tràn đầy sự mới lạ và hướng tới thế giới xa lạ.
Chỉ là cô ấy rất gò bó, dù có điều gì không hiểu cũng không dám hỏi Tô Mi.
Cô ấy vẫn chưa quen với việc nói chuyện bình thản với Tô Mi.
Đến mức cô ấy nhịn tiểu suốt nửa ngày trời, mãi đến khi trời tối, thông báo đoàn tàu dừng lại nửa tiếng, Dương Tố Hoa mới tranh thủ lúc trời tối đen như mực, khép nép xuống xe chạy đến một góc không người để giải quyết vấn đề cá nhân.
Tô Mi nhìn thấy Dương Tố Hoa xuống xe, cô không biết Dương Tố Hoa định làm gì nên lo lắng đi theo sau.
Mãi đến khi nhìn thấy Dương Tố Hoa ở trong góc nhìn đông ngó tây, sau đó lén lút cởi quần, để lộ cái mông, Tô Mi mới ngượng ngùng quay mặt nhìn đi chỗ khác.
Tiểu xong, Dương Tố Hoa như trút được gánh nặng đứng dậy, thầm nghĩ ai ai cũng khao khát được đi tàu hỏa, nhưng đâu biết cái tàu hỏa này thực sự chẳng phải thứ gì tốt lành.
Cứ xình xịch chạy suốt cả ngày, dừng xe thì toàn dừng ở chỗ đông người, có khi chỉ dừng một lát, cứ đi tàu hỏa kiểu này thì người sống cũng bị nhịn tiểu mà chết mất.
"Phù~~" Mặc quần xong, Dương Tố Hoa vội vàng quay người lại, cô ấy muốn mau chóng quay lại tàu, nhưng vừa quay người đã thấy Tô Mi đứng cách đó không xa phía sau, ngay lập tức Dương Tố Hoa đờ người ra vì ngượng.
Cảnh tượng này không chỉ Dương Tố Hoa thấy xấu hổ, mà Tô Mi cũng thấy kỳ quặc, cô giả vờ như không thấy gì mà ngước nhìn bầu trời:
"Cái mông đêm nay... à không, trăng đêm nay thật tròn!"
Phi! Tô Mi tự vả vào cái miệng thối của mình một cái.
Cái mông đêm nay? Mặt Dương Tố Hoa bỗng đỏ bừng, cô ấy không dám nhìn Tô Mi, vội vã chạy thục mạng quay lại tàu, leo lên giường của mình, còn lấy chăn trùm kín đầu.
Tô Mi đi theo sau lên xe, nhìn thấy dáng vẻ đó của Dương Tố Hoa, không nhịn được mà nhếch môi cười.
Hóa ra Dương Tố Hoa cũng không cao ngạo lạnh lùng như vẻ bề ngoài.
Ít nhất, cô ấy cũng biết xấu hổ.
Ngủ một mạch đến sáng, sáng hôm sau lúc ăn điểm tâm, Dương Tố Hoa chỉ gặm màn thầu khô, không chịu uống canh, cũng không chịu uống nước nóng.
Tô Mi biết cô ấy đang lo lắng điều gì, chẳng qua là sợ uống nước vào rồi lại không nhịn được tiểu.
Thấy cô ấy không uống canh, Tô Mi cố tình thở dài nói:
"Tiếc quá bát canh trứng này, năm hào một bát đấy, không uống là phí mất năm hào rồi."
"Năm hào?" Dương Tố Hoa hiếm khi mở miệng nói chuyện, cô ấy ngỡ ngàng trợn tròn mắt, "Chỉ một bát nước này, bên trên nổi vài miếng trứng vụn mà giá tận năm hào?"
"Đúng vậy! Trên tàu là giá này đấy." Tô Mi gật đầu chắc nịch.
Thế là, cô nhìn thấy Dương Tố Hoa với vẻ mặt đầy đau khổ, uống cạn sạch bát canh trứng lớn đó không sót một giọt.
"Uống chút nước đi!" Tô Mi đẩy ly nước về phía Dương Tố Hoa.
Dương Tố Hoa suýt thì khóc: "Chẳng lẽ nước này cũng mất tiền?"
Tô Mi không nói gì, mãi đến khi nhìn thấy Dương Tố Hoa uống sạch bách ly nước sôi, cô mới đứng dậy thong thả nói:
"Nước miễn phí."
Sau đó cô nở nụ cười trên môi rồi bỏ đi, để lại Dương Tố Hoa ngây người ngồi một mình tại chỗ.
"Đi thôi! Về nằm thôi!" Tô Mi đi đến cửa toa xe mới vẫy tay gọi Dương Tố Hoa, sau đó thấy Dương Tố Hoa đầy vẻ phẫn uất đứng dậy.
Đợi Dương Tố Hoa đi đến trước mặt Tô Mi, Tô Mi liền nắm lấy tay cô ấy, kéo vào trong nhà vệ sinh.
"Đây là hố xí, đây là chỗ dội nước, đây là vòi nước rửa tay, còn đây là chốt cửa, mở cửa... Trên tàu hỏa có nhà vệ sinh đấy, không cần... xuống xe mới giải quyết đâu.
Chị Tố Hoa, giờ chị có đi không, đi thì tôi ra ngoài đợi." Trước vẻ mặt lúng túng của Dương Tố Hoa, Tô Mi giới thiệu qua một lượt chức năng của các bộ phận trong nhà vệ sinh.
Sau đó Dương Tố Hoa lắc đầu như trống bỏi, đỏ mặt nói: "Giờ tôi chưa đi, cảm ơn!"
Nói xong liền mở cửa chạy biến ra ngoài.
Thấy người đã chạy xa, Tô Mi đóng cửa lại, đi vệ sinh một lát.
Lúc cô quay lại giường, Dương Tố Hoa đã lại nằm xuống, vùi mặt vào trong chăn.
Buổi sáng vừa canh vừa nước, Dương Tố Hoa mới ngủ được một tiếng đã có cảm giác muốn đi vệ sinh, cô ấy rón rén bò dậy khỏi giường.
Đang định lén lút xỏ giày rời đi thì từ trong chăn đối diện truyền đến giọng nói rạng rỡ của Tô Mi:
"Chị Tố Hoa, định đi vệ sinh à? Đợi một chút, chúng ta cùng đi."
Giọng nói đột ngột vang lên làm Dương Tố Hoa giật bắn mình, suýt nữa thì ngã nhào xuống đất, sau đó cô ấy còn chưa xỏ xong giày đã giẫm lên gót giày chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.
Tình cảm của Dương Tố Hoa dành cho Tô Mi rất phức tạp, người bạn tốt nhất thời thơ ấu, kẻ bạo hành tàn nhẫn nhất, người phá hỏng kế hoạch tự cứu mình, nhưng lại cứu cô ấy vào lúc then chốt.
Trước đêm qua, Dương Tố Hoa nhìn Tô Mi với tâm trạng phức tạp.
Nhưng sau đêm qua, sự phức tạp trong lòng cô ấy không còn nữa, chỉ còn lại sự ngượng ngùng, vì hễ nhìn thấy Tô Mi, cô ấy lại nhớ đến câu nói hướng lên trời của cô ấy ——
Cái mông đêm nay!
Oa oa oa.