Trước khi ra ngoài, Tô Uyển Uyển dùng băng gạc quấn kỹ bàn tay trái của con trai lại.
Nhìn cái dáng vẻ nhỏ bé này của con trai cô, nếu đi trong bộ đội bị người khác nhìn thấy, chắc chắn liếc mắt một cái là nhận ra ngay con trai của Tạ Bắc Thâm, cô liền lấy khẩu trang ra đeo cho con.
Bây giờ chưa phải lúc để người khác biết cô đã sinh con cho Tạ Bắc Thâm.
Tạ Bắc Thâm định đi dạo cùng họ.
Nhìn cái khẩu trang trên mặt con trai, tò mò hỏi: "Đeo làm gì? Khó chịu biết bao nhiêu chứ."
Tô Uyển Uyển liếc nhìn Tạ Bắc Thâm: "Chẳng lẽ anh không biết mình trông thế nào à, người ta nhìn thấy diện mạo con trai, chẳng phải liếc mắt một cái là đoán ra ngay sao."
Tạ Bắc Thâm không cho là đúng: "Sợ gì chứ? Vốn dĩ là con trai tôi mà, biết rồi càng tốt, còn nữa, em phải sớm đăng ký kết hôn với anh, như vậy mới tốt cho con và em, cũng không đến mức có lời đồn đại gì, ngày mai anh sẽ nộp báo cáo kết hôn của hai chúng ta lên cấp trên."
Có con rồi, không đăng ký kết hôn thì không nói nổi, nếu bị người khác nói ra chuyện của con trai, anh cũng nghĩ xong lý do rồi, cứ bảo trước đây chúng ta đã kết hôn ở quê rồi, lúc đó chỉ là chưa làm giấy chứng nhận thôi, như vậy tốt cho em và con, em thấy sao?"
Tô Uyển Uyển nghe lý do Tạ Bắc Thâm nói, đúng là ở quê chuyện không làm giấy kết hôn vẫn có: "Lý do này cũng được, nhưng chuyện đăng ký kết hôn em muốn đợi thêm chút nữa."
Ánh mắt Tạ Bắc Thâm tối sầm lại: "Tại sao? Vẫn chưa muốn gả cho anh sao?"
Tô Uyển Uyển dắt con đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Bây giờ em phải đưa con đi dạo, đợi về rồi nói tiếp."
Con trai thông minh, bây giờ không phải lúc nói chuyện này, phải đợi con ngủ rồi mới trò chuyện được.
Nói xong, liền bước ra khỏi cửa.
Tạ Bắc Thâm đi bên cạnh cô, nghĩ đến nguyên nhân Uyển Uyển không muốn đăng ký kết hôn với mình, chẳng qua là vì bà nội anh, hoặc là anh chưa cho cô đủ cảm giác an toàn.
Ba người đi dạo, Tô Uyển Uyển toàn đi vào những chỗ ít người, để tránh gặp phải người quen.
Tạ Bắc Thâm đi bên cạnh đứa trẻ, thấy Đại Bảo nắm tay mẹ, anh cũng muốn nắm tay Đại Bảo.
Anh liền nắm lấy tay Đại Bảo, kết quả thằng nhóc này hất tay anh ra, vậy mà không cho anh nắm.
Cảnh tượng này bị Tô Uyển Uyển nhìn thấy, khóe môi hiện lên ý cười, nói với Tạ Bắc Thâm: "Anh không đến mức ngay cả một đứa trẻ ba tuổi cũng không trị được chứ."
Tạ Bắc Thâm cười nói: "Chỉ số thông minh của thằng bé này không giống đứa trẻ ba tuổi đâu, không hổ là con trai của Tạ Bắc Thâm anh."
Tô Uyển Uyển thấy Tạ Bắc Thâm muốn gần gũi với con, cũng muốn giúp anh một tay, liền ghé tai anh nói nhỏ: "Con trai anh rất hâm mộ đứa trẻ nhà hàng xóm của bọn em, ngày nào cũng được cưỡi ngựa gỗ trên vai ba đấy."
Tạ Bắc Thâm nghe lời Uyển Uyển nói, trong lòng thấy rất khó chịu, đã bỏ lỡ họ suốt bốn năm.
Anh ngồi xổm trước mặt Đại Bảo, trong lòng rất áy náy: "Ba cho con cưỡi ngựa gỗ nhé?"
Đại Bảo nghe vậy, mắt sáng lên, nhưng vẫn không mở miệng trả lời câu hỏi của anh.
Tạ Bắc Thâm đương nhiên không bỏ lỡ ánh mắt của con, hai bàn tay trực tiếp nhấc bổng đứa trẻ lên đặt ngồi trên vai mình.
Trong mắt Đại Bảo toàn là ánh sáng, khóe miệng nở nụ cười thật tươi, cuối cùng bé cũng được ngồi trên vai ba rồi.
Quay về bé sẽ nói với anh hàng xóm, bé cũng được ngồi ngựa gỗ của ba rồi.
Tạ Bắc Thâm vừa đi vừa tương tác với con, khiến Đại Bảo cười ha ha trên vai.
Tô Uyển Uyển thấy cảnh này, nhìn xem con cười vui vẻ biết bao nhiêu, trong lòng thấy vui mừng khôn xiết, cảm giác này thật tốt, cảm giác con cái có ba thật tốt.
Tạ Bắc Thâm thấy con vui vẻ, liền hỏi: "Đại Bảo có thể nói cho ba biết con tên là gì không?"
Đại Bảo ôm đầu ba, cười vui vẻ: "Con là Tô Tinh Dực."
Tạ Bắc Thâm lặp lại cái tên Đại Bảo vừa nói, nhìn Tô Uyển Uyển hỏi: "Chữ Dực nào thế?"
Tô Uyển Uyển nói: "Chữ Dực trong dực dực sinh huy (sáng chói rực rỡ), Tinh là tinh thần (ngôi sao)."
Tạ Bắc Thâm lẩm bẩm cái tên của con: "Tô Tinh Dực, Tô Tinh Dực..."
Sau đó nhìn Tô Uyển Uyển cười nói: "Tên hay lắm, em đặt à?"
Tô Uyển Uyển gật gật đầu: "Vâng."
Suốt quãng đường Tạ Bắc Thâm trêu đùa với con, thỉnh thoảng trò chuyện với Tô Uyển Uyển.
Mãi đến khi trời tối, ba người mới về ký túc xá.
Tạ Bắc Thâm xách nước tắm cho Tô Uyển Uyển để vào phòng vệ sinh, rồi cùng con chơi trong phòng.
Tô Uyển Uyển tắm xong liền bảo Tạ Bắc Thâm cũng đi tắm đi, cô muốn đưa con đi ngủ.
Đương nhiên là đưa con ngủ ở phòng Tạ Bắc Thâm, dù sao giường bên này nằm thoải mái hơn thật.
Đại Bảo nằm phía trong giường gọi: "Mẹ ơi, kể chuyện trước khi ngủ đi ạ."
Giọng Tô Uyển Uyển dịu dàng: "Vậy hôm nay chúng ta kể chuyện rùa và thỏ chạy đua nhé......."
Tạ Bắc Thâm đứng ngoài cửa sổ nghe giọng nói vô cùng dịu dàng của Tô Uyển Uyển đang kể chuyện.
Anh nhẹ chân nhẹ tay bê một chiếc ghế ngồi bên cửa sổ lặng lẽ lắng nghe.
Tô Uyển Uyển kể chuyện chưa xong, Đại Bảo đã chìm vào giấc ngủ sâu, nhịp thở đều đặn.
Tô Uyển Uyển nhẹ nhàng đắp chăn cho con, cũng nằm xuống.
Tạ Bắc Thâm khóe môi khẽ nhếch, đứng dậy nhanh chóng tắm rửa trong phòng vệ sinh.
Tắm xong, đi thẳng vào phòng mình.
Lúc này Tô Uyển Uyển vẫn chưa ngủ, thấy Tạ Bắc Thâm để trần thân trên đi vào, cô lên tiếng: "Hay là tối nay anh sang bên kia của em mà ngủ?"
Tạ Bắc Thâm trực tiếp lên giường: "Không đâu, vợ ở đâu thì anh ở đó, em dịch con vào trong một chút là nằm vừa rồi."
Tô Uyển Uyển biết người đàn ông này có chuyện muốn hỏi mình, liền dịch con vào phía trong.
Tạ Bắc Thâm trước tiên lên giường nhìn con trai nói: "Ngủ rồi, phải để anh hôn con một cái, lúc nãy chơi với con, thằng nhóc này còn không cho anh hôn, hôm nay nhất định phải hôn con một cái mới được."
Anh vừa ép người lên người Uyển Uyển, vừa hôn lên trán con hết cái này đến cái khác.
Tô Uyển Uyển nhìn dáng vẻ này của Tạ Bắc Thâm không nhịn được mà mỉm cười.
Hóa ra Tạ Bắc Thâm cũng có một mặt đáng yêu như vậy.
Tạ Bắc Thâm sau đó ôm Tô Uyển Uyển vào lòng nói: "Uyển Uyển, em giỏi thật đấy, hôm nay nếu anh không đưa em đi, chuyện anh có con trai, em còn định giấu anh đến bao giờ?"
Tô Uyển Uyển nghĩ giờ đã bị phát hiện rồi, vả lại giờ con đã ngủ, phải nói thẳng thắn mọi chuyện thôi.
Cô thẳng thắn nói: "Vốn định xem thử anh có đứng về phía bà nội anh không, em đã nghĩ nếu anh và bà nội anh cùng một phe, em sẽ......"
Tạ Bắc Thâm nghiến răng, lời Uyển Uyển chưa nói hết nhưng anh nghe ra được: "Sẽ không cần anh nữa đúng không? Lại định đá anh đi?"
Tô Uyển Uyển hào phóng thừa nhận: "Đúng vậy, em định sẵn là không hợp với bà nội anh rồi, em cũng không muốn làm khó anh, em thật sự không tha thứ được, em cũng không muốn chịu uất ức nữa, dù sao con cũng lớn thế này rồi, lúc khó khăn nhất em cũng đã vượt qua rồi, cho dù sau này chúng ta không ở bên nhau, anh vẫn là ba của con, điểm này chắc chắn không thay đổi được, em....."
Tạ Bắc Thâm ôm lấy cô, lật người lại, chặn môi cô, không muốn nghe thêm lời cô muốn rời xa anh nữa.
Bắt đầu tấn công chiếm đóng, hai người môi lưỡi giao hòa, nụ hôn bá đạo mang theo sự không thể kháng cự.
Tô Uyển Uyển chỉ cảm thấy nụ hôn này không giống bình thường, lực đạo mạnh hơn bình thường, dường như mang theo ý vị trừng phạt.
Hơi thở toàn bộ bị anh cướp đoạt, cô chỉ có thể hùa theo anh, chìm đắm trong nụ hôn sâu của anh.
Lâu sau, Tạ Bắc Thâm hơi thở dồn dập: "Chính vì chuyện này mà em không đồng ý đăng ký kết hôn với anh, đúng không?"
Tô Uyển Uyển thở dốc, đôi mắt đỏ hoe mờ mịt, không trả lời câu hỏi Tạ Bắc Thâm đặt ra.
Im lặng chẳng phải là câu trả lời tốt nhất sao?
Tạ Bắc Thâm còn gì mà không hiểu nữa, lại tiếp tục nói: "Em chính là không tin anh, đã bảo không để em chịu uất ức rồi, chuyện anh hứa với em, anh chắc chắn làm được."
"Được." Tô Uyển Uyển nói: "Anh xuống khỏi người em đi, con còn đang ở bên cạnh đấy."
Tạ Bắc Thâm biết con đang ở bên cạnh, anh cũng không định làm chuyện đó với Uyển Uyển.
Lật người xuống, ôm cô vào lòng nói: "Ngày mai anh cùng em về nhà, trước đây ngăn cản anh chính là vì con đúng không? Hôm nay anh biết rồi, em chắc sẽ không ngăn cản anh nữa chứ? Anh phải về xem là ai đã đẩy Đại Bảo nhà anh, nếu thật sự có người cố ý làm vậy, anh nhất định không tha cho mụ ta."
Tô Uyển Uyển nghĩ đến việc ở nhà còn hai đứa nữa, nếu Tạ Bắc Thâm biết được, sẽ có phản ứng thế nào.
Tạ Bắc Thâm thấy cô không trả lời: "Sao thế? Còn chuyện gì giấu anh nữa à?"
Đề xuất Ngược Tâm: Bữa Cơm Tất Niên, Phu Quân Muốn Con Gái Hiến Thận