Chương 183: Đoạt lấy vòng nguyệt quế!

"Thủ khoa huyện, Thủ khoa tỉnh, Thủ khoa toàn quốc? Một nhân vật xuất sắc như vậy mà lại sinh ra ở cái huyện nhỏ như chúng ta sao, có thật không vậy?" Có người bên cạnh lập tức đặt câu hỏi nghi vấn.

Tiếp đó cũng có người đưa ra câu trả lời: "Tất nhiên là thật rồi, người dán bảng chẳng phải đã đến rồi sao, nghe nói bảng của Thủ khoa toàn quốc không dán chung với các thí sinh khác đâu.

Phải dán riêng một bảng đỏ cho Thủ khoa, không biết là ai nữa, đúng là làm rạng rỡ tổ tông, không uổng công mười năm đèn sách."

"Mười năm đèn sách không ai hỏi, một sớm thành danh thiên hạ hay, đúng là làm nở mày nở mặt tổ tiên."

Trong tiếng bàn tán của mọi người, một nhóm người nhỏ ngày càng tiến gần đến bức tường dán bảng điểm, tiếng chiêng trống, tiếng pháo nổ vang lên dồn dập, không dứt bên tai.

Rất nhanh, người cầm bảng đỏ Thủ khoa đã đi đến bên tường, lập tức có người cầm hồ dán tiến lên, phết hồ vào bên cạnh một tờ bảng đỏ khác.

Sau khi phết hồ xong, hai người mở bảng đỏ ra, Tô Mi đứng ngay bên cạnh tờ bảng đỏ đó, mắt cô nhìn chằm chằm vào bảng đỏ, tim đập thình thịch.

Trong lòng cô kỳ vọng khi tờ bảng đỏ kia mở ra, cái tên viết trên đó sẽ là tên mình, nhưng lại lo lắng mình nghĩ quá nhiều, mừng hụt một phen.

Ở hiện đại cô cũng chỉ là một học bá bình thường, lúc thi đại học cô xếp hạng ngoài mười mấy của cả tỉnh, Thủ khoa tỉnh cô còn chẳng dám nghĩ tới, Thủ khoa toàn quốc đối với cô lại càng là giấc mơ xa vời.

Nhìn thấy tờ bảng đó sắp hoàn toàn hiện ra trước mặt mình, Tô Mi bỗng nhiên bị một cái huých khuỷu tay đẩy văng ra, Trần Linh Linh ngang ngược đứng vào vị trí Tô Mi vừa đứng:

"Không biết mình béo dễ chắn tầm mắt người khác à? Béo thế này thì ngoan ngoãn ở nhà đi, đừng có ra ngoài làm người ta ghét.

Đã bảo người béo thì ngu đần, cô không đậu đại học được đâu, đừng có đứng chắn ở đây ảnh hưởng chúng tôi xem bảng!"

Theo tờ bảng đỏ từ từ mở ra, trong đám đông vây xem bùng nổ một trận kinh hô.

Tô Mi bị Trần Linh Linh huých sang một bên, trong mắt xẹt qua một tia giận dữ, nhưng lúc này cô không rảnh để ý đến Trần Linh Linh, tâm trí phần lớn vẫn đặt vào tờ bảng đỏ, trong lòng tràn đầy căng thẳng và mong đợi.

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, rướn người ra khỏi đám đông, nhìn về phía tờ bảng điểm quyết định vận mệnh kia.

Chữ viết trên bảng rõ ràng, mỗi nét bút như chứa đựng sức nặng ngàn cân. Nhịp tim của Tô Mi dần tăng tốc, ánh mắt cô nhanh chóng quét qua bảng điểm, và rồi——

Tầm mắt cô dừng lại ở vị trí cao nhất của bảng điểm, nơi đó viết rõ ràng cái tên cô dùng khi đi thi ở thời không này —— Tô Mai.

Vòng nguyệt quế Thủ khoa toàn quốc, vậy mà thật sự đã rơi xuống đầu cô.

Trong đám đông có người đọc tên Tô Mi lên: "Tô Mai."

"Đây là nhân vật phương nào vậy, chưa từng nghe qua cái tên này, hình như cũng là nữ?"

"Nữ sinh học giỏi ở trường chúng ta, tôi chỉ nghe nói đến Mộc Lan, cô ấy đã xếp thứ nhất ở tờ bảng phía trước rồi, còn vị Tô Mai này, đúng là chưa từng nghe danh."

"Tôi thì có gì giỏi chứ, người ta mới thật sự giỏi kìa, 497 điểm đấy!" Mộc Lan vẫn giữ bộ dạng sóng yên biển lặng, không bị bất cứ chuyện gì làm ảnh hưởng, ra vẻ thanh cao thoát tục.

Chỉ có Trần Linh Linh là cười lạnh trong lòng, nghĩ thầm ngoài mặt thì tỏ ra mây trôi nước chảy, e là lúc này răng trong miệng đã chua đến rụng mất hai cái rồi, tuy trong lòng mỉa mai đủ kiểu nhưng miệng Trần Linh Linh vẫn không quên kịp thời an ủi Mộc Lan:

"Đều chưa từng nghe qua cái tên này, chắc chắn là do vận may thi cử tốt, phát huy không tồi nên nhặt được chức Thủ khoa thôi, vẫn không thể so được với Mộc Lan cậu đâu, phong độ của cậu lúc nào cũng ổn định mà."

BÌNH LUẬN