Chương 224: Anh sợ em kêu to quá!

Phụ nữ thì tán dẫu về quần áo, mỹ phẩm, hôn nhân và con cái.

Đàn ông lại bàn về sự phát triển xã hội, công việc và bước tiến của thời đại.

Vốn dĩ là những chủ đề chẳng liên quan, nhưng sau khi tivi được bật lên, mọi người trong nhà đều cùng xem tin tức buổi tối, hai nhóm người mới bắt đầu trò chuyện cùng nhau.

Trên tivi đang nói về người vừa đoạt giải Nobel Y sinh học năm nay là Alber. Alber đang làm việc tại Đại học John ở Mỹ, ông đạt giải nhờ phát hiện và tinh chế được enzyme loại II của enzyme giới hạn axit nucleic.

Tô Mi nghĩ, nếu cô vừa xuyên không tới đã có thể tiếp xúc với phòng thí nghiệm, thì chắc chắn cô có thể nẫng tay trên bằng sáng chế này rồi.

Mặc dù với tư cách là một người xuyên không từ tương lai, việc cướp đồ của người khác là không lịch sự cho lắm.

Nhưng vì sức khỏe của bệnh nhân, vì sự phát triển của tổ quốc, vì sự tiến bộ của văn minh nhân loại, cô cảm thấy mình thích hợp đưa một số thứ có lợi cho nhân loại ra mắt sớm hơn cũng không vấn đề gì.

Hiện tại cô mới chỉ là sinh viên năm nhất, giáo sư mới chỉ đưa sinh viên vào phòng thí nghiệm cơ bản, làm những thí nghiệm khoa học nhỏ chẳng có mấy hàm lượng kỹ thuật.

Nếu Tô Mi muốn thông qua phòng thí nghiệm để nhanh chóng đạt được thành tích trong nghiên cứu, cô phải tìm cách tiếp xúc sớm hơn với các phòng thí nghiệm cao cấp, thậm chí là phòng thí nghiệm hàng đầu của trường.

Khi giáo sư đưa sinh viên vào phòng thí nghiệm thông thường đã từng nói, sinh viên trong trường chỉ khi lên năm thứ tư và có năng lực xuất sắc mới có cơ hội vào phòng thí nghiệm hàng đầu.

Mỗi năm chỉ có một hai sinh viên có được vinh dự này.

Tô Mi muốn vào sớm hơn thì buộc phải sử dụng một chút thủ đoạn không bình thường. Vừa hay Viện trưởng Viện Hóa học Tần Chính Phong đang ở đây, cô liền trực tiếp hỏi ông, nếu cô muốn sớm vào phòng thí nghiệm hàng đầu để nghiên cứu về y dược thì cần phải làm thế nào.

Câu hỏi này khiến Tần Chính Phong sững người một lát, ông liền nói:

"Vào phòng thí nghiệm hàng đầu cần phải trải qua sát hạch. Cháu bây giờ mới năm nhất, nhiều thí nghiệm thông thường còn chưa hoàn thành được thì không vào nổi đâu.

Muốn vào đó, cần phải hoàn thành 60 thí nghiệm phải học từ năm nhất đến năm tư. Khi sát hạch sẽ bốc thăm ngẫu nhiên 10 thí nghiệm, mỗi thí nghiệm 10 điểm, phải đạt điểm tuyệt đối mới có cơ hội vào phòng thí nghiệm hàng đầu.

Ngay cả khi đạt điểm tuyệt đối, muốn vào đó vẫn phải trải qua vòng sát hạch thí nghiệm bảo mật cuối cùng.

Dưới tầng tầng lớp lớp sát hạch, mỗi năm số người vào được phòng thí nghiệm hàng đầu chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu cháu muốn vào thì phải chăm chỉ học thêm vài năm nữa."

"Học cái gì mà học!" Tần Chính Đình vẻ mặt không hài lòng, "Chú thế này mà còn gọi Tô Mi là ái đồ à, chẳng phải chỉ là cái phòng thí nghiệm thôi sao, con bé muốn vào thì chú cứ cho nó vào."

"Đây là quy định." Tần Chính Phong cười khổ, "Chuyện học thuật không thể đi cửa sau được, nếu không làm sao phục chúng, chẳng phải anh là người để ý cái này nhất sao?"

Lời này vừa nói ra, Tần Chính Đình liền không còn gì để nói. Ông rất thiên vị đồ đệ của mình, nhưng quy định là quy định, ông cũng chỉ vì lỡ lời nhất thời mới nói ra câu để Tô Mi muốn vào thì vào.

Đã là quy định thì Tô Mi chắc chắn sẽ tuân thủ, cô cũng không nề hà gì.

Thời kỳ này điều kiện giảng dạy còn lạc hậu, sinh viên hiếm khi có cơ hội thực hành thí nghiệm. Tô Mi thì khác, thời đại học của cô toàn là ngâm mình trong phòng thí nghiệm, những thí nghiệm đó cô đã sớm quen tay đến mức thành thục, sát hạch gì đó cô căn bản không sợ.

Cô nói với Tần Chính Phong:

"Giáo sư Tần, cháu đặc biệt hứng thú với mảng thí nghiệm này, việc sát hạch đối với cháu không vấn đề gì, cháu chỉ cảm thấy chu kỳ ba năm là quá dài.

Nếu cháu tự học và có thể vượt qua bài kiểm tra của trường sớm hơn, liệu cháu có thể vào phòng thí nghiệm tốt nhất của trường để học tập trước thời hạn không?"

"Cái này đương nhiên là được, nếu năng lực thực sự xuất sắc, nhà trường cũng sẽ không vùi dập thiên tài. Nhiều năm trước trường mình cũng từng có tiền lệ như vậy." Tần Chính Phong nói rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý với Tô Mi.

Nụ cười này khiến trong lòng Tô Mi dấy lên một sự nghi ngờ: "Tiền lệ mà ngài nói đó, không lẽ chính là ngài chứ?"

"Là ta." Tần Chính Phong cười híp mắt gật đầu.

Thấy Tần Chính Phong cười đến nhăn nhúm cả mặt, Tần Chính Đình bĩu môi: "Còn thiên tài nữa chứ! Đúng là mèo khen mèo dài đuôi, tôi sao không biết chú thiên tài ở chỗ nào nhỉ!"

"Dù sao cũng thông minh hơn anh, nếu không sao em lại là giáo sư đại học, còn anh thì bị 'đày' ra biên cương mấy chục năm."

"Đày cái gì mà đày, đó là tôi tự nguyện."

Hai ông lão nói qua nói lại rồi cãi nhau. Mặc dù cả hai cộng lại đã hơn trăm tuổi, nhưng khi cãi nhau thế này trông cứ như hai đứa trẻ con.

Tô Mi đã nắm chắc tình hình nên không hỏi thêm nữa.

Chẳng phải là làm mười thí nghiệm điểm tuyệt đối sao, được thôi, dù sao hiện tại cũng chưa làm ăn gì được, tiếp theo cô sẽ đặt mục tiêu vào việc này.

Đợi đến khi vào được phòng thí nghiệm đỉnh cao, cô sẽ thay đổi lịch sử y học nhân loại.

.........

Một nhóm người trò chuyện đến tận đêm khuya mới giải tán, Đới Ngân giữ Tô Mi và Hoắc Kiến Quốc ở lại ngủ, nhưng cả hai đều thấy tá túc không tiện nên không ở lại.

Đới Ngân sợ hai người đi bộ về nhà quá xa, liền cho Hoắc Kiến Quốc mượn chiếc xe đạp của nhà.

Hai người ra khỏi cửa, Hoắc Kiến Quốc liền đạp xe ra khỏi ngõ nhỏ. Sau khi rẽ khỏi ngõ, Tô Mi phát hiện Hoắc Kiến Quốc đạp sai hướng, liền nhắc nhở anh:

"Rẽ trái chứ, sao anh lại rẽ phải?"

"Ban ngày anh xem rồi, rẽ phải không xa có một cái nhà khách, chúng ta đến đó ở nhé?"

"Chúng ta không về nhà sao?"

"Không về, ở nhà cách âm kém, động tĩnh lớn quá không tiện."

"Động tĩnh gì?" Tô Mi nhất thời chưa phản ứng kịp.

Giọng nói thong dong của Hoắc Kiến Quốc mang theo chút ý cười truyền đến trong không trung: "Anh sợ em kêu to quá!"

.........

Tái bút:

Tác giả bị đau bụng kỳ kinh nên chỉ có một chương, chúc ngủ ngon.

BÌNH LUẬN