Lời xin lỗi này nói ra thật là có trình độ.
Mẹ chồng đã đích thân nói lời xin lỗi rồi, Tô Mi nếu còn tính toán thì lại thành ra cô chua ngoa khắc nghiệt, đến cả mẹ chồng cũng không coi ra gì.
Lưu Thúy Vân còn nói Hoắc Tiểu Cúc là "thẳng như ruột ngựa", ý tứ sâu xa chính là mặc định những lời Hoắc Tiểu Cúc nói đều là sự thật.
Nhưng có những lỗi lầm Tô Mi có thể nhận.
Có những cái nồi đen cô lại không thể đội, một khi đã đội lên đầu thì cả đời này cô sẽ mang danh bất hiếu, đừng hòng ngóc đầu lên nổi ở cái làng này.
Ông nội Hoắc khi Tô Mi gả vào đã lâm bệnh nặng, ông nội cô còn từng đến khám cho ông nội Hoắc, ông nội nói ông nội Hoắc giống như quả chín trên cây, đã đến lúc dầu cạn đèn tắt rồi.
Lúc đó nhà họ Hoắc không cam lòng, còn đưa ông nội Hoắc lên bệnh viện lớn trên thành phố khám, bệnh viện lớn còn không chịu nhận ông nội Hoắc nhập viện, bác sĩ trên thành phố cũng nói thọ nguyên của ông nội Hoắc đã tận, nhập viện cũng không có ý nghĩa gì nhiều.
Nên ông nội Hoắc vốn dĩ đã đi đến cuối con đường của sự sống, sau khi nguyên chủ gả vào, ngay cả mặt vị ông nội này cũng chưa gặp được mấy lần.
Giờ đây Hoắc Tiểu Cúc lại muốn đổ lỗi cái chết của ông nội lên đầu Tô Mi, đây chẳng phải là nói nhảm sao?
Cái danh hiệu như vậy nếu rơi lên đầu Tô Mi, thì cả đời này cô cũng đừng hòng ngẩng mặt lên nhìn ai, Lưu Thúy Vân là người thế hệ trước, chắc chắn phải hiểu rõ cái danh tiếng như vậy sẽ gây ra tổn thương lớn thế nào cho người trẻ tuổi.
Chuyện nghiêm trọng như vậy, nếu không nói cho rõ ràng, gặp được người chồng hiểu chuyện thì có lẽ hai vợ chồng còn nói qua nói lại được, nếu gặp phải người đàn ông không rõ ràng thì chuyện này sẽ bất cứ lúc nào trở thành ngòi nổ cho những trận cãi vã của hai vợ chồng.
Chuyện nghiêm trọng đến mức này, Tô Mi không biết Lưu Thúy Vân đang có ý đồ gì mà muốn nhẹ nhàng bỏ qua như vậy, nhưng cô nhận rõ được tính nghiêm trọng của vấn đề, đương nhiên sẽ không để chuyện này trôi qua trong im lặng.
Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, Tô Mi đi đến trước mặt Lưu Thúy Vân, cúi người thật sâu chào mẹ chồng, sau đó mới không nhanh không chậm nói:
"Mẹ sao có thể xin lỗi phận con cháu như con được, là phận con cháu như con có lỗi với mẹ, trước đây không hiểu chuyện, mới làm mẹ phải lo lắng nhiều như thế.
Chỉ là mẹ ơi, con dù có không hiểu chuyện đến mấy, cũng không xấu xa đến mức làm một người già trong nhà tức giận đến mức qua đời, ông nội trước khi con gả vào đã lâm bệnh nặng rồi, chuyện này cả làng Tiểu Cương ai mà chẳng biết.
Con không biết Tiểu Cúc tại sao lại muốn đổ cái chết của ông nội lên đầu con, ý của em ấy là ông nội bị con khắc chết sao?
Nước Trung Hoa mới đã thành lập được gần ba mươi năm rồi, nhà nước luôn ra sức tuyên truyền phá trừ mê tín phong kiến, em Tiểu Cúc đã học đến trung học rồi mà còn chơi trò sao chổi này, e là không nên đâu ạ."
Chẳng phải là xin lỗi sao, Tô Mi âm thầm ném trả lại lời xin lỗi đầy mùi "trà xanh" này cho Lưu Thúy Vân, cô đã cúi đầu xin lỗi rồi, sau đó mới nói ra suy nghĩ của mình, tóm lại không ai có thể nói gì được nữa.
Trước đây chỉ cần Lưu Thúy Vân xin lỗi Tô Mi, Tô Mi đều sẽ hớn hở chấp nhận, đây là lần đầu tiên Tô Mi ném trả lại cái lời xin lỗi đầy ẩn ý này cho bà, bà há miệng, nhất thời lại không biết nên nói gì cho phải.
Hoắc Tiểu Cúc thấy mẹ mình không nói gì nữa, nghĩ là Tô Mi đã làm mẹ mình chịu uất ức, lập tức lại hăng máu lên:
"Chị vốn dĩ là sao chổi, còn không cho người ta nói, ông nội tôi có bệnh là đúng, nhưng trước khi chị gả vào, ông vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, chị vào cửa ba tháng là nhà tôi có tang, đây chẳng phải là khắc tinh thì là gì?"
"Bộp!" Hoắc Tiểu Cúc vừa dứt lời, bà cụ điếc ngồi ở góc trong cùng đã ném cái chén trà vào người Hoắc Tiểu Cúc, cái ca tráng men rơi xuống đất xoay mấy vòng, phát ra những tiếng kêu lanh lảnh.
"Cái con nhóc chết tiệt này, lúc ông nội mày mất, ông ấy đã nằm liệt trên giường ba năm rồi, ngày nào ông ấy cũng kêu đau, ngày nào cũng khóc lóc, mỗi khi đêm đến là lại hận sao mình không chết quách đi cho xong.
Lê lết ba năm, khó khăn lắm ông ấy mới được giải thoát, đó là hỷ tang, là chuyện tốt, bà già này nếu có ngày lâm bệnh, bà cũng chẳng muốn lê lết lâu như thế đâu.
Chuyện này đối với ông nội mày là chuyện tốt bằng trời, sao qua miệng mày lại thành Tô Mi khắc chết, bà già này tám mươi tuổi rồi còn chẳng có ý nghĩ đó.
Người lãnh đạo nói phải phá trừ mê tín phong kiến, bà tuy không có văn hóa gì nhưng bà biết đi theo Đảng là đúng, lời người lãnh đạo nói chắc chắn không sai.
Mày mà còn dám nghi ngờ lời người lãnh đạo thì bà là người đầu tiên không tha đâu, mày mà còn nói nhăng nói cuội nữa là bà đi báo cáo mày đấy!"
Bà cụ lãng tai, nhưng lại nghe rõ mồn một lời của Hoắc Tiểu Cúc, đại khái là vì giọng của Hoắc Tiểu Cúc thực sự rất lớn, âm thanh cãi vã dễ nghe hiểu hơn.
Tô Mi không ngờ bà cụ lại có thể đứng ra nói giúp mình vào lúc này, không nhịn được ném cho bà cụ một ánh mắt đầy cảm kích.
Nhưng hành động của bà cụ, Tô Mi cũng có thể hiểu được, những người càng chịu nhiều khổ cực trong xã hội cũ thì càng sùng bái người lãnh đạo, người lãnh đạo trong lòng thế hệ của họ thực sự chính là mặt trời trên núi vàng.
Chính người lãnh đạo đã cứu họ ra khỏi bể khổ, trong mắt họ, mỗi lời nói hành động của người lãnh đạo đều là hoàn toàn đúng đắn.
Họ nói người lãnh đạo vạn tuế, trong lòng họ, người lãnh đạo còn quan trọng hơn cả người thân.
Nên bà cụ khi nghe thấy lời của Hoắc Tiểu Cúc mới tức giận đến thế.
Bậc trưởng bối lớn tuổi nhất trong nhà đã lên tiếng, Hoắc Tiểu Cúc lập tức không dám ho he gì nữa, chỉ có điều cô vẫn hầm hầm cúi đầu, rõ ràng là không phục lắm.
Thấy cuộc tranh cãi dần lắng xuống, vợ lão nhị là Trình Nhị Hỷ đại khái là đã xem đủ náo nhiệt, lúc này mới ra vẻ người hòa giải mà xuất hiện đầy ấn tượng:
"Ái chà chà, cả nhà khó khăn lắm mới tụ họp lại được với nhau, làm gì mà cãi nhau đến mức không thể hòa giải thế này, người một nhà nhường nhịn nhau một chút, có chuyện gì mà không qua được đâu chứ!
Tôi nhìn các người thế này mà tôi cũng đau đầu, tôi đây cũng có ba đứa con trai, sau này mà cũng giống các người, Tết nhất đến nơi còn cãi nhau không dứt thì tôi khổ tâm biết mấy!
Vẫn là anh cả chị dâu cả thảnh thơi nhất, họ chỉ có mỗi đứa con gái là Hoắc Thu, đợi Hoắc Thu lớn gả đi là anh cả chị dâu có thể đóng cửa sống thế giới hai người, ngày đó không biết thanh tịnh đến mức nào.
Tôi với lão nhị thì khổ rồi, ba đứa con trai, sau này còn không biết phải lo lắng bao nhiêu chuyện, các người mau mau đừng cãi nữa, cãi đến mức tôi thấy sợ rồi đây này!
Vợ lão tam, chẳng phải cô đã chọn quà cho mọi người sao, mau lấy ra đi, để tôi với ba đứa cháu của cô được mở mang tầm mắt một chút."
Cái cô vợ lão nhị này, ba câu thì có hai câu không rời khỏi ba đứa con trai báu vật của mình, bề ngoài là đang hâm mộ chị dâu cả chỉ có một đứa con gái, thực tế lại là từng câu từng chữ đều đang mỉa mai chị dâu cả không sinh được con trai.
Chị dâu cả rõ ràng cũng đã quen nhẫn nhục chịu đựng, đối mặt với sự mỉa mai của vợ lão nhị, chỉ có thể ôm chặt con gái Hoắc Thu mà nén giận.
Về phần anh cả Hoắc Kiến Quân, đầu anh vùi tận vào háng, tuy anh thương vợ không thể sinh thêm, nhưng trong quan niệm của anh cũng đồng dạng cảm thấy không sinh được con trai là mất mặt.
Nên thấy vợ con chịu uất ức, cái gã đàn ông nông thôn này cũng chỉ biết co vòi lại, không dám hé răng lấy một lời.
Nhất thời, bầu không khí trong phòng càng trở nên kỳ quái hơn.........
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui thật nhiều
Đề xuất Điền Văn: Lữ Mộng Thủ Tráp