Chương 174: 174 “”

Hồi lâu sau, Tạ Bắc Thâm nén xuống mọi ý nghĩ mờ ám.Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, giọng nói trầm thấp mang theo hơi thở nóng hổi lướt qua tai cô: “Em thật ngốc, tại sao phải một mình đối mặt? Không tin anh có thể xử lý tốt sao? Xin lỗi... anh đã không xử lý tốt tất cả những chuyện này, để em phải chịu uất ức rồi, xin lỗi... xin lỗi...”Tim Tô Uyển Uyển khẽ...
BÌNH LUẬN