"Chị dâu cả là người rất tốt, không cần phải nói gì nhiều đâu, tôi qua gọi rồi, chị ấy nể mặt tôi, kiểu gì cũng sẽ nể mặt tôi mà qua thôi!" Hoắc Kiến Quốc nhìn Tô Mi nói.
Tô Mi có thể thấy được Hoắc Kiến Quốc rất bảo vệ người chị dâu cả này, không nhịn được lại hỏi:
"Sao tôi cảm thấy anh đối xử với chị dâu cả tốt hơn chị dâu hai nhỉ?"
"Con người đều có sự qua lại cả, chị dâu cả đối xử tốt với tôi mà!" Hoắc Kiến Quốc trả lời rất tự nhiên, anh nói rồi nhìn Tô Mi một cái, lại bảo:
"Tôi có mắt mà, ai tốt ai xấu, ai đúng ai sai, tôi đều nhìn thấu hết, tôi là người làm việc rất đơn giản, thấy sao nói vậy thôi!"
Nói thế này Tô Mi cũng hiểu, nếu bàn về tốt xấu, đúng là người sáng suốt nhìn cái là ra ngay chị dâu cả và chị dâu hai ai giống người tốt hơn.
Hoắc Kiến Quốc lại là người cứng nhắc, chuyện đơn giản thế này đối với anh tự nhiên chẳng có gì phải bàn cãi.
Mệt cả ngày, Tô Mi cũng lười quan tâm thêm, chỉ hỏi bâng quơ vài câu rồi nằm xuống ngủ.
Chỉ là đầu cô vừa chạm gối đã lại bị Hoắc Kiến Quốc gọi dậy.
Anh đưa một cái hộp vuông nhỏ vào tay cô, nói: "Đây là quà năm mới của em."
"Tôi cũng có quà sao?" Tô Mi tò mò nhìn cái hộp trong tay.
"Tất nhiên là có rồi." Hoắc Kiến Quốc nói: "Mọi người trong nhà đều có, sao em lại không có được chứ, mở ra xem đi?"
"Là thứ gì thế?" Tô Mi vừa hỏi vừa động tay mở cái hộp trong tay ra.
Sau khi mở hộp, Tô Mi mới phát hiện bên trong nằm một chiếc đồng hồ nữ kiểu dáng tinh xảo, mặt đồng hồ đính hạt, dây đeo bằng da màu nâu.
Chiếc đồng hồ này trông rất quen mắt, rõ ràng chính là chiếc đồng hồ mà hôm đó cô đã đứng tần ngần nhìn rất lâu ở thương xá bách hóa.
"Sao anh biết tôi thích cái này?" Hôm đi thương xá bách hóa, Hoắc Kiến Quốc không hề đi cùng cô.
Hoắc Kiến Quốc cười: "Tôi nhờ vả thím Vương đấy, nhờ thím Vương để ý xem có thứ gì em nhìn lâu mà lại không nỡ bỏ tiền mua không.
Sau đó thím Vương nói với tôi là em thích chiếc đồng hồ này.
Ngay hôm đó tôi đã nhờ người đi mua chiếc đồng hồ này về, tôi nghĩ em sẽ thích."
"Rất thích luôn!" Thứ này được tặng đúng ý muốn, Tô Mi làm sao có thể nói không thích được, cô vừa lấy đồng hồ ra vừa nói với Hoắc Kiến Quốc:
"Sao chuyện gì anh cũng làm chu đáo thế nhỉ?"
"Mọi việc chỉ cần để tâm làm thì sẽ thấy chu đáo thôi." Giọng Hoắc Kiến Quốc bình thản, anh lấy chiếc đồng hồ từ tay Tô Mi, giúp cô đeo lên cổ tay.
Bàn tay trắng trẻo mềm mại bị Hoắc Kiến Quốc nắm trong tay làm lòng anh bỗng thấy tê tê dại dại, anh nhìn cổ tay trắng như tuyết của Tô Mi, nói:
"Rất đẹp!"
"Anh nói đồng hồ đẹp hay là nói tay đẹp?" Tô Mi thấy Hoắc Kiến Quốc cứ nhìn chằm chằm vào tay mình, không nhịn được hỏi anh một câu.
Hoắc Kiến Quốc nâng cánh tay Tô Mi lên ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng nghiêm túc nói:
"Đồng hồ rất hợp với em, em đeo nó rất đẹp!"
Câu trả lời này chẳng có chút thú vị nào cả, Tô Mi nghe xong mất hứng nằm xuống, cô vậy mà lại đang mong đợi Hoắc Kiến Quốc khen tay mình đẹp.
Cô nghĩ rồi giơ bàn tay mập mạp của mình lên nhìn một cái, thầm lắc đầu, đúng là rất khó để đối diện với bàn tay mũm mĩm này mà nói ra lời khen đẹp một cách dối lòng được.
Thôi, ngủ đi.
Tô Mi theo thói quen cuộn mình trong chăn như một cái kén tằm.
Nhìn thấy cái chăn bị Tô Mi cuộn tròn lại, Hoắc Kiến Quốc u uất nhắc nhở cô một câu:
"Chúng ta đang ở quê đấy, trong phòng chỉ có mỗi cái chăn này thôi!"
Ý tứ sâu xa là nếu Tô Mi một mình cuộn chăn ngủ thì anh chỉ có thể nằm bên cạnh chịu lạnh, rét run cầm cập.
Nghe thấy lời Hoắc Kiến Quốc, Tô Mi ngẩn ra một lúc, rồi lẳng lặng trải chăn ra lại.
Cô có chút do dự, không phải sợ Hoắc Kiến Quốc làm gì, từ sau lần cô cứng rắn từ chối viên phòng với Hoắc Kiến Quốc, anh chưa từng nhắc lại chuyện đó nữa.
Chủ yếu là cô sợ mình ngủ không ngoan, nằm một lúc lại lăn vào lòng Hoắc Kiến Quốc.
"Hoắc Kiến Quốc, tôi ngủ không ngoan đâu đấy."
"Không sao, chuyện viên phòng, lúc nào tôi cũng chuẩn bị sẵn sàng!"
Tô Mi: "........."
Cô còn chưa kịp nói gì đã cảm thấy một luồng gió lạnh lùa vào trong chăn, Hoắc Kiến Quốc lật chăn lên, nằm quay lưng về phía Tô Mi vào trong chăn.
Cái chăn hẹp, Tô Mi tuy đã rất cố gắng muốn ngủ riêng biệt với Hoắc Kiến Quốc nhưng thực tế lưng của hai người vẫn ép chặt vào nhau.
Sờ chiếc đồng hồ trên tay, Tô Mi thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng mình ngủ say rồi thì nghìn vạn lần đừng có rúc vào lòng Hoắc Kiến Quốc.
Hoắc Kiến Quốc đang ngủ quay lưng về phía Tô Mi lại có tâm trạng hoàn toàn khác với cô.
Lần trước bị Tô Mi đè chặt, anh mơ thấy mình bị một con trăn lớn quấn lấy, sợ đến thót tim.
Đêm nay, anh lại có chút mong đợi Tô Mi đến quấn lấy mình.
Chỉ là sự mong đợi của anh cuối cùng đã tan thành mây khói theo tiếng ngáy ngày một đều đặn của Tô Mi.
Tô Mi vốn quen ngủ kiểu kén tằm mấy tháng nay vậy mà lại trở nên ngoan ngoãn một cách lạ thường, Hoắc Kiến Quốc đợi mãi đợi mãi, đợi đến mức mắt đỏ hoe cũng không đợi được Tô Mi tự sà vào lòng mình.
Sau đó anh càng lúc càng buồn ngủ, nhưng lại thấy không cam tâm.
Thế là anh quay người lại, âm thầm đưa tay ra, kéo người vào lòng, lúc đầu anh không dám dùng lực quá mạnh vì sợ làm Tô Mi thức giấc.
Ôm một lúc thấy Tô Mi thực sự mệt quá rồi, chẳng có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh, anh mới bạo dạn dùng thêm sức.
Cơ thể anh có chút rạo rực, để kìm nén dục vọng của mình, anh chỉ đành thò hai chân ra ngoài chăn cho mát.
Nhưng nửa thân trên lại ôm chặt lấy Tô Mi, chẳng muốn buông ra chút nào.
Cứ như thế, sáng sớm hôm sau khi Tô Mi tỉnh dậy, cô kinh ngạc phát hiện mình lại đang nằm trong lòng Hoắc Kiến Quốc.
Vì không chắc có phải do mình lúc ngủ say đã rúc vào lòng Hoắc Kiến Quốc hay không, Tô Mi chỉ đành cẩn thận muốn chui ra khỏi lòng anh.
Đúng lúc này, Hoắc Kiến Quốc lờ mờ tỉnh giấc, mở đôi mắt to đến lạ kỳ của mình ra.
Nhìn thấy sự ngơ ngác trong đôi mắt ấy, mặt Tô Mi lập tức đỏ bừng, cô cố gắng chuyển chủ đề để che giấu sự ngượng ngùng của mình, bèn nhìn vào mắt Hoắc Kiến Quốc nói:
"Đêm qua anh không ngủ ngon à, sao mắt lại nhiều tia máu thế này."
"Đúng là không ngủ ngon, em cứ một mực rúc vào lòng tôi, đến nửa đêm tôi vẫn chưa ngủ được, em nói chẳng sai chút nào, em ngủ chẳng ngoan tí nào cả!"
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui thật nhiều
Đề xuất Hiện Đại: Sốc! Thiên Kim Thật Là Vô Thường Đại Nhân