Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 107: Làm ơn bỏ cái yếm của tôi xuống!

Mãi cho đến buổi chiều, Hoắc Kiến Quốc mới lại đến phòng khám đón Tô Mi về.

Anh đi bộ đến.

Nghĩ đến việc phải cùng Hoắc Kiến Quốc đi bộ về, chân tay Tô Mi không khỏi bủn rủn, cảnh tượng bị sói đuổi lần trước vẫn còn mồn một trước mắt, làm sao cô không sợ hãi cho được.

Đừng nói là đi lại con đường đó một lần nữa, Tô Mi chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi là buổi tối lại không nhịn được mà gặp ác mộng.

Hoắc Kiến Quốc rõ ràng nhận ra Tô Mi đang lo lắng điều gì, anh tiến lên an ủi:

"Đừng lo, trời nắng rồi, cơ bản sẽ không có sói đâu, chúng vốn dĩ sống ở trong núi sâu, ngày tuyết rơi là do trong núi sâu không tìm được thức ăn, cộng thêm có kẻ săn trộm lợi dụng lúc tuyết rơi để đục nước béo cò, làm kinh động đàn sói, chúng mới chạy đến nơi có người tụ tập.

Thời tiết như thế này, không có cơ hội gặp sói hay các loài động vật ăn thịt khác trên đường đâu, em cứ yên tâm bám theo tôi mà đi."

"Được." Tô Mi gật đầu, nhưng trong lòng cứ thấy có gì đó không đúng ——— Sư phụ chẳng phải bảo đàn sói ngày càng hung hãn sao, sao Hoắc Kiến Quốc lại bảo trời nắng rồi sói rất ít khi xuất hiện ở phạm vi hoạt động của con người nhỉ?

Sao hai người nói chuyện lại hoàn toàn trái ngược nhau thế này?

Cô suy nghĩ một chút, lại cảm thấy, có lẽ sư phụ thực sự hối hận rồi, không muốn cho cô ở lại phòng khám, nên mới bịa ra cái cớ để đuổi cô về ở.

Nhưng không sao cả, cô đã bái sư thành công rồi, có thể theo sư phụ học cho tốt những bản lĩnh đó là được.

Sau khi dọn dẹp phòng nghỉ một chút, Tô Mi khóa cửa phòng khám, đi theo Hoắc Kiến Quốc về nhà.

Trên tay Hoắc Kiến Quốc xách lương thực, dầu và rau, đây là đồ anh nhờ người vận tải mua từ trên huyện về.

Hai người đi dọc theo con lộ, chưa đầy hai mươi phút đã về đến khu gia binh.

Khu gia binh vốn dĩ rất gần quân khu, trước đó vì tuyết rơi đường khó đi nên đi mới mất nhiều thời gian như vậy.

Về đến sân, Tô Mi liền vào bếp, chuẩn bị nhóm lửa đun nước tắm, thay quần áo trên người.

Cô vừa vào bếp, cầm lấy thùng nước, Hoắc Kiến Quốc đã bước vào giật lấy thùng nước.

"Múc nước phải không? Để tôi." Hoắc Kiến Quốc xách thùng nước đi ra sân.

Trong các quy tắc hôn nhân mà Tần Chính Đình dạy có nói, việc gì không cần để vợ làm thì đều phải tranh mà làm, người đàn ông muốn làm phụ nữ vui lòng thì trong mắt nhất định phải có việc.

Rất nhanh sau đó, Hoắc Kiến Quốc đã đổ đầy nước vào nồi.

Đổ đầy nước xong, thấy Tô Mi đang nhóm lửa, anh lại vội vàng ra sân ôm một ôm lớn củi đã bổ sẵn đặt trước mặt Tô Mi.

Anh rất muốn thể hiện thêm chút ân cần, nhưng thực sự không còn việc gì để làm, bèn ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh bếp lò, dùng ánh mắt liếc nhìn Tô Mi.

Cái nhìn này khiến anh kinh ngạc phát hiện Tô Mi lại gầy đi một vòng.

Kể từ khi cô nói muốn thay đổi bản thân cho đến nay, đã trôi qua gần một tháng, trong một tháng này, Hoắc Kiến Quốc cảm thấy Tô Mi ít nhất đã gầy đi ba mươi cân (15kg).

Lúc đầu cô ít nhất cũng phải hai trăm cân (100kg), giờ trông chưa đến một trăm bảy mươi cân (85kg).

Tuy cô mặc quần áo rộng rãi, không nhìn ra sự thay đổi của vóc dáng, nhưng Hoắc Kiến Quốc có thể thấy tay và mặt của cô đều nhỏ đi một vòng.

Lúc trước khi cô béo, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ, Hoắc Kiến Quốc còn chưa nhìn rõ được ngũ quan bị ép lại của cô.

Nay gầy đi một vòng, ngũ quan đã phân bố giãn ra trên khuôn mặt, tuy cô vẫn còn rất béo, nhưng cả người trông không còn phù nề nữa, làn da cũng trắng trẻo mịn màng hơn trước nhiều.

Việc gầy đi ba mươi cân này, trong mắt Hoắc Kiến Quốc chẳng khác nào thoát thai hoán cốt.

Tô Mi trước kia là đen đen khỏe mạnh, Tô Mi bây giờ trở nên trắng trắng mập mạp.

Dù cho Hoắc Kiến Quốc không mấy quan tâm đến ngoại hình phụ nữ, nhưng cũng không thể không thừa nhận, một người phụ nữ trắng trẻo mập mạp trông quả thực đáng yêu hơn nhiều so với người đen đen khỏe mạnh.

"Anh cứ nhìn tôi chằm chằm làm gì thế?" Tô Mi đã sớm nhận ra Hoắc Kiến Quốc cứ nhìn mình suốt, nhìn đến mức cô thấy không tự nhiên chút nào.

Thực tế là, kể từ khi anh đề nghị muốn động phòng với cô, bây giờ khi đối mặt với Hoắc Kiến Quốc, trong lòng cô luôn thấy có chút kỳ quái.

Hoắc Kiến Quốc cũng không che giấu, nói thẳng:

"Tôi phát hiện em trở nên xinh đẹp hơn nhiều!"

"Thật sao?" Mắt Tô Mi sáng lên, cô còn tưởng sự thay đổi của mình không rõ rệt chứ, phụ nữ có ai mà không thích được khen xinh đẹp.

Chỉ là cúi đầu xuống, nhìn đống mỡ tầng tầng lớp lớp trên người, Tô Mi lại có chút nản lòng lắc đầu:

"Haiz, cái thân hình to béo thế này, có xinh đẹp thì đẹp được đến đâu, phần mỡ phía trước giảm thì dễ, tiếp theo mới khó đây!

Chẳng biết bao giờ tôi mới gầy được thành mỹ nhân mình hạc xương mai, gió thổi là bay nữa!"

"Mỹ nhân mình hạc xương mai, gió thổi là bay?" Hoắc Kiến Quốc nhíu mày: "Thế thì còn sống được không?"

"Thà chết vì gầy còn hơn sống vì béo, anh không hiểu được sự chấp niệm của phụ nữ đối với vóc dáng đâu." Tô Mi khẽ thở dài một tiếng.

Con đường giảm cân, còn xa lắm thay.

Hoắc Kiến Quốc quả thực không hiểu, người như tờ giấy thì đẹp ở chỗ nào?

Anh thấy Tô Mi như bây giờ là rất tốt, mập mạp tròn trịa, trông rất có tướng phú quý, dùng lời của thím Vương mà nói thì trông rất vượng phu.

Lửa càng cháy càng vượng, chẳng mấy chốc nước trong nồi đã bắt đầu sôi sùng sục.

Chưa đợi Tô Mi đứng dậy, Hoắc Kiến Quốc đã chủ động cầm thùng, múc nước nóng từ trong nồi ra, sau đó anh xách nước đi sang phòng bên cạnh.

Lại từ trong sân tìm thấy chậu tắm mang vào phòng ngủ, sau khi đổ nước sôi vào, lại xách thêm nửa thùng nước lạnh vào phòng ngủ để điều chỉnh nhiệt độ nước.

Nhìn Hoắc Kiến Quốc bận rộn ra vào, Tô Mi tựa vào cửa bếp, có chút không hài lòng bĩu môi, cô đun nước nãy giờ, anh lại không khách sáo mà nẫng tay trên đi tắm trước.

Tô Mi cứ ngỡ Hoắc Kiến Quốc đang pha nước để tự mình tắm, không ngờ cô vừa mới thầm phàn nàn xong trong lòng, Hoắc Kiến Quốc đã đi đến trước mặt cô, nói:

"Nước tắm pha xong cho em rồi, mau đi tắm đi!"

"Anh........ anh pha nước tắm cho tôi sao?" Tô Mi nhìn Hoắc Kiến Quốc với ánh mắt kỳ lạ, trong lòng không khỏi nảy sinh chút cảm giác tội lỗi.

Vừa rồi cô lại nhỏ mọn nghĩ rằng anh đang tranh nước tắm cô đun.

"Chứ sao nữa?" Hoắc Kiến Quốc tùy ý hỏi lại, như thể việc anh làm chỉ là chuyện thường ngày, khi nói chuyện anh âm thầm quan sát sự thay đổi trong mắt Tô Mi, càng cảm thấy ———

Sư phụ nói đúng, trong mắt đàn ông phải có việc.

Nhân lúc Tô Mi đi tắm, Hoắc Kiến Quốc lập tức bắt đầu nấu cơm.

Sư phụ còn nói, muốn nắm giữ trái tim phụ nữ thì phải nắm giữ cái dạ dày của họ trước.

Tuy mùi vị cơm nước Hoắc Kiến Quốc làm thực sự rất bình thường, nhưng anh không lo lắng Tô Mi sẽ không thích ăn, dù sao trước đây dù anh có xào cháy rau, chính mình còn không nuốt nổi một miếng, Tô Mi vẫn có thể chén sạch vài bát.

Cô ăn uống không kén chọn, Hoắc Kiến Quốc nghĩ bụng mình làm ba món mặn một món canh, chẳng lẽ không nắm thóp được cái dạ dày của cô sao.

Thậm chí anh còn cân nhắc đến việc cô muốn giảm cân, không ăn đồ dầu mỡ, nên đã giảm bớt lượng dầu cho vào.

Đợi đến khi Tô Mi loay hoay trong phòng ngủ bốn năm mươi phút, lúc đi ra đổ nước tắm, Hoắc Kiến Quốc đã hoàn thành xuất sắc ba món mặn một món canh của mình.

Một đĩa khoai tây sợi xào cắt to nhỏ không đều.

Một đĩa bắp cải xào giấm trông vàng vàng xám xám.

Một đĩa trứng xào trông còn tạm được.

Anh thấy Tô Mi đã đổ xong nước tắm, liền gọi: "Đói chưa, mau qua ăn cơm tối đi."

Tô Mi vốn không định ăn cơm tối, bao nhiêu ngày ở phòng khám, cô đã đốc thúc bản thân hình thành thói quen không ăn sau giờ Ngọ.

Chỉ là đối mặt với ánh mắt rõ ràng có chút mong đợi của Hoắc Kiến Quốc, Tô Mi rốt cuộc không nỡ từ chối, ngoan ngoãn chui vào bếp.

Vừa mới vào, Hoắc Kiến Quốc đã nhét một bát cơm vào tay cô, Tô Mi bưng cơm cầm đũa ngồi xuống, nhìn thấy đống thức ăn trên bàn, cô mới bắt đầu hối hận tại sao lại đồng ý ăn bữa tối này.

Trực giác bảo Tô Mi rằng, những món ăn có vẻ ngoài không đẹp mắt này sẽ không ngon lắm.

Thực tế là, nó thực sự rất khó ăn, là một người có yêu cầu khá cao về mùi vị thức ăn, Tô Mi ăn bữa cơm này gần như là nhai như nhai sáp.

Vì không ngon nên Tô Mi ăn rất chậm, rất chậm.

Hoắc Kiến Quốc ăn xong đã ra sân rồi, cô vẫn còn ngồi trên ghế tiếp tục ăn, khó khăn lắm mới ăn xong, cô xách thùng nước định đi ra cạnh giếng múc nước rửa bát, thì cả người bỗng chốc đứng hình ngay tại sân, vì khi cô ra đến cạnh giếng, Hoắc Kiến Quốc đang giặt quần áo cô vừa thay ra.

Khoảnh khắc nhìn thấy món đồ trên tay Hoắc Kiến Quốc, Tô Mi có cảm giác muốn nổ tung tại chỗ:

"Hoắc Kiến Quốc, làm ơn bỏ cái yếm của tôi xuống!"

Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui rất nhiều

Đề xuất Huyền Huyễn: Muốn Phi Thăng Thì Phải Giấu Cho Kỹ Cái Đuôi Vào
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện