Tô Mi: Cả đời này chưa bao giờ thấy cạn lời đến thế.
"Nếu anh cứ tiếp tục cọ qua cọ lại trên tảng đá lớn đó, thì không chỉ đơn giản là vấn đề đau đâu, anh sẽ tự làm mình trầy da tróc vẩy đấy.
Hoắc Kiến Quốc, tỉnh lại đi, thế này mất mặt lắm!"
Tỉnh lại đi! Độc giả đã bắt đầu ghét anh vì sự biến thái này rồi đấy.
Tuy nhiên, bất kể Tô Mi nói gì, Hoắc Kiến Quốc vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình mà không có phản ứng gì, bàn tay to lớn của anh bao phủ lên tảng đá, giọng điệu đầy tủi thân:
"Thôi bỏ đi, cứng ngắc thì cứng ngắc, quay về anh sẽ mua thật nhiều đồ ăn cho em, nuôi em béo trở lại."
"Tôi khó khăn lắm mới gầy được, anh còn muốn nuôi tôi béo lại à?" Tô Mi tức giận lườm Hoắc Kiến Quốc một cái.
Hoắc Kiến Quốc đang nằm sấp dưới đất ú ớ đáp lại: "Phải nuôi chứ, anh cưới về là cô vợ béo hai trăm cân mà, dựa vào cái gì mà em bỏ đói cho em chỉ còn có một nửa thế hả?"
"Khẩu vị anh nặng thật đấy, nặng hơn cả vị phô mai luôn!" Tô Mi cũng nhận ra rồi, cô có nói gì với Hoắc Kiến Quốc cũng vô ích, Hoắc Kiến Quốc lúc này đã hoàn toàn bị thuốc quật ngã.
Thông qua hồi tưởng, Tô Mi qua hành động Tô Huyền Hồ mời cô và Hoắc Kiến Quốc uống rượu, cũng như nụ cười đầy bí hiểm sau khi uống xong, cô đã nhận ra là rượu đó có vấn đề.
Vì tửu lượng kém, Tô Mi chỉ uống nửa bát rượu nhỏ, còn Hoắc Kiến Quốc thì hào sảng nốc cạn ba bát lớn.
Lúc đó Tô Huyền Hồ nhìn Hoắc Kiến Quốc với ánh mắt vô cùng hài lòng, ông là đang hài lòng vì hạ dược thành công, còn Hoắc Kiến Quốc lại hiểu lầm là ông nội đang tán thưởng tửu lượng của mình, thế là uống một cách sảng khoái vô cùng.
Kết quả là trúng thuốc quá sâu, Tô Mi không ngừng lắc đầu: "Đúng là cái đồ đáng thương!"
Cô lấy kim bạc từ trong áo ra, tranh lúc mình còn tỉnh táo, nhanh chóng châm cứu phong tỏa kinh mạch để làm chậm sự phát tác của thuốc.
Tình hình của Hoắc Kiến Quốc thì rắc rối hơn, anh đã thần trí không tỉnh táo, dù có phong tỏa kinh mạch cũng không cách nào làm anh tỉnh lại được.
Lúc này, chỉ có thể dùng cơn đau dữ dội để làm Hoắc Kiến Quốc tỉnh lại trong vòng năm phút.
Để làm Hoắc Kiến Quốc tỉnh lại, Tô Mi đã châm vào các huyệt Trung Xung, Thái Xung, và Hỏa Ngạnh Hỏa Chủ, cùng với huyệt Thệ Đầu của Hoắc Kiến Quốc.
Mấy huyệt đầu tiên dùng để hồi dương cứu nghịch, tỉnh thần khai khiếu, có thể làm người đang hôn mê nhanh chóng tỉnh lại.
Huyệt cuối cùng có vị trí khá đặc biệt, châm xuống sẽ làm đàn ông cảm thấy đau đớn kịch liệt, dù chỗ đó Tô Mi thao tác không mấy thuận tiện, nhưng để Hoắc Kiến Quốc còn có thể tiếp tục làm người, Tô Mi vẫn lật người anh lại, tặng cho anh một mũi kim.
Sau bốn mũi kim, Hoắc Kiến Quốc cuối cùng cũng lờ mờ tỉnh lại, anh đau đến mức thở hổn hển, và đầy vẻ ngơ ngác:
"Tại sao anh lại nằm sấp trên tảng đá, tại sao nửa thân dưới của anh lại mát rượi thế này... Tô Mi, em... em lại lột quần anh à?"
"Anh đang nằm trên người vợ anh đấy, vừa rồi còn làm một nháy với nó nữa, quần là do anh tự cởi lúc đang 'mặn nồng' với nó đấy!" Tô Mi vừa nói vừa liếc nhìn tảng đá một cái.
Tảng đá này chắc kiếp trước lúc đầu thai cũng không ngờ tới, nó đã không làm sinh vật rồi mà còn bị đàn ông sủng ái như vậy.
Tảng đá khóc ròng: Lão tử không còn trong sạch nữa rồi!
Gió thổi ống quần trứng mát rượi, Hoắc Kiến Quốc vô cùng ngượng ngùng đứng bật dậy, chạy về phía chiếc quần bị mình vứt sang một bên.
Ngay lúc anh đang cầm quần định mặc vào, Tô Mi tốt bụng nhắc nhở:
"Đại ca, quần áo gì thì đừng mặc nữa, chạy mau đi, em nhớ đi thêm khoảng 1500 mét nữa là có một cái hang động, anh phải chạy vào đó trong vòng năm phút.
Anh đã trúng phải thuốc đại bổ siêu cấp của ông nội em rồi, nếu trong vòng năm phút anh không chạy đến hang động, thì anh sẽ phải tự giải quyết những chuyện kỳ quặc ở giữa thanh thiên bạch nhật đấy.
Nếu bị người lên núi đốn củi đâm sầm vào, thì anh sẽ diễn cảnh xuân sống đấy!"