Ngày hôm sau, Triệu Anh thực sự bị Lương Hữu Vi tiễn đi.
Triệu Anh dày công tính kế muốn đuổi Tô Mi đi,
Ước chừng cô ta cũng không ngờ tới,
Cuối cùng cô ta lại trở thành người phụ nữ đầu tiên rời khỏi khu gia binh này.
_____
Tô Mi tan làm về nghe được tin này thì tặc lưỡi cảm thán hồi lâu.
Trong thời gian hơn một tháng này, cô cầm một xấp bài xấu nhưng đã đánh thắng một trận lật ngược thế cờ, còn Triệu Anh lại đánh nát bét một xấp bài tốt.
Nghĩ đến kết quả hoàn toàn trái ngược của hai người, lòng Tô Mi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cô bị đưa đến đây có lẽ là do định mệnh, cô không thể kháng cự.
Nhưng ít nhất vận mệnh sau khi đến đây là cô có thể tự mình điều khiển, điều này khiến trái tim vốn có chút trĩu nặng từ lúc xuyên không tới nay của cô được thả lỏng không ít.
Vận mệnh có thể trêu đùa cô, nhưng không thể làm chủ cô.
Kể từ khi Tô Mi phô diễn hoàn toàn thực lực y học của mình trước mặt Tần Chính Đình, Tần Chính Đình bắt đầu tận tâm dạy Tô Mi những thứ khó nhất.
Ông dạy Tô Mi y học cổ truyền cổ xưa, Tô Mi giảng cho Tần Chính Đình về Tây y đã qua quá trình phát triển của thời đại.
Hai người thay phiên nhau giảng giải môn học mình tinh thông cho đối phương nghe.
Cách học tập như thế này, nói là học tập thì không bằng nói là so tài, Tần Chính Đình lúc đầu còn bảo phải quan sát Tô Mi, qua thời gian thử việc mới chính thức nhận cô làm đồ đệ.
Nhưng trên thực tế, kể từ khi ông bắt đầu giao lưu với Tô Mi, ông đã mê mẩn những thuật ngữ học thuật Tây y tinh vi và chuyên nghiệp hơn của Tô Mi.
Kể từ khi có sự giao lưu học thuật với Tô Mi, Tần Chính Đình đã vô số lần thầm cảm thấy may mắn trong lòng, may mắn vì mình đã nhận Tô Mi làm đồ đệ.
Mặc dù ông không biết tại sao một người tự học như Tô Mi lại có thể am hiểu Tây y đến thế, thậm chí trong nhiều vấn đề còn có thể suy một ra ba.
Nhưng Tần Chính Đình vô cùng khẳng định, xét về Tây y, bản lĩnh của Tô Mi vượt xa chính mình, tuy ông lớn tuổi hơn, chiếm cái danh sư phụ, nhưng Tần Chính Đình hiểu rằng, nhiều lần đàm luận với Tô Mi đã khiến người làm sư phụ như ông cũng được hưởng lợi không ít.
Tô Mi vừa không tiếc công sức dạy những kiến thức Tây y mình học được cho Tần Chính Đình, vừa nghiêm túc theo Tần Chính Đình học châm cứu, học nhận biết các loại thảo dược,
Thời gian trôi qua thật nhanh trong bầu không khí học tập khẩn trương như vậy.
Thoắt cái, ngày tháng đã trôi qua thêm một tháng nữa.
Thấy đã đến thời gian hằng năm về quê thăm thân ăn Tết, Hoắc Kiến Quốc bắt đầu mua sắm những thứ cần mang về quê từ mười ngày trước khi Tết đến.
Tô Mi không biết Hoắc Kiến Quốc đã mua những gì, chỉ biết là đến ngày họ xuất phát, Hoắc Kiến Quốc lấy một chiếc ba lô bò sữa, nhét đầy một bao lớn đồ đạc mà vẫn không chứa hết hành lý.
Ba lô của anh căng phồng, tay trái và tay phải cũng xách đầy đồ.
So với Hoắc Kiến Quốc, trên người Tô Mi nhẹ nhàng hơn nhiều, ngoài việc mang theo quần áo cần thay giặt ra, cô không cầm thêm thứ gì khác.
Ngày hôm trước khi xuất phát, Tô Mi đã nhận được tiền lương ba tháng.
Tổng cộng là bốn mươi lăm đồng, ngoài ra còn tặng kèm một số tem lương thực và tem mua sắm.
Tuy tiền không nhiều, ba tháng còn không bằng tiền lương một tháng của Hoắc Kiến Quốc, nhưng khi nhận được tiền, Tô Mi vẫn rất vui mừng, vì đây là khoản tiền đầu tiên cô kiếm được bằng chính bản lĩnh của mình sau khi đến thế giới này.
Nguyên chủ trước đó còn để dành được ba mươi đồng, cộng thêm tiền lương của Tô Mi, cô đã có bảy mươi lăm đồng.
Kể từ khi đến thế giới này, Tô Mi vẫn chưa một lần đi dạo phố mua sắm.
Sau khi nhận được lương, cô mới lần đầu tiên quyết định mang tiền lên trung tâm thương mại trên phố để tự thưởng cho bản thân.
Cô cùng với thím Vương, ngồi chuyến xe buýt từ quân khu đi lên huyện để vào thành phố.
Mặc dù trong đầu nguyên chủ có một số ký ức về thành phố, nhưng khi Tô Mi tận mắt nhìn thấy thành phố của thời đại này, nội tâm vẫn vô cùng mới mẻ.
Thành phố lúc này mới chỉ bắt đầu phát triển, trên đường phố đâu đâu cũng là vẻ cũ kỹ rách nát, chỉ có ba màu đơn điệu là đen, trắng và xám.
Có thể thấy rõ sự nghèo nàn và lạc hậu.
Tô Mi đi vào thành phố cùng với thím Vương.
Đến thành phố, Tô Mi xuống xe là đi thẳng đến tòa nhà bách hóa gần nhất, Tô Mi muốn mua cho mình hai bộ quần áo.
Trong thời gian hai tháng, Tô Mi đã từ hai trăm cân gầy xuống còn một trăm năm mươi cân (75kg).
Tuy cô vẫn trắng trẻo mập mạp, nhưng quần áo mặc trên người trước đây đã rộng ra rất nhiều, không còn phù hợp với cân nặng của cô nữa.
Cô vốn không kén chọn kiểu dáng quần áo, vào cửa hàng bách hóa, cô cùng thím Vương đi dạo một lát là đã mua được hai bộ quần áo gọn gàng sạch sẽ.
Mua quần áo xong, Tô Mi lại theo thím Vương đi dạo những chỗ khác trong tòa nhà bách hóa.
Tô Mi dừng chân hồi lâu trước một mẫu đồng hồ đeo tay nữ.
Mẫu đồng hồ đó phải mất một trăm hai mươi đồng mới mua được, Tô Mi tuy đã kiếm được một khoản tiền nhỏ nhưng vẫn là túi tiền eo hẹp, không mua nổi một chiếc đồng hồ như vậy.
Cô nghĩ, đợi ăn Tết xong, cô nhận thêm vài tháng lương nữa sẽ quay lại mua một chiếc đồng hồ mang về.
Là một bác sĩ, trên tay không có chiếc đồng hồ, không biết thời gian thì thật là tồi tệ.
Mặc dù Tô Mi đã hạ quyết tâm tự thưởng cho bản thân, nhưng trên thực tế, cô đi theo thím Vương dạo nửa ngày, ngoài việc mua hai bộ quần áo, mua một lọ kem dưỡng da Tuyết Hoa Cảo ra thì không nỡ tiêu thêm một xu thừa thãi nào.
Chút tiền đó tính ra thực sự không nhiều, cô đi tới đi lui, thứ nhìn trúng thì không ít, cuối cùng vẫn không nỡ mua.
Mua xong quần áo, Tô Mi lại cùng thím Vương đi đến tiệm cơm quốc doanh một chuyến.
Tô Mi không phải là thèm ăn, chỉ là đã đến thời đại này rồi, cô nói gì cũng phải đến tiệm cơm quốc doanh xem thử, xem xem tiệm cơm quốc doanh trong truyền thuyết trông như thế nào.
Hai người cũng không gọi món quá đắt, gọi hai phần mì Dương Xuân, ăn xong liền đi đến bến xe khách, ngồi chuyến xe khách duy nhất mỗi buổi chiều để về nhà.
Về đến nhà, Tô Mi nóng lòng đun nước nóng, đóng cửa lại tự tắm rửa cho mình một cái.
Tắm xong, Tô Mi mặc vào chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần ống rộng màu đen mới mua, khoác thêm một chiếc áo khoác đen bên ngoài.
Đều là những kiểu dáng đơn giản nhất, nhưng lại được cô phối ra một cảm giác thời thượng không tầm thường.
Nhìn bộ quần áo mới trên người, Tô Mi không nhịn được mà đi dạo vài vòng trong sân, cô thực sự rất vui, không chỉ vui vì quần áo mới, mà còn vui vì cơ thể đã gầy đi một vòng lớn.
Hoắc Kiến Quốc vừa mới về, liền nhìn thấy một người phụ nữ búi tóc cao, làn da trắng như tuyết, vóc dáng đầy đặn, đang uốn éo làm dáng trong sân nhà mình……
Giữa ban ngày ban mặt thế này, ai đang làm trò gì ở nhà anh thế?
Hoắc Kiến Quốc vậy mà không nhận ra người trong sân là Tô Mi, anh chỉ lướt mắt nhìn người trong sân một cái liền dời tầm mắt đi, giọng điệu không mấy thiện cảm hỏi:
"Cô là ai, ở nhà tôi làm gì thế?"
Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui rất nhiều
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi