Chương 181: Tiếc cho nhan sắc khuynh thành này của em

So với đoạn nhạc đệm không mấy vui vẻ kia, Hoắc Kiến Quốc quan tâm đến trạng thái của Tô Mi hơn, anh lên xe vẫn còn khuyên Tô Mi:

“Cho dù thi không tốt cũng đừng buồn, chúng ta cùng lắm thì sang năm thi lại.”

“À, vâng.” Thấy Hoắc Kiến Quốc không tin, Tô Mi cũng không giải thích thêm nhiều, dù sao đợi kết quả thi công bố, tất cả sẽ sáng tỏ.

Lái xe đi, Hoắc Kiến Quốc không trực tiếp quay về mà đứng đợi tại chỗ, trong đại viện còn có ba người nhà quân nhân khác cũng tham gia thi đại học, thi xong muốn ngồi xe của Hoắc Kiến Quốc về.

Hai người đợi trên xe một lát, ba người kia liền cùng nhau đi tới.

Ba người đó lần lượt là Lục Chiêu, con gái của Lục Trấn Hải, còn có một quân tẩu trạc tuổi Tô Mi, người nam duy nhất tên là Khuông Viễn, trước đây Tô Mi chưa từng gặp.

Nghe Hoắc Kiến Quốc nói, Khuông Viễn làm tổ trưởng phân xưởng trong nhà máy thép, nghe qua thì là một cán bộ, nhưng lại làm công việc dây chuyền rất vất vả.

Ngoại trừ Lục Chiêu ra, vị quân tẩu kia và Khuông Viễn cũng giống như Tô Mi, đều thi khối tự nhiên.

Khối tự nhiên thời kỳ này khá được các sĩ tử ưa chuộng, còn Tô Mi, thuần túy là vì kiếp trước học khối tự nhiên, để thuận tiện ôn tập nên mới trực tiếp chọn môn mà cô quen thuộc.

Trạng thái của cả ba đều rất thấp thỏm, đều đang lo lắng cho kỳ thi liên quan đến vận mệnh này.

Xe đi được một lát, vị quân tẩu kia và Khuông Viễn bắt đầu đối đáp án, cả hai đều nói ra những câu hỏi mình nhớ nhưng không chắc chắn đáp án, có lúc họ giải đáp thắc mắc cho nhau, có lúc họ reo hò vì chọn được đáp án đúng, khi cả hai đều không biết đáp án thì họ im lặng chán nản.

Tô Mi ngồi ở hàng ghế trước thấy hai người ủ rũ, suy nghĩ một chút rồi gia nhập đội ngũ thảo luận.

Ban đầu cô chỉ có ý tốt giải đáp một chút, không ngờ cô vừa nói xong một đáp án thì không thể dừng lại được nữa.

Hai người kia vốn dĩ không coi trọng Tô Mi, một người tốt nghiệp cấp hai đi thi đại học, nghe thấy đáp án của cô mới phát hiện logic của cô còn rõ ràng hơn cả họ.

Thế là khi hai người kia thảo luận, họ bắt đầu thói quen hỏi ý kiến Tô Mi một câu.

Dần dần, hai người kia phát hiện ra, chỉ cần là câu hỏi họ không trả lời được thì Tô Mi đều có thể giải đáp.

Hai người kia lúc đầu chỉ cùng Tô Mi thảo luận môn thi cuối cùng của ngày hôm đó, thảo luận đến sau này, họ bắt đầu thảo luận về những môn thi cũ của những ngày trước, chỉ cần là câu nào không chắc chắn đều mang ra hỏi ý kiến Tô Mi.

Hoắc Kiến Quốc lái xe, lúc đầu nghe Tô Mi bắt chuyện với hai người kia còn chưa nghiêm túc lắng nghe, nghe đến sau này cũng vểnh tai lên, thỉnh thoảng anh lại nhìn nhìn Tô Mi, ánh mắt rực cháy.

Khi về đến quân khu, ba người gần như đã thảo luận qua hết tất cả những đề thi phức tạp trong kỳ thi.

Lúc xuống xe, Khuông Viễn nhìn Tô Mi đến ngây người, anh ta ngưỡng mộ nói với Tô Mi:

“Chị Hoắc này, điểm số này của chị chắc chắn là đỗ rồi, gần như là điểm tối đa, trường đại học tốt gần như là mặc chị chọn rồi!”

“Đúng vậy! Tôi vừa đối đáp án xong mà lòng lạnh toát, ôi, vẫn là Tô Mi giỏi, sớm biết cô giỏi thế này thì trước khi thi đã nên đến tìm cô bổ túc rồi.” Vị quân tẩu kia thở ngắn than dài, đứng dậy bước xuống xe.

Lục Chiêu là người buồn bã nhất, cô ấy vừa xuống xe vừa nói:

“Mọi người dù sao còn có thể cùng nhau thảo luận, không giống tôi, chỉ có thể tự mình đoán mò, còn chẳng biết thi thành cái dạng gì nữa.

Hy vọng Đức Phật, Quan Thế Âm Bồ Tát, Thượng đế, Đức Mẹ Maria đều phù hộ phù hộ cho tôi, tuy tôi chưa từng bái lạy họ, nhưng nếu tôi đỗ đại học, tôi nhất định sẽ đến từng nhà thắp hương cho các vị!”

Tô Mi: “…………”

Cô mới là người nên đi thắp hương nhất, với tư cách là một người xuyên không, cô đã trải qua chuyện mượn xác hoàn hồn kỳ diệu này, về lý thuyết mà nói, nên mê tín cái này nhất mới đúng.

Những người đi nhờ xe đều đã đi hết, Hoắc Kiến Quốc lúc này mới dùng một ánh mắt vô cùng tự hào nhìn Tô Mi, nói:

“Anh tự hào về em.”

“Vừa rồi ở cổng trường còn không tin em cơ mà!” Dù sao cũng là kỳ thi đại học đại thắng, Tô Mi rung đùi tựa vào ghế phụ, có chút đắc ý nhỏ.

Hoắc Kiến Quốc cảm thấy biểu cảm nhỏ của Tô Mi vô cùng đáng yêu, anh đưa tay ra véo véo mũi cô: |

“Tối nay muốn ăn gì? Anh làm cho em, để chúc mừng em thi cử thành công, bày cho em một bàn.”

“Thôi ạ.” Tô Mi lắc đầu từ chối: “Bàn ăn này cứ ghi nợ đó đã, đợi đến khi có bảng điểm, em nghĩ kỹ muốn ăn gì rồi sẽ bảo anh.”

Giọng điệu Hoắc Kiến Quốc cưng chiều: “Được, vậy cứ ghi nợ đó.”

Ngày thứ năm sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Tô Mi lại vào thành phố dựa vào điểm dự tính để điền nguyện vọng, cô không chút do dự điền Đại học Yến Kinh vào tờ nguyện vọng.

Lúc nộp tờ nguyện vọng, thầy giáo phụ trách thu tờ nguyện vọng nhìn tờ nguyện vọng, lại nhìn nhìn Tô Mi, nhìn đi nhìn lại mấy lần mới hỏi:

“Em chắc chắn muốn thi Đại học Yến Kinh chứ, cái này không phải điền nhầm đấy chứ!”

“Không có điền nhầm đâu ạ, chính là Đại học Yến Kinh.” Tô Mi trả lời vô cùng khẳng định, Đại học Yến Kinh này chính là học phủ mà vô số sĩ tử hướng tới.

Kiếp trước cạnh tranh quá khốc liệt, Tô Mi căn bản còn chẳng dám nghĩ tới ngôi học phủ cao nhất này.

Giờ đây đã có cơ hội, cô đương nhiên cũng muốn thử sức một phen với Đại học Yến Kinh.

Nguyện vọng tổng cộng phải điền ba cái, Tô Mi đối với Đại học Yến Kinh là nhất định phải được, hai trường đại học còn lại cô đều điền tùy ý.

Còn về chuyên ngành, Tô Mi chọn là "Quản lý học", cô là sau khi xem các chuyên ngành hiện có của Bắc Đại mới quyết định học quản lý học.

Thời đại đang phát triển nhanh chóng, Tổ quốc sắp đón chào làn gió xuân cải cách thổi tới.

Đợi qua đi cái giai đoạn cuối những năm bảy mươi, quốc gia cho phép cá nhân phát triển, Tô Mi đến từ hiện đại, chiếm giữ rất nhiều tiên cơ cho tương lai.

Sau này cô chắc chắn sẽ nắm bắt cơ hội kinh doanh, kiếm được rất nhiều tiền bạc trong thời đại vàng rải khắp nơi này.

Mặc dù y thuật của cô rất tốt, nhưng đối với việc làm ăn và quản lý doanh nghiệp cô lại chẳng biết gì cả, nhân cơ hội bây giờ cô bắt đầu đi học quản lý.

Sau này khi cô bắt đầu tự mình phát triển sự nghiệp, chuyên ngành đã học này cũng có thể phát huy đầy đủ tác dụng.

Điền xong nguyện vọng, Tô Mi vui vẻ trở về đại viện bộ đội, điểm thi còn một tháng nữa mới công bố, thời gian tiếp theo cô chỉ cần vừa đi làm vừa yên tâm đợi điểm.

Đối với việc học châm cứu, Tô Mi cũng đã xuất sư.

Vốn dĩ cô còn cảm thấy có chút lỗi với Tần Chính Đình, học xong bản lĩnh cô lại định chạy đi, không thể ở lại phòng khám tiếp tục chia sẻ công việc với ông cụ được.

Kết quả cô vừa điền nguyện vọng xong thì phía Tần Chính Đình cũng bắt đầu làm thủ tục nghỉ hưu.

Nghe nói là người mà ông từng đắc tội năm xưa đã ngã đài, phe cánh có đe dọa đến ông ở Yến Kinh không còn khả năng kiềm chế ông nữa.

Vì thế Tần Chính Đình mới quyết định từ chức, ông muốn đưa vợ cùng con cháu dọn về lại nhà cũ ở Yến Kinh.

Điều này cũng có nghĩa là Tô Mi đến Yến Kinh sẽ không phải đối mặt với cảnh bơ vơ không người thân thích, Hoắc Kiến Quốc thì vui mừng, nhiều lần nhờ vả Tần Chính Đình, đến Yến Kinh nhớ quan tâm Tô Mi nhiều hơn một chút.

Nghe đến mức Tần Chính Đình không vui:

“Đồ đệ của tôi, tôi tự mình sẽ chăm sóc tốt, cần gì đến anh chó cầm gậy, lo chuyện bao đồng?”

Tần Chính Đình muốn nghỉ hưu, phòng khám của quân khu liền bắt đầu tuyển người, vùng biên thùy này người không mấy dễ tuyển, số bác sĩ báo danh ít đến thảm hại.

Bác sĩ tuyển vào năng lực còn phải mạnh, dù sao một phòng khám phải chịu trách nhiệm khám bệnh cho các chiến sĩ của cả quân khu.

Mặc dù Tần Chính Đình muốn đi nhưng cũng không muốn làm kẻ phủi tay đứng nhìn, nên trước khi rời đi, Tần Chính Đình không chỉ mỗi ngày đều phải ra phòng khám mà còn phải đích thân tuyển chọn bác sĩ mới cho quân khu.

Bên ngoài cũng không biết là ai truyền sai lời, nói Tần Chính Đình đang công khai tuyển chọn đồ đệ, thế mà lần lượt có mấy đợt người từ ngoại tỉnh tới muốn đến phòng khám bái Tần Chính Đình làm thầy.

Kết quả đến phòng khám hỏi một chút, biết được Tần Chính Đình sắp nghỉ, tuyển người chỉ thuần túy là tuyển người cho phòng khám, những người lặn lội đường xá xa xôi chạy tới đó lại hậm hực rời đi.

Kết quả cứ tuyển như vậy gần một tháng, phòng khám mới tuyển được một người trẻ tuổi, Tô Mi nhìn mà sốt ruột, nhân lúc nghỉ trưa không có người, không khỏi nói với Tần Chính Đình:

“Sư phụ, nếu người cứ như thế này, người này cũng coi thường, người kia cũng nhìn không trúng, ước chừng đợi thêm một năm nữa người cũng không tìm đủ người đâu, còn bảo muốn tuyển đủ năm người cơ đấy!

Con thấy người đừng nghỉ hưu nữa, cứ tiếp tục ở đây canh giữ cho rồi.”

“Không tìm được người thì tôi sẽ canh giữ mãi.” Tần Chính Đình vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị: “Người tuyển vào đây chịu trách nhiệm chính là tính mạng của các chiến sĩ cả quân khu đấy.

Kẻ năng lực không đủ, kẻ tâm thuật bất chính, tôi đều không thể giữ lại, phòng khám này tôi đã canh giữ mười mấy năm rồi, tôi không quản được tương lai của nó, nhưng ít nhất trong phạm vi năng lực của mình, tôi sẽ chịu trách nhiệm với nó.

Ôi, cái phòng khám này vẫn còn xập xệ quá, điều kiện sinh hoạt quá gian khổ, bác sĩ có năng lực đều không muốn tới đây chịu cái khổ này.”

“Bây giờ họ không muốn tới, sau này con sẽ khiến họ phải cầu xin để được tới.” Bây giờ môi trường y tế của quân khu đúng là kém, nhưng đợi Tổ quốc phát triển lên, gần những quân khu này đều sẽ thành lập bệnh viện quân đội, đến lúc đó loại đơn vị này sẽ trở thành đơn vị thơm ngon mà bao nhiêu người muốn vào cũng không vào nổi.

Tần Chính Đình không hiểu cục diện tương lai, đương nhiên không chịu tin Tô Mi:

“Chị đúng là nằm mơ giữa ban ngày, còn cầu xin để được tới, tôi thấy là vỡ đầu chảy máu muốn ra ngoài ấy, chị nhìn cái cậu Hà chúng ta mới tuyển hôm nọ đi, cậu ta cũng sẽ không ở đây lâu đâu, cũng chỉ làm hai năm, làm cho có cái lý lịch cống hiến rồi ra ngoài thôi, cái nơi xập xệ này, ngoài sư phụ chị là tôi ra, chẳng ai muốn ở lại đâu, chị nhìn chị xem, đây chẳng phải cũng không muốn ở lại sao?”

"Bây giờ là bây giờ, sau này là sau này, chúng ta chẳng phải là Bệnh viện Quân y số 1 sao, người nói nơi đó sẽ không có ai muốn tới ư?

Chỗ chúng ta đây không quá vài năm nữa cũng sẽ xây dựng bệnh viện quân y lên thôi, đến lúc đó người xem thử xem?” Những chiến sĩ vùng biên cương này thực sự rất khổ, Tô Mi nghĩ đợi khi cô kiếm đủ tiền sẽ trực tiếp quay lại quyên góp xây dựng bệnh viện.

Nhưng lời này cô sẽ không nói ra, có những việc phải làm trước đã, vẽ chi phiếu khống người ta lại không tin.

Tô Mi chỉ có thể nhìn bức tường bong tróc của phòng khám thầm hứa với sư phụ: “Chiến sĩ biên cương xứng đáng có được bệnh viện tốt nhất, sau này gần quân khu nhất định sẽ mọc lên một tòa bệnh viện hùng vĩ và tiên tiến.”

“Hy vọng có một ngày như vậy! Chúng ta đi ăn cơm thôi, chiều nay còn có hai người tới phỏng vấn, hy vọng có thể tuyển thêm được hai người nữa!” Tần Chính Đình vừa nói vừa đứng dậy.

Tô Mi bĩu môi, nghĩ với cái điều kiện tuyển người này của Tần Chính Đình, ước chừng những kẻ có chút tật xấu nhỏ đều khó thoát khỏi đôi mắt tinh tường của ông.

Cô cũng không tạt nước lạnh vào Tần Chính Đình nữa, thu dọn một chút rồi cùng Tần Chính Đình đi nhà ăn.

Đến nhà ăn, Tô Mi và Tần Chính Đình cũng không cần xếp hàng liền trực tiếp ngồi xuống, hai người thường xuyên sẽ đến muộn vài phút, đợi họ tới, Hoắc Kiến Quốc đã xếp hàng xong, lấy cơm sẵn cho hai thầy trò.

Buổi phỏng vấn chiều nay đúng như Tô Mi dự đoán, Tần Chính Đình vẫn không nhìn trúng một ai.

Mãi cho đến lúc có bảng điểm thi đại học cũng không xuất hiện thêm người nào lọt vào mắt xanh của Tần Chính Đình.

Cứ thong thả chọn rồi cũng sẽ chọn được thôi, Tô Mi cũng không quản được việc này, đợi khi có bảng điểm, cô lấy được phiếu báo điểm, nhận được giấy báo nhập học đại học, chậm nhất là mười ngày nữa sẽ rời khỏi đại viện.

Trong lòng Tô Mi tràn đầy khao khát về cuộc sống mới, đồng thời trong lòng lại không nhịn được có chút chua xót, hiện giờ tình cảm của cô và Hoắc Kiến Quốc rất tốt, thực sự không muốn xa rời người yêu đang lúc mặn nồng như keo như sơn.

Ngày công bố bảng điểm, Tô Mi dậy từ rất sớm để trang điểm sửa soạn, cô mặc một chiếc váy liền thân kẻ ô kiểu mới, khoác một chiếc áo dạ màu đỏ rực rỡ dài đến mắt cá chân.

Vừa khí chất vừa mỹ lệ.

Khi cô mặc quần áo xong bước ra khỏi phòng, đôi mắt Hoắc Kiến Quốc nhìn đến ngây dại, cô vốn dĩ dáng người cao ráo, vóc dáng lại đầy đặn, hơn nữa cô đã định hình thành công, lồi lõm rõ rệt, chỉ cần trang điểm một chút là vạn chủng phong tình.

“Tô Mi, em đẹp quá, em không biết mình mê người đến mức nào đâu!” Hồn vía Hoắc Kiến Quốc sắp bị câu đi mất rồi, anh từng bước đi tới bên cạnh Tô Mi, vuốt ve mái tóc suôn mượt bóng bẩy của cô.

Ban đầu Tô Mi đang vui vẻ, nghe thấy lời của Hoắc Kiến Quốc bỗng chốc ủy khuất mà trễ môi xuống:

“Đẹp cái gì chứ, anh còn chẳng biết em trông như thế nào, đối với anh phụ nữ ngoài cao thấp béo gầy ra thì chẳng có gì khác biệt, ôi, tiếc cho nhan sắc khuynh thành này của em, chồng em lại không nhìn thấy.”

Vừa nói, Tô Mi vừa làm bộ làm tịch tự thương xót mình một chút, cô đương nhiên không phải thật sự để tâm chuyện này, dù sao chuyện này cô đã biết từ lâu.

Lúc đầu tuy có từng nuối tiếc, nhưng thời gian trôi qua lâu dần cũng dần dần buông bỏ.

Cho dù Hoắc Kiến Quốc không nhớ nổi khuôn mặt cô, nhưng Hoắc Kiến Quốc bây giờ cũng có thể tìm thấy cô giữa biển người mênh mông, chưa từng nhận nhầm nữa.

Ngoài phòng thi người đông như kiến, lúc anh đi đón cô đã liếc mắt một cái liền nhận ra cô, đi thẳng về phía cô.

Cho đến tận bây giờ Tô Mi vẫn chưa biết Hoắc Kiến Quốc đã nhìn rõ và ghi nhớ khuôn mặt của cô.

Khi cô đứng giữa biển người mênh mông, ngũ quan của tất cả mọi người đều na ná nhau, nhưng Hoắc Kiến Quốc lại có thể bắt được chính xác khuôn mặt khác biệt và độc nhất vô nhị của cô, cảm giác đó chỉ có Hoắc Kiến Quốc mới biết nó chấn động đến nhường nào.

Hoắc Kiến Quốc đánh xe đi, đưa Tô Mi theo, vẫn cứ là chở theo ba người kia đi cùng hướng về phía huyện lỵ chờ đợi công bố bảng điểm.

Bảng điểm được dán trên bức tường bên ngoài trường trung học của huyện, lúc Hoắc Kiến Quốc và Tô Mi tới, người dán bảng đang phết hồ lên tường.

Ngoài bảng điểm, văn phòng thi đại học còn gửi phiếu báo điểm cho mỗi thí sinh tham gia dự thi, trên phiếu báo điểm sẽ ghi rõ số điểm cụ thể của thí sinh.

Tô Mi đứng đợi ở cổng để xem bảng điểm, Hoắc Kiến Quốc thì cùng ba người kia vào trong trường để tìm văn phòng tuyển sinh lấy hộ phiếu báo điểm.

Mọi người đợi ở chỗ dán bảng một lát, nhân viên công tác mới phết xong hồ, hai người mặc bộ đồ Trung Sơn cầm một tờ giấy đỏ viết đầy tên, cẩn thận mở ra, bắt đầu dán lên tường.

Tất cả mọi người đều kiễng chân chờ đợi, ánh mắt không rời một giây nhìn chằm chằm vào tờ bảng đỏ vẫn chưa mở ra trên tay nhân viên công tác.

Tờ bảng đỏ này quyết định hướng đi cả đời của biết bao nhiêu người.

BÌNH LUẬN