Mã Chí Minh ôm ngực nói: "Đại đội trưởng, hôm nay tôi muốn xin nghỉ."
Hắn lại thêm mắm dặm muối kể lại chuyện xảy ra tối qua một lượt: "Đại đội trưởng ông phải làm chủ cho tôi, nhất định phải tìm ra kẻ đó."
Tô phụ nhướng mày: "Mã trí thức, cậu không phải đang giả bệnh để trốn việc đấy chứ, hôm qua đã kén cá chọn canh rồi, hôm nay lại bày ra cái trò này cho tôi xem." Giọng ông sang sảng, người xung quanh lập tức nhìn qua, bàn tán xôn xao.
Mã Chí Minh để lộ cánh tay ra, những vết bầm tím trên tay hiện rõ mồn một: "Đại đội trưởng, ông xem, tối qua thực sự có người đánh tôi."
Tô phụ nói: "Chút vết thương nhỏ này cũng không đến mức không đi làm được, đây chẳng phải là lười biếng trốn việc sao, cả đội chúng ta chẳng có ai như cậu cả, cậu cứ đi hỏi mà xem, nếu ở đại đội khác, hình phạt không phải là gánh phân đâu, mà là đi nông trường đấy."
Người xung quanh phụ họa theo: "Đúng thế, đại đội nào tốt như đại đội trưởng nhà mình chứ, mấy người trí thức các người lắm chuyện thật, đại đội trưởng cứ đưa hắn đi nông trường cho xong."
Mã Chí Minh không nói lý được với đám dân quê không học thức này, vừa định phản bác lại thì nghe thấy tên lưu manh trong thôn nói:
"Trẻ con trong làng đánh nhau còn chẳng thèm mách cha mẹ, đại đội trưởng rảnh đâu mà quản chuyện cậu bị bắt nạt, ông ấy là cha hay là mẹ cậu chắc."
Mọi người xung quanh lập tức cười rộ lên.
Mã Chí Minh đỏ bừng mặt vì xấu hổ.
Tô phụ nhướng mày nhìn Vương Bưu một cái, rồi quay sang nhìn Mã Chí Minh nói: "Cậu cứ đi hỏi xem Bưu tử trước đây là hạng người gì, bây giờ người ta ngày nào cũng đi làm, biểu hiện tốt biết bao, cậu hôm nay không đi làm cũng được, ngày mai đi gánh phân một tháng, nếu không ai cũng như cậu thì công việc này làm sao chạy được."
Vương Bưu nghe đại đội trưởng khen mình, lập tức ưỡn ngực, nhìn Mã Chí Minh với ánh mắt đắc ý.
Mã Chí Minh nghe vậy, hắn là người đọc sách sao có thể đi gánh phân được.
Thà nhịn đói mấy ngày chứ không gánh phân một ngày.
Hắn nén đau cầm dụng cụ đi đến chỗ khai hoang.
Tối qua hắn đã hỏi hết mọi người ở điểm thanh niên trí thức, đều không thấy ai đánh hắn, dường như người này không phải người của điểm thanh niên trí thức, trong lòng hắn càng thêm nghi ngờ.
Tô Hằng hôm nay đặc biệt bảo Tô phụ điều anh từ ruộng ngô phía tây sang ruộng ngô phía đông, chỉ để xem Mã Chí Minh khai hoang thế nào, nếu không đủ khổ thì tối nay anh lại muốn đánh hắn một trận nữa.
Còn Tạ Bắc Thâm đi đến ruộng ngô phía tây, cứ thế mà lỡ mất Tô Hằng, nhưng chỉ cần Tạ Bắc Thâm nhìn anh thêm một cái, anh chắc chắn sẽ nhận ra người này.
Mã Chí Minh từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu khổ thế này, ruộng ngô dù sao cũng có chỗ tránh nắng, khai hoang là phơi mình trực tiếp dưới nắng, mới làm được mấy cái tay đã nổi mụn nước.
Mu bàn tay cũng bị gai cào xước, đôi bàn tay thê thảm không nỡ nhìn.
Các thanh niên trí thức khác còn có găng tay, hắn thì chẳng biết đường mà chuẩn bị.
Cơ thể cũng càng lúc càng đau, mới ngồi xuống chưa đầy một phút đã nghe thấy tiếng Vương Bưu hét lớn từ ruộng ngô phía trước: "Mã trí thức, cậu lại đang lười biếng đấy à?"
Giọng Vương Bưu lớn đến mức mọi người xung quanh đều nhìn về phía Mã Chí Minh.
Mã Chí Minh hận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ đành đứng dậy làm tiếp, khó khăn lắm mới trụ được đến trưa, Vương Bưu đi tới nói:
"Mã trí thức, cậu làm việc ít quá, chiều nay tôi vẫn giám sát cậu, nhất định không để cậu làm phần tử kéo lùi tiến độ, nhất định phải cải tạo cậu thành phần tử tích cực, chữa khỏi cái bệnh công tử của cậu."
Nói xong, Vương Bưu sải bước về nhà, ai bảo hắn trắng trẻo sạch sẽ, đúng là đồ mặt trắng, lại còn hay mặc sơ mi trắng, con gái trong thôn và nữ trí thức đều thích kiểu như hắn, hại hắn mãi không tìm được đối tượng, hắn không tức sao được?
Mã Chí Minh hận đến mức cơ mặt giật giật, đi khập khiễng về phía điểm thanh niên trí thức.
Tô Hằng đi ngang qua Mã Chí Minh, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Mã trí thức, chiều nay cậu cố gắng làm cho tốt, hôm nay cậu biểu hiện rất khá, tôi sẽ khen ngợi cậu trước mặt cha tôi, cậu sắp được đổi chỗ rồi đấy."
Mã Chí Minh hồ nghi nhìn Tô Hằng, người này rốt cuộc có biết chuyện hắn làm với em gái anh ta không, hắn nén đau nói: "Được, vậy thì cảm ơn nhé."
Gợi ý: Góc trên bên phải trang có các chức năng như "Chuyển đổi Phồn/Giản", "Điều chỉnh kích thước chữ", "Màu nền đọc", v.v.
Tô Hằng lúc này mới về nhà, trong lòng thầm mắng, cái não này mà cũng dám bắt nạt em gái anh.
Tô Hằng về đến nhà, thấy em gái đang ngồi ngẩn ngơ trong sân, ánh mắt nhìn về phía chuồng gà.
Hai ngày nay rõ ràng cảm thấy em gái dường như khác hẳn, biểu cảm này là điều anh chưa từng thấy trước đây, trước đây em gái chưa bao giờ lạc lõng như vậy.
Đều tại cái thằng chó đó, em gái lần này chắc chắn bị đả kích không nhỏ.
Thấy cha đang ngồi hút thuốc ở gian chính, chân mày nhíu chặt đầy vẻ lo âu, anh bước tới gọi: "Cha."
Tô phụ rít một hơi thuốc rồi hỏi: "Tối qua xử lý người rồi à? Có bị ai thấy không?"
Tô Hằng không ngờ cha mình lại biết nhanh thế là anh đánh, anh gãi mũi nói: "Dạ không."
Tô phụ dù con trai đánh người bị thấy, ông cũng có thể thu xếp cho anh: "Đi đi, an ủi em gái con đi." Nhìn con gái như vậy, trong lòng ông xót xa không thôi.
Tô Hằng bê cái ghế ngồi xuống cạnh em gái: "Em gái, đang nghĩ gì thế?"
Tô Uyển Uyển liếc nhìn anh hai bên cạnh: "Em đang quy hoạch xem tương lai sau này phải đi thế nào ạ."
Xuyên tới đây hai ngày, cũng buồn bã hai ngày, chắc cô không trở về thế giới cũ được nữa rồi.
Đã đến thì cứ yên tâm mà ở lại, sống những ngày tháng sau này cho thật tốt.
Ở cái thời đại vật chất thiếu thốn này phải sống thế nào, ra khỏi cửa phải có giấy giới thiệu, mua gì cũng cần phiếu, cô có thể làm gì đây, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, việc đồng áng cô chắc chắn không biết làm, phải lập kế hoạch cho hướng đi tương lai.
Kết hợp với thời gian xuyên tới, năm sau kỳ thi đại học sẽ khôi phục, cùng với cải cách mở cửa cũng sẽ tới, cơ hội kiếm tiền cũng đến rồi.
Bây giờ làm kinh doanh chắc chắn không được, sẽ bị gán cho tội đầu cơ trục lợi, bị bắt rồi đưa đi nông trường cải tạo còn là nhẹ.
Bây giờ nên lấy được bằng cấp trước đã, trước đây cô tốt nghiệp đại học trọng điểm, lần nào cũng nhận được học bổng, đúng chuẩn học bá.
Hoàn toàn không cần lo lắng chuyện cô không thi đỗ đại học ở thời đại này.
Tô Hằng nhíu mày: "Em đừng dọa anh, quy hoạch gì chứ, anh nói cho em biết tối qua anh đã cho Mã Chí Minh một trận rồi."
Anh kể lại quá trình xử lý Mã Chí Minh tối qua, còn kể cả chuyện khai hoang sáng nay nữa.
Tô Uyển Uyển nghe xong thấy khá vui, trong sách hắn đã hại chết cả nhà nguyên chủ, cô chắc chắn phải làm gì đó, nhất định phải đưa kẻ này vào nông trường.
Nghĩ đến kết cục của anh hai: "Anh hai, anh có biết Lưu Thái Hà không? Em biết cô ta dây dưa không rõ với rất nhiều thanh niên trí thức, đặc biệt là Mã Chí Minh, anh mà có tìm chị dâu cho em thì tuyệt đối không được tìm hạng người như vậy, biết chưa?"
Tô Hằng gõ nhẹ vào đầu Tô Uyển Uyển: "Cái đầu này của em ngày nào cũng nghĩ gì thế? Anh mới 18 tuổi, chưa vội tìm đối tượng đâu."
Tô Uyển Uyển xoa xoa chỗ bị gõ: "Anh hai, anh có nghĩ sau này muốn làm gì không? Hay là muốn đi lính giống anh cả."
Tô Hằng nói: "Anh chưa nghĩ đến chuyện đi lính, dân làm nông thì làm được gì, bán mặt cho đất bán lưng cho trời thôi."
"Nhưng em không biết làm nông." Tô Uyển Uyển nói: "Em mơ thấy một giấc mơ, trong mơ năm sau kỳ thi đại học sẽ khôi phục, chúng ta cùng tham gia thi đại học đi, thi đỗ đại học trước, rồi thi đến thành phố nơi anh cả đóng quân."
Cứ nói bừa đi đã, nếu không cũng chẳng có lý do gì bắt anh hai cùng cô thi đại học.
"Ha ha ha ha...." Tô Hằng cười đến mức sắp chảy nước mắt: "Em gái, em muốn làm anh cười chết à? Khoan hãy nói đến tính chân thực của giấc mơ, chỉ riêng chuyện em tiểu học còn chưa tốt nghiệp, em nói với anh chuyện thi đại học, còn nữa em có biết anh cả ở Đế Đô không, nơi đó là nơi chúng ta có thể với tới sao?"
Tô Uyển Uyển: "!!!"
Anh hai cô không tin cũng đúng, nguyên chủ chẳng phải là tiểu học chưa tốt nghiệp sao, nói cho ai cũng chẳng ai tin, huống hồ còn là giấc mơ, phải làm sao để anh hai tin đây?
Tô Uyển Uyển đảo mắt, nhếch môi cười: "Vậy chúng ta đánh cược một ván thế nào?"
Gợi ý: Nếu không tìm thấy tên sách, có thể thử tìm theo tên tác giả, có lẽ chỉ là đổi tên thôi!
Theo yêu cầu của đông đảo độc giả, hiện đã ra mắt chức năng miễn quảng cáo cho thành viên VIP.
Đề xuất Cổ Đại: Phò Tá Tân Đế Đăng Cơ, Thiếp Lại Chọn Kết Duyên Cùng Người Khác