Chương 163: Đến đây đi tạo tác đi!

Trời đất ơi!

Tô Mi sắp không chống đỡ nổi rồi, người đàn ông này không chỉ nhan sắc đạt đỉnh mà ngay cả những lời nói ra cũng êm tai như vậy.

Anh không phải là người khéo mồm khéo miệng, có thể nói ra được những lời này thì chắc chắn đây chính là lời thật lòng của anh.

Trong lòng Tô Mi ngọt ngào như ướp mật, nhưng ngại thím Vương đang đứng ở cửa nên cô cũng không dám biểu hiện quá rõ ràng:

"Đừng có nói hươu nói vượn nữa, thím Vương sắp cười rụng răng rồi kìa!"

"Thím có cười đâu, Tô Mi à, con thực sự béo mà rất đẹp, sáng nay lúc chải đầu thím đã nói câu này rồi!

Thường thì phụ nữ phải gầy một chút, thanh mảnh mới đẹp, nhưng con thì lại khác, con béo rất cân đối, những đường cong cần có trên cơ thể đều có cả, béo một chút cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nhan sắc của con cả!

Sư trưởng Hoắc nói đúng đấy, cứ nên để mọi người chiêm ngưỡng nhan sắc của con, để họ biết rằng, vợ mà Sư trưởng chúng ta cưới về, xứng với Sư trưởng, đúng là trai tài gái sắc, chẳng kém cạnh chút nào."

"Xứng với anh là còn dư dả đấy!" Hoắc Kiến Quốc càng nhìn Tô Mi càng thấy hài lòng, anh rất may mắn vì mình có thể nhìn rõ khuôn mặt cô, ghi nhớ ngũ quan của cô, nếu không anh thực sự sẽ bỏ lỡ một phong cảnh độc nhất vô nhị này.

Thấy hai người ngọt ngào như mật, thím Vương vui mừng như thể con trai mình tìm được đối tượng vậy, trong lòng còn ngọt hơn cả ăn mật, nụ cười trên mặt rạng rỡ hơn cả những đóa hoa đang nở rộ.

Đôi vợ chồng trẻ đối với thím Vương mà nói đều là ân nhân của mẹ con bà, hai người có thể chung sống bình yên ổn định là một chuyện vô cùng đáng mừng.

Theo quy củ cũ, Tô Mi không được ra ngoài gặp khách khứa cùng chồng.

Nhưng thím Vương lại nghĩ, Tô Mi trước đây danh tiếng không tốt, giờ đây đã thay da đổi thịt, thì nên ra ngoài cho mọi người thấy, lấy lại danh tiếng đã bị hủy hoại.

Thế là thím Vương cũng chẳng màng quy củ gì nữa, lặng lẽ lùi sang một bên.

Ban đầu Tô Mi có chút tự ti, cô thấy mình béo, mặc váy thịt mỡ núc ních không đẹp, còn có chút tiếc nuối vì không gầy đi để trở thành dáng vẻ đẹp nhất khi tổ chức lại đám cưới.

Nhưng giờ đây nghe lời Hoắc Kiến Quốc nói, cô chợt hiểu rằng, khi cô được yêu thương thì dù cô có thế nào đi nữa, trong lòng anh cô vẫn là dáng vẻ đẹp nhất.

Hơn nữa, Hoắc Kiến Quốc đã yêu cô và hứa hẹn với cô ngay từ khi cô vẫn còn béo.

Tô Mi cho rằng, tình yêu của anh ít nhất có nhiều phần là yêu linh hồn của cô.

Cô thẹn thùng và cảm động, thấy thím Vương biến mất khỏi cửa, không nhịn được kiễng chân lên, đưa tay khẽ kéo cổ Hoắc Kiến Quốc xuống, đặt một nụ hôn lên môi anh.

Nụ hôn này như hoa xuân chớm nở, nhẹ nhàng và dịu dàng.

Hoắc Kiến Quốc cao 1m88, Tô Mi cao 1m67, khi cô hôn anh vì sự chênh lệch chiều cao nên có chút vất vả, giống như chuồn chuồn lướt nước rồi vội vàng lùi lại.

"Ra ngoài mời rượu thôi!" Tô Mi vừa nói vừa đi ra ngoài.

Nhưng vừa mới bước chân đi đã bị Hoắc Kiến Quốc kéo ngược trở lại, nụ hôn như có như không kia không làm anh thỏa mãn, anh giữ gáy Tô Mi, hôn mạnh lên.

Tô Mi không kịp đề phòng bị Hoắc Kiến Quốc hôn trụ, cô chỉ cảm nhận được đôi môi ấm áp của anh mang theo mùi thuốc lá nồng đậm, còn có hơi thở quen thuộc khiến người ta an lòng kia, nhịp tim cô bỗng chốc tăng nhanh, ánh mắt trở nên mê ly, quên cả vùng vẫy.

"Ừm, ngoan, há miệng ra." Giọng nói trầm thấp của Hoắc Kiến Quốc vang vọng bên tai cô, đôi tay anh siết chặt vòng eo mềm mại của Tô Mi, ôm trọn cả người cô vào lòng.

Tô Mi ngoan ngoãn há miệng, để đầu lưỡi của Hoắc Kiến Quốc trượt vào, quấn quýt cùng cô, kỹ năng hôn của anh rất vụng về, thậm chí còn không biết hôn, chỉ biết dùng đầu lưỡi chạy loạn trong miệng Tô Mi, khiến Tô Mi tâm thần bấn loạn, toàn thân mềm nhũn.

Hồi lâu sau, Hoắc Kiến Quốc mới buông Tô Mi ra, khi hai người từ trong phòng bước ra, môi Tô Mi rõ ràng càng thêm đỏ mọng, Tạ Lập không nhịn được mạnh dạn trêu chọc:

"Sư trưởng, hai người vừa mới hôn nhau đúng không, có ngọt không ạ?"

"Ngọt." Hoắc Kiến Quốc cũng không giận, cười híp mắt nhìn Tạ Lập:

"Cậu còn chưa có vợ, hỏi nhiều thế cũng vô ích thôi, cẩn thận đêm về cô đơn khó nhịn, lại không ngủ được đấy!"

Hai người trêu chọc nhau như vậy, không khí hiện trường lập tức trở nên sôi động hẳn lên.

Lập tức có thêm nhiều người xông lên trêu chọc đôi vợ chồng trẻ.

Một số cán bộ chưa kết hôn chưa từng đến viện quân thuộc, hôm nay đến dự đám cưới của Hoắc Kiến Quốc và Tô Mi là lần đầu tiên nhìn thấy Tô Mi.

Tô Mi trong lời đồn vừa lười vừa béo hoàn toàn không khớp với Tô Mi bây giờ, có người không nhịn được cảm thán:

"Quả nhiên lời đồn không thể tin được, đều nói người thương của Sư trưởng Hoắc không tốt, nhưng nhìn rõ ràng là rất tốt mà, sinh ra trắng trẻo xinh đẹp lại có tướng phúc hậu, tôi mà tìm được người như thế này thì mẹ tôi nằm mơ cũng phải cười tỉnh!"

"Cậu to gan thật đấy, người thương của Sư trưởng mà cũng dám tơ tưởng!"

"Nói bừa, tôi nói là kiểu người như thế này, chứ không nói là chính người này, đừng có ngậm máu phun người."

"Cô ta làm gì tốt đến thế, mấy tháng trước cô ta còn......" Đỗ Lỗi thấy Tô Mi được khen ngợi thì rất khó chịu, mở miệng định nói ra dáng vẻ trước đây của Tô Mi.

Anh ta không tin Tô Mi sẽ trở nên tốt đẹp, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Đỗ Lỗi chỉ thấy Tô Mi đang giả vờ giả vịt.

Chỉ là lời anh ta còn chưa nói hết đã bị Thiệu Cương nhét một miếng sườn vào miệng, làm miệng anh ta đầy ắp, Thiệu Cương giận dữ nói nhỏ bên tai anh ta:

”Bình thường cậu có phàn nàn gì cũng được, nhưng hôm nay là ngày vui của đội trưởng chúng ta, nếu cậu dám nói nhăng nói cuội thì anh em chúng ta không làm nữa, lão tử đánh chết cậu ngay bây giờ.”

“Tôi có nói bậy gì đâu!” Đỗ Lỗi lấy miếng sườn ra, miệng đầy vẻ không phục, nhưng nhìn nhìn Hoắc Kiến Quốc xong, rốt cuộc vẫn chọn cách ngậm miệng, không nói thêm gì nữa.

Hoắc Kiến Quốc và Tô Mi cứ thế đi mời rượu từng bàn một, họ nhanh chóng mời hết tất cả các bàn.

Tô Mi trước đây từng uống rượu với Tô Huyền Hồ, còn tưởng cơ thể này ít nhiều cũng có chút tửu lượng, cô đi theo Hoắc Kiến Quốc mời một vòng rượu mà vẫn thấy mình không sao.

Lúc ngồi xuống ăn cơm, Hoắc Kiến Quốc tiếp tục đi chạm chén riêng với những người bạn thân thiết, còn Tô Mi cũng hồ đồ nhận lấy mấy ly rượu người khác đưa tới.

Uống xong mới biết, rượu cô dùng để mời rượu là loại rượu nồng độ thấp do Hoắc Kiến Quốc đặc biệt thay đổi.

Còn những ly rượu người khác đưa tới lại là rượu nồng độ cao, lúc đầu Tô Mi không phát hiện ra manh mối, cho đến khi thấy ánh mắt mình bắt đầu mơ màng, Tô Mi mới nhận ra mình đã say rượu.

Để không làm ra chuyện mất mặt sau khi say, Tô Mi tùy tiện lùa vài miếng cơm rồi tìm cớ chuồn về phòng đi ngủ.

Đợi đến khi Hoắc Kiến Quốc tiếp đãi xong tất cả mọi người, tiễn khách xong quay về phòng thì Tô Mi vẫn chưa tỉnh rượu.

Hơn nữa vì hậu kình của rượu rất mạnh, cô thậm chí còn say hơn cả lúc nãy một chút.

Lúc anh đi vào, mặt Tô Mi đỏ bừng bừng, thấp thoáng nhìn thấy Hoắc Kiến Quốc cởi quần áo trước mặt mình, để lộ cơ bụng tám múi.

Trong cơn say, cô không nhịn được ngoắc tay với người đàn ông:

"Đến đây đi, tạo tác đi, dù sao cũng có........"

Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui rất nhiều

BÌNH LUẬN