Chương 221: Tôi chỉ cần nhớ kỹ gương mặt của em là đủ rồi!

Nhìn cái bóng lưng nhẹ nhàng thon thả đó, Hoắc Kiến Quốc cũng bỗng nhiên mỉm cười không thành tiếng, anh cũng cảm nhận được, hôm nay người anh tiếp xúc là một Tô Mi dùng linh hồn để ôm lấy anh.

Anh đuổi theo, cùng Tô Mi tay trong tay đi ra ngoài.

"Lần này anh được nghỉ mấy ngày?" Tô Mi hỏi.

Hoắc Kiến Quốc xoa xoa huyệt thái dương: "Ba ngày."

"Chỉ có ba ngày, chút thời gian đó ngồi xe còn không đủ, sao anh còn qua đây?"

"Nhớ em rồi, lại sợ em còn giận, một ngày cũng phải đến." Hoắc Kiến Quốc siết chặt tay Tô Mi, "Anh bay từ tỉnh lỵ qua đây, lái xe ba tiếng, ngồi máy bay hai tiếng.

Không tính là quá lâu, sau này chỉ cần được nghỉ, anh đều bay tới thăm em."

"Anh vốn đã bận rộn, lúc nghỉ ngơi còn chạy đi chạy lại thế này, chẳng phải rất mệt sao?" Dù nói vậy, Tô Mi vẫn rất mong đợi Hoắc Kiến Quốc có thể đến thăm mình.

Cô vốn tưởng rằng phải đến Tết mới được gặp Hoắc Kiến Quốc.

Hoắc Kiến Quốc xoa đầu Tô Mi: "Nhìn thấy em là anh hết mệt rồi!

Đúng rồi, sư phụ em lần này cũng cùng về với anh đấy, xuống tàu hỏa là Tần Phóng đã đón ông ấy đi rồi, anh hứa qua đây tìm được em là sẽ đưa em đến nhà ông ấy thăm, nên hành lý vẫn còn trên xe Tần Phóng.

Chúng ta đi thẳng qua đó luôn nhé! Nhân tiện em qua bái phỏng bác sĩ Tần một chút."

"Phải theo em về nhà một chuyến đã, em mua nhà ở bên này, chị dâu đang ở đó, buổi tối chị ấy sẽ đợi em về ăn cơm, không về chị ấy sẽ lo lắng, phải về báo với chị ấy một tiếng." Tô Mi vừa nói vừa dẫn Hoắc Kiến Quốc đi về hướng cổng sau của trường học.

Hoắc Kiến Quốc đi theo phía sau hỏi: "Chị dâu?"

"Là Lý Thục Phấn." Tô Mi đoán chắc Hoắc Kiến Quốc vẫn chưa biết chuyện anh cả chị dâu ly hôn, "Sau khi anh đi, trong nhà đã xảy ra rất nhiều chuyện, em đã khuyên chị dâu ly hôn với anh cả, còn đưa chị dâu đến Yên Kinh, hiện giờ trong thôn không ai biết tung tích của chị dâu đâu."

"Ly hôn rồi?" Hoắc Kiến Quốc rõ ràng giật mình một cái, "Nhà họ Lý có thể đồng ý sao?"

"Không cần họ đồng ý, lén lút ly hôn đấy, chuyện này nói ra thì dài lắm." Tô Mi vừa nói vừa đem những chuyện xảy ra ở nhà họ Hoắc sau khi Hoắc Kiến Quốc rời đi kể lại hết cho anh nghe.

Sắc mặt Hoắc Kiến Quốc nghe xong xám xịt lại, cái nhà đó anh nghĩ đến cũng thấy đau đầu: "Làm khó em rồi, còn phải đi xử lý đống hỗn độn ở nhà anh!"

"Anh không trách em làm tan vỡ cuộc hôn nhân của anh cả chị dâu là tốt rồi!" Tô Mi tuy cũng cảm thấy Hoắc Kiến Quốc sẽ không trách tội, nhưng người thời đại này đều có tư tưởng thà phá một ngôi chùa chứ không phá một cuộc hôn nhân, Tô Mi cũng không biết rốt cuộc Hoắc Kiến Quốc sẽ nghĩ thế nào.

"Trong mắt em anh là người cổ hủ, không có chút giác ngộ nào đến thế sao?" Hoắc Kiến Quốc thấy ít người liền ôm chặt Tô Mi vào lòng,

"Cuộc hôn nhân của chị dâu và anh cả vốn dĩ đã hữu danh vô thực, hai người ly hôn được là chuyện tốt, đối với Thu Thu cũng tốt. Thực ra anh cũng từng nghĩ đến việc để chị dâu ly hôn, chỉ là anh không có nơi nào tốt để sắp xếp cho chị dâu, cũng là lực bất tòng tâm.

May mà em đã đưa chị dâu ra ngoài, là em đã cho Thu Thu một con đường sống, để anh cả anh bớt tạo nghiệp đi một chút, anh phải cảm ơn em mới đúng, sao lại có chuyện trách em được, làm phiền đến em mới là thật."

"Phiền phức thì không đến mức đó, chị dâu giỏi lắm đấy!" Tô Mi vừa nói vừa chỉ vào chiếc váy trên người: "Thấy không? Chiếc váy này là em vẽ mẫu, chị dâu may cho em đấy, tay nghề của chị ấy tốt đến mức khiến em kinh ngạc luôn.

Em hoàn toàn không cảm thấy chị ấy là gánh nặng, chị ấy đến đây đã giúp em quán xuyến viện tử, dọn dẹp nhà cửa, giúp em ngày nào cũng được ăn cơm nóng canh ngọt, em thấy rất tốt."

"Chiếc váy này vậy mà lại là do chính em vẽ mẫu sao, hèn chi anh chưa từng thấy qua bao giờ, đẹp lắm!" Hoắc Kiến Quốc nghe nói mẫu váy là do chính Tô Mi vẽ, lúc này mới lại ngắm nhìn bộ váy trên người cô từ trên xuống dưới một lượt nữa.

Chỉ là chuyện chiếc váy này lại khiến Tô Mi nhớ đến việc Hoắc Kiến Quốc bị chứng mù mặt:

"Đúng rồi, anh chẳng phải bị mù mặt, nhìn không rõ mặt người sao, em mặc váy mới thế này, lại gầy đi một vòng, sao anh có thể ở nơi đông người qua lại mà tìm thấy em ngay lập tức được vậy?"

"Bởi vì....... em có gương mặt trái xoan, đôi mắt hạnh, sống mũi cao, còn có cái miệng nhỏ như quả anh đào nữa......" Biết là không giấu được nữa, Hoắc Kiến Quốc liền thừa nhận thẳng luôn là anh đã nhìn rõ mặt Tô Mi.

Tô Mi nghe xong chỉ thấy kỳ diệu: "Làm sao mà làm được vậy, mù mặt là nan đề mà y học cũng không thể khắc phục được, tại sao anh có thể nhìn rõ và nhớ được mặt em?"

"Không biết nữa, tóm lại là ở trong hang động, khoảnh khắc anh và em hòa làm một, em đã hét lên một tiếng, lúc đó tiếng hét đó làm tai anh ù đi, khi đó hình ảnh em hét lên liền in sâu vào não anh luôn."

"Hóa ra là vậy, lẽ nào có liên quan đến kích thích âm thanh?" Tô Mi suy nghĩ một hồi, sau đó lại nói, "Quay lại chúng ta thử nghiệm một chút, xem dùng âm thanh cường độ cao kích thích tai anh, rồi để anh nhìn mặt người khác, xem anh có nhớ được mặt đối phương không?"

"Không cần đâu, anh nhớ kỹ gương mặt của em là đủ rồi, còn về người khác, anh có thể thông qua các chi tiết khác trên khuôn mặt để nhận dạng, anh có một bộ kỹ năng nhận người của riêng mình, người đã gặp qua vài lần anh đều sẽ tìm ra đặc trưng riêng biệt để nhận ra, trừ phi đối phương giống em, một năm gầy đi sáu mươi cân thì anh chịu chết."

"Thử một chút đi mà!" Nếu thực sự có tác dụng, biết đâu lại vô tình tìm ra phương thuốc dân gian chữa chứng mù mặt thì sao, "Ngộ nhỡ phương pháp này hiệu quả, có thể giúp ích cho những người khác mà! Anh ở trong quân đội có cơ hội được huấn luyện đặc biệt, người bình thường đâu có cơ hội đó, cứ thử đi nhé?"

"Vậy thì thử!" Hoắc Kiến Quốc nhìn Tô Mi một cách nghiêm túc, anh nghĩ, cho dù anh có nhận ra những gương mặt khác thì vẫn sẽ cảm thấy gương mặt của Tô Mi mới là sinh động và rạng rỡ nhất trên đời này.

......

Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui rất nhiều

Đề xuất Xuyên Không: Ca Ca Không Ngừng Hắc Hóa
BÌNH LUẬN