Chương 208: Thế cục này coi như đã phá được

Bệnh hoa liễu? Chẳng phải là bệnh lây truyền qua đường tình dục sao? Thảo nào hắn bảo mình có bệnh không hiến máu được, chuyện này xem ra giải thích được rồi, Tô Mi suy nghĩ một hồi rồi gật đầu:

"Như vậy thì việc bắt Hoắc Kiến Quân và Lý Thục Phân ly hôn đúng là dễ dàng hơn nhiều rồi, chỉ cần nắm thóp được chuyện hắn ngoại tình quan hệ bừa bãi và mắc bệnh hoa liễu, hắn sẽ phải ngoan ngoãn chủ động đòi ly hôn thôi."

Như vậy, tử cục của Lý Thục Phân coi như đã được phá vỡ.

Chỉ là, Tô Thăng Học không cho rằng đây đã là hóa giải hoàn toàn, anh có chút lo lắng: "Ly hôn thì dễ, nhưng một người phụ nữ ly hôn xong, dắt theo đứa con thì sống thế nào?"

"Chị ấy sẽ sống tốt hơn bất cứ ai." Tô Mi vừa nói, trong đầu vừa hiện lên hình ảnh đôi uyên ương sống động như thật trên khăn trải gối.

Với tay nghề này của Lý Thục Phân, đợi đến khi nhà nước cho phép kinh doanh cá thể, tay nghề của chị ấy sẽ là đối tượng mà nhiều cửa hàng may mặc tranh nhau săn đón.

Làm sao phải lo lắng về kế sinh nhai?

Tuy nhiên, Tô Mi không định để Lý Thục Phân đi theo người khác.

Cô tình cờ nhớ được rất nhiều kiểu dáng quần áo thời thượng của hiện đại, Lý Thục Phân lại tình cờ có đôi bàn tay khéo léo như vậy, đợi đến khi thời cơ chín muồi, cô sẽ mở cửa hàng may mặc thiết kế độc quyền đầu tiên của Hoa Hạ.

Trước đây Tô Mi chưa từng có ý nghĩ như vậy, cô nảy ra ý tưởng này sau khi xem những món đồ kim chỉ của Lý Thục Phân.

Cũng coi như là cái duyên giữa cô và Lý Thục Phân.

Làm như vậy vừa có thể cho Lý Thục Phân một cơ hội để sống tiếp, vừa có thể giúp Tô Mi mở ra bản đồ kinh doanh đầu tiên của mình.

Cửa hàng may mặc chỉ là bước đi đầu tiên, sau này sẽ là xưởng may, thậm chí là tạo dựng thương hiệu thời trang của riêng mình.

Dù sao cũng có ưu thế xuyên không từ đời sau tới, Tô Mi đối với sự phát triển trong tương lai vẫn khá có tham vọng.

Nhưng đó cũng là chuyện của sau này, quốc gia cho phép đăng ký kinh doanh cá thể là vào năm 1979, hiện tại mới là năm 1978, vẫn còn một năm nữa.

Hiện tại quan trọng nhất là giúp chị dâu ly hôn, cũng như giải quyết vấn đề chỗ ở và sinh hoạt của chị ấy sau khi ly hôn.

Vấn đề sinh hoạt thì dễ nói, nhưng vấn đề mấu chốt là, ly hôn rồi chị ấy sẽ ở đâu?

Câu hỏi này Tô Mi chưa có đáp án, nhưng cô nhớ Lý Thục Phân từng nhắc tới việc ly hôn, chắc hẳn chị ấy đã có nơi để đi.

Dù sao ly hôn cũng là chuyện của Lý Thục Phân, Tô Mi quyết định vẫn phải đến nhà họ Hoắc một chuyến, bàn bạc cụ thể với Lý Thục Phân rồi mới tính tiếp bước sau.

Có ý nghĩ như vậy, ngày hôm sau Tô Mi lại bảo Tô Thăng Học đỡ cô đến nhà họ Hoắc.

Mặc dù cổ chân cô vẫn chưa đi lại được bình thường, nhưng cô vẫn kiên trì tự mình kiễng chân đi từng bước chậm chạp, dù sao cô cũng chỉ có mỗi anh Năm này, không muốn dùng cái thân hình 140 cân (70kg) của mình làm anh mệt chết.

Hôm đi khám bệnh cho Thu Thu là Tô Thăng Học và mấy người anh trai thay phiên nhau mới cõng được Tô Mi đến nhà họ Hoắc.

Hôm nay chỉ có mình Tô Thăng Học đi cùng Tô Mi, vết thương trên chân cô cũng không còn nghiêm trọng như mấy ngày trước nên cô tự mình chống đỡ đi chậm rãi.

Khá thoải mái là hai ngày nay thời tiết đã nắng ráo hơn nhiều, lúc hai anh em đến nhà họ Hoắc thì trong nhà chỉ có bốn người: bà nội nhà họ Hoắc dắt theo Hoắc Cương, cùng với hai mẹ con Lý Thục Phân.

Trước đây lũ trẻ nhà họ Hoắc đều do Lưu Thúy Vân trông nom.

Kể từ khi hai đứa trẻ lên trường trên thị trấn ở nội trú, số trẻ cần trông ở nhà ít đi, Lưu Thúy Vân lại quay ra đồng làm việc.

Hoắc Cương và Thu Thu được để ở nhà theo bà cố.

Lý Thục Phân mấy ngày nay cũng không đi làm, dù sao chị cũng vừa mới tự tử hụt, Lưu Thúy Vân sợ Lý Thục Phân đi làm sẽ bị người ngoài nói bà ta hà khắc với con dâu nên không cho Lý Thục Phân đi.

Không có những kẻ đáng ghét đó ở nhà, Tô Mi cảm thấy không khí trong lành hơn hẳn.

Lúc đến nhà họ Hoắc, bà nội nhà họ Hoắc đang sưởi nắng trong sân, Tô Mi chào hỏi bà cụ một tiếng rồi đi thẳng vào gian phụ tìm Lý Thục Phân, gọi chị về phòng mình, tránh mặt Thu Thu để nói chuyện.

Tô Mi cứ ngỡ Hoắc Kiến Quân thường xuyên ra ngoài lúc nửa đêm như vậy, Lý Thục Phân chắc hẳn phải biết hắn đang ngoại tình.

Không ngờ chị dâu lại không biết, chị nói:

"Đại đội sắp xếp cho anh ta việc gác đêm, thỉnh thoảng buổi tối anh ta sẽ ra đồng xem hoa màu, hoặc đến công xã trông kho lương, gác chuồng bò chuồng lợn anh ta đều làm.

Chị chưa từng nghi ngờ lý do anh ta ra ngoài vào ban đêm, hóa ra anh ta còn làm cái chuyện không biết xấu hổ đó ở bên ngoài."

Nói đến chuyện Hoắc Kiến Quân ngoại tình, Lý Thục Phân chỉ có sự khinh bỉ, trên mặt không thấy một chút đau lòng nào.

Tô Mi lúc này mới yên tâm, cô nói với Lý Thục Phân:

"Chị dâu, anh Cả ngoại tình lăng nhăng, lại còn mắc căn bệnh khó nói, đây đều là những bằng chứng thép đủ để nắm thóp anh ta, chị có thể tìm cách tạo ra một cơ hội, trong lúc nhà đẻ chị chưa kịp phản ứng, hãy dùng những thứ này ép anh Cả đi làm thủ tục ly hôn với chị."

BÌNH LUẬN