Chương 166: Hoắc Kiến Quốc có chút hụt hẫng!

Những ngày tiếp theo, Tô Mi đều rất bận rộn, trước trạm xá ngày nào cũng xếp thành hàng dài.

Ngoại trừ ăn cơm ngủ nghỉ, hầu như không có lúc nào ngơi tay, cô và Tần Chính Đình đều mệt đến mức đau lưng mỏi gối.

Thực ra cô có chút không hiểu, theo lý mà nói, quân khu mấy vạn người không nên chỉ trang bị mỗi một mình bác sĩ Tần Chính Đình.

Cho dù nơi này là biên cương, là vùng đất nghèo khó, nhưng những người con Hoa Hạ sẵn lòng cống hiến có rất nhiều, hơn nữa đây là quân khu, chỉ cần đất nước có nhu cầu, phát ra lời kêu gọi thì có biết bao thanh niên có chí hướng sẵn sàng đứng ra hiến thân cho tổ quốc.

Ngay cả một người xuyên không như Tô Mi, nếu tổ quốc kêu gọi cô, cô cũng sẵn lòng không chút do dự đóng góp sức lực của mình cho những chiến sĩ trấn giữ biên cương này.

Lúc cô mới xuyên qua, thái độ của Trần Dịch Long đối với cô có thể nói là rất không thân thiện, nhưng khi Trần Dịch Long bảo cô đến trạm xá quân khu tiếp nhận bệnh nhân, cô không hề nói một lời từ chối nào.

Bởi vì cô thấy không tìm được bất kỳ lý do nào để từ chối việc khám bệnh cho những quân nhân trấn giữ biên cương này.

Không có họ, lấy đâu ra sự bình yên thịnh thế của đất nước này?

Lúc mệt đến mức đau lưng mỏi gối, Tô Mi không nhịn được hỏi Tần Chính Đình nguyên nhân, cô cũng muốn biết tại sao quân khu rộng lớn thế này mà chỉ có một mình Tần Chính Đình là bác sĩ.

Sau khi hỏi, cô mới biết hóa ra mấy năm đầu Tần Chính Đình mới đến, cấp trên có sắp xếp các bác sĩ khác đến đây.

Chỉ là những người đến đó ai nấy đều quyền quý, đều mang mục đích bái Tần Chính Đình làm sư phụ mà đến.

Hồi ở Yên Kinh, ông từng vì chịu áp lực mà nhận một tên công tử bột làm đồ đệ, kết quả cái tên gọi là đồ đệ đó bản lĩnh không lo học, lại mượn danh nghĩa đồ đệ của ông mà chữa chết mấy người.

Vì chuyện đó, Tần Chính Đình chọn cách đi xa quê hương, đến vùng biên cương hẻo lánh này, dấn thân vào sự nghiệp xây dựng phòng thủ biên giới của tổ quốc.

Nhưng sự ra đi của ông không làm những kẻ muốn bồi dưỡng hậu duệ thành danh y chùn bước, họ tìm mọi cách nhét người đến biên cương.

Mục đích chỉ là để hậu duệ được học tập bên cạnh Tần Chính Đình, hòng mượn danh tiếng của danh y Tần Chính Đình.

Những người này tâm thế học y không đủ chân thành, Tần Chính Đình không muốn nhận làm đồ đệ, để từ chối những kẻ thay hình đổi dạng nhét người vào bên cạnh mình, Tần Chính Đình dứt khoát một mình gánh vác toàn bộ nhiệm vụ điều trị của quân khu.

Lúc bận rộn nhất, ông từng có ngày chỉ ngủ được ba tiếng đồng hồ.

Tần Chính Đình đến biên cương, vừa là để trốn tránh sự quấy rầy của những kẻ quyền quý, vừa là để trừng phạt chính mình, nếu ban đầu ông không nhận đồ đệ bừa bãi thì tên nghịch đồ kia cũng không mượn danh hiệu đệ tử độc môn của ông ra ngoài xem bệnh, chữa chết cả một gia đình người ta.

Lúc này Tô Mi mới biết, người sư phụ được xưng tụng là danh y của cô, từ kinh thành xa xôi đến nơi khổ cực này hành y, đằng sau còn có câu chuyện khúc chiết như vậy.

Cô nghĩ, Tần Chính Đình chắc chắn có một số lời chưa nói rõ, có thể nhúng tay được đến tận quân khu biên cương thì thế lực đứng sau làm khó ông ít nhất cũng là một thế lực rất lớn.

Tuy nhiên Tần Chính Đình không nói, Tô Mi cũng sẽ không hỏi, cô chỉ là một nhân vật nhỏ bé, những vấn đề đằng sau đó không phải hạng pháo hôi như cô có thể tham gia vào.

Dẫu sao cô cũng đã biết nguyên nhân mình phải làm việc đến kiệt sức, nghĩ đến sự kiên trì của Tần Chính Đình trong y thuật, Tô Mi cũng không còn lời oán thán nào, ngoan ngoãn chịu thương chịu khó.

Sau khi kết thúc mấy ngày bận rộn, Tần Chính Đình cho Tô Mi nghỉ một ngày.

Tranh thủ một ngày nghỉ này, Tô Mi cùng thím Vương đi vào thành phố một chuyến, cô mua một ít thức ăn xong liền đi đến bãi xử lý phế liệu.

Lục tìm trong đó hồi lâu mới tìm được một bộ sách giáo khoa cũ nát.

Vì dự định tham gia cao khảo, Tô Mi muốn mua một bộ sách về ôn tập.

Cao khảo đã được khôi phục vào năm trước, thực tế lúc này trên thị trường đã có sách giáo khoa mới để mua, nhưng sách mới đắt hơn sách cũ gấp mấy lần.

Dù sao kiến thức cũng như nhau, Tô Mi cảm thấy tiền tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm, nên mua một bộ cũ về dùng.

Mua xong sách và đồ ăn, Tô Mi lại cùng thím Vương đi một chuyến đến bách hóa tổng hợp, mua sắm một số đồ dùng thiết yếu cho cuộc sống.

Thực ra ngoài việc mua đồ dùng sinh hoạt, Tô Mi còn muốn tặng lại cho Hoắc Kiến Quốc một món quà.

Trên cổ tay cô đang đeo chiếc đồng hồ anh tặng, nhưng cô vẫn chưa mua cho anh thứ gì, chỉ là dạo quanh một vòng Tô Mi cũng không phát hiện ra món quà nào phù hợp.

Thời gian này cô cũng quan sát Hoắc Kiến Quốc, không thấy anh cần thứ gì, chuyện này đành tạm gác lại.

Tặng quà phải tặng đúng ý, giống như chiếc đồng hồ Hoắc Kiến Quốc tặng cô vậy, tặng không hợp ý thì thà đừng tặng trước.

Mua sắm đồ đạc xong, Tô Mi và thím Vương lại cùng nhau bắt xe về.

Khó khăn lắm mới có thời gian rảnh ở nhà nghỉ ngơi, Tô Mi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ một lượt, dọn dẹp xong liền bắt đầu nấu cơm tối.

Sáng nay lúc Hoắc Kiến Quốc đi cô đã nhắc anh về ăn cơm.

Kể từ khi Tô Mi bắt đầu đi làm ở trạm xá, hai người cơ bản đều ăn ở nhà ăn, bếp trong nhà ít khi dùng tới.

Hoắc Kiến Quốc hầu như chưa bao giờ được ăn món do chính tay Tô Mi nấu, nghe thấy cô định xuống bếp liền về nhà từ sớm.

Ăn cơm xong, Hoắc Kiến Quốc đi rửa bát dọn dẹp nhà bếp, Tô Mi thì bắt đầu tập yoga trên chiếc chăn hành quân trải dưới đất.

Đợi đến khi Hoắc Kiến Quốc đổ nước rửa bát, cất nồi xong đi vào phòng ngủ thì thấy Tô Mi đang làm động tác vươn vai giãn eo.

Khi nhìn thấy eo của Tô Mi, Hoắc Kiến Quốc khẽ nhíu mày.

Cái eo vốn dĩ núc ních thịt, trong vô tri vô giác lại nhỏ đi một vòng, Hoắc Kiến Quốc cảm thấy như vậy chẳng tốt chút nào, ít nhất về cảm giác tay mà nói thì không còn được mềm mại như lúc có thịt nữa.

Tô Mi tập yoga xong, cùng Hoắc Kiến Quốc tắm rửa rồi nằm lên giường, Hoắc Kiến Quốc ôm cô vào lòng, nắn nắn phần thịt mềm trên eo cô, phát hiện thực sự không còn cảm giác mềm mại như trước nữa, thâm tâm cư nhiên có chút hụt hẫng.

Những ngày qua, anh không chỉ một lần khuyên Tô Mi đừng giảm cân nữa, nhưng anh nói mặc anh, Tô Mi giảm mặc cô, những lời đó nói ra chẳng có tác dụng gì.

"Hoắc Kiến Quốc, hôm nay em đã mua sách giáo khoa để dùng cho kỳ thi cao khảo, từ ngày mai em phải ôn tập thật tốt để tham gia kỳ thi cao khảo năm nay." Tô Mi hoàn toàn không biết suy nghĩ trong lòng Hoắc Kiến Quốc, chuyện định tham gia cao khảo cô đã từng nhắc với Hoắc Kiến Quốc trước đó, giờ mua sách xong liền thuận tiện nói với Hoắc Kiến Quốc một tiếng.

Hoắc Kiến Quốc đang mải mê với phần thịt mềm trên người Tô Mi nên lơ đãng, hoàn toàn không nghe rõ lời Tô Mi, chỉ đáp lại một câu lấy lệ:

"Ừm!"

"Ừm cái gì mà ừm, lúc em nói chuyện anh đừng có từng chữ từng chữ một nhảy ra đáp lại em như thế!"

"Ơ, em vừa nói gì cơ?"

"Em nói chuyện với anh mà anh lại đang lơ đãng à, Hoắc Kiến Quốc?"

"Em nói lại lần nữa đi!"

"Hừ, em không nói nữa!"

~~~~

Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui rất nhiều

Đề xuất Đồng Nhân: Cố Chấp Thụ Đã Nghĩ Thông Rồi
BÌNH LUẬN