Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 470: Đêm đó đã xảy ra chuyện gì

Tôi với Tôn Thanh Nguyệt chỉ gặp nhau có một lần duy nhất, đó là ngay tối ngày tôi mới đến Thượng Hải. Bạn của anh Lục Kỳ đón tiếp chúng tôi, mời ăn cơm, rồi nói sẽ đưa đi thư giãn một chút, thế là dẫn đến một vũ trường.

Ban đầu tôi còn định ngày hôm sau phải ký hợp đồng, sợ bị ảnh hưởng nên không muốn đi, nhưng bạn của anh Kỳ quá nhiệt tình, tôi cũng không tiện từ chối nên đành theo đi.

Tại vũ trường, trong sàn nhảy có một cô gái đồng tính vừa gặp đã quen biết anh Lục Kỳ và bạn anh ấy. Mọi người cùng nhau nhảy một lúc, sau khi mệt thì vào phòng riêng vừa uống rượu vừa nói chuyện nghỉ ngơi. Cô gái đó cũng ở đó, tôi mới biết tên cô ấy là Tôn Thanh Nguyệt.

Lục Diệu ánh mắt trống rỗng, hồi tưởng lại cảnh tối hôm đó.

Rồi sao nữa? – Ôn Ninh chăm chú nghe anh ta kể, đầu óc căng thẳng, luôn tìm kiếm điểm mấu chốt để phá án.

Lục Diệu tiếp tục:

Trong phòng riêng, chúng tôi đã uống khá nhiều, đều hơi say. Anh Lục Kỳ nói người yêu anh ấy cũng sẽ đến, anh ấy ra ngoài đi đón, lát sau quay lại. Tôi ở lại trong phòng, tiếp tục uống rượu với bạn anh ấy và Tôn Thanh Nguyệt.

Chúng tôi lại uống thêm nhiều, giữa chừng tôi không chống nổi nên đi vệ sinh một chút. Khi quay lại, trong phòng chỉ còn bạn của anh Lục Kỳ, Tôn Thanh Nguyệt đã không còn. Tôi ngỡ ngàng, định hỏi cô ấy đi đâu thì bạn của Lục Kỳ say nằm trên ghế sofa bất tỉnh. Tôi cũng thấy hơi chóng mặt, khó chịu nên nhắm mắt nằm nghỉ, đợi anh Kỳ quay về.

Sau đó tôi không hiểu sao lại ngủ quên, tỉnh dậy thì thấy rất nhiều công an đến. Tôi yếu không đứng lên nổi, ý thức mơ hồ, hai công an kéo tôi dậy. Nhìn quanh thì thấy bạn của anh Lục Kỳ cũng bị công an áp giải, mặt mày mơ màng. Còn Tôn Thanh Nguyệt nằm bất động trên sàn, phủ tấm vải trắng, chỉ để lộ khuôn mặt.

Ngay sau đó tôi bị công an đưa về đồn. Khi họ thẩm vấn, tôi mới biết Tôn Thanh Nguyệt đã chết, và trước khi chết có người... làm gì đó với cô ấy.

Nhớ lại, Lục Diệu hít một hơi lạnh, mặt đầy sợ hãi, ngưng vài giây rồi hun hút nhéo tóc mình, mắt tràn ngập oan ức:

Chị dâu ơi, tôi dù say nhưng rất chắc chắn mình không hề làm gì trái đạo đức với cô ấy, đến chạm vào cũng không. Việc cô ấy chết không liên quan đến tôi! Tôi cũng không biết sao cô ấy lại chết trong phòng riêng của chúng tôi.

Tôi tin anh là người có phẩm chất tốt, anh không cần phải tự giải thích trước mặt tôi. Mà chúng ta ai cũng biết anh không phải kiểu người đó – Ôn Ninh nhìn anh bằng ánh mắt ấm áp, kiên định an ủi.

Ở phòng thẩm vấn nhiều ngày, Lục Diệu liên tục bị nghi ngờ, hỏi cung dồn dập, cơ thể căng thẳng tột độ. Nghe vậy mà Ôn Ninh bảo vệ, mắt anh bỗng đỏ ửng, dần dần rưng rưng, nghẹn ngào:

Chị dâu, cảm ơn chị đã tin tôi... Nhưng họ vẫn xác định tôi là một trong những hung thủ giết Tôn Thanh Nguyệt. Dù tôi phủ nhận thế nào cũng không ai tin, mà tôi lại không có cách nào khác để chứng minh mình vô tội... Cái vụ án này đúng là bế tắc rồi, không cách nào phá được.

Lục Diệu đang chìm trong vòng xoáy cảm xúc phức tạp, đầu óc không sáng suốt, nhưng trong lòng Ôn Ninh đã có kết luận:

Qua lời anh kể, tôi đoán Tôn Thanh Nguyệt bị hại trong khoảng thời gian anh đi vệ sinh. Chân tướng thật sự lợi dụng lúc anh ngủ để đưa thi thể cô ấy quay lại phòng riêng, hòng đổ tội cho các anh.

Điểm then chốt bây giờ là phải làm rõ trong thời gian anh rời phòng, cô ấy đã tiếp xúc với ai và chuyện gì xảy ra. Với lại, anh Lục Kỳ rời đi giữa chừng, khi anh bị bắt thì anh ấy chưa quay lại. Thời gian đó anh ấy đi đâu? Đây đều là những nghi vấn.

Nghe tên Lục Kỳ, Lục Diệu hỏi:

Chị dâu, anh Lục Kỳ bây giờ thế nào rồi? Tôi vào đây cũng chưa biết tình hình anh ấy.

Ôn Ninh lắc đầu:

Tôi cũng không rõ. Việc anh bị bắt, là công an Thượng Hải gọi về nhà thông báo cho chúng tôi. Anh Lục Kỳ thì hoàn toàn không có tin tức. Tôi định ra ngoài hỏi công an đây.

Ôn Ninh vừa dứt lời, bên ngoài có tiếng công an nhắc nhở:

Đồng chí Ôn, giờ thăm gặp kết thúc.

Nghe công an nói, Ôn Ninh đứng lên, đi ra ngoài trước khi ra về còn an ủi Lục Diệu:

Anh yên tâm, không phải anh làm đâu, không ai có thể đổ tội cho anh đâu. Chúng tôi sẽ đi làm việc bên ngoài để minh oan cho anh. Anh trong đó cũng đừng bỏ cuộc.

Được rồi – Lục Diệu biết tài năng của Ôn Ninh, sau khi gặp cô, đầu óc rối bời dần tỉnh táo lại, lòng cũng bớt sợ hãi.

Công an bên ngoài bước vào, kéo tay Lục Diệu dẫn đi.

Ôn Ninh vừa ra khỏi phòng thăm gặp thì thấy ngay Lục Kỳ.

Chị dâu – Lục Kỳ lập tức gọi.

Ôn Ninh nhìn anh:

Sao tình hình thế? Vừa mới từ đồn ra à?

Lục Kỳ gật đầu:

Đúng rồi, vừa được thả. Chị vào thăm nhỏ Diệu rồi đúng không?

Ừm – Ôn Ninh đáp, ánh mắt lạnh lùng – Tôi vừa gặp Lục Diệu. Anh ấy nói tối hôm án xảy ra, anh đi đón người yêu giữa chừng mà không quay lại phòng. Nhưng khi công an phát hiện Tôn Thanh Nguyệt chết, anh vẫn chưa xuất hiện. Lại đi đón người ta đến thế thì cũng không thể lâu như vậy được.

Lục Kỳ giải thích:

Ban đầu tôi định đón người yêu xong là về phòng ngay. Đến nhà cô ấy thì phát hiện cô ấy sốt cao, co giật. Tôi đành phải bồng cô ấy đến bệnh viện, rồi cùng cô ấy truyền nước. Sau đó mới về tìm Diệu. Tôi tưởng bạn tôi sẽ chăm sóc bạn ấy nên không nghĩ nhiều, cứ ở lại chăm người yêu. Không ngờ chuyện lại ra vậy.

Ôn Ninh không hỏi thêm. Cô biết anh Lục Kỳ được thả ra là bởi công an đã tìm được chứng cứ có người làm chứng, chứng minh anh ấy có bằng chứng ngoại phạm nên không liên quan.

Trong lúc nói chuyện với Lục Kỳ, Tần Lan gọi điện về, vừa về đến nơi, vừa thấy anh ta chưa kịp phản ứng thì anh đã cúi đầu đầy ân hận:

Xin lỗi cô bác, tôi không nên dẫn Diệu vào vũ trường. Nếu không thì đã không xảy ra sự việc này. Thật lòng rất xin lỗi.

Ôn Ninh nhỏ nhẹ giải thích lại tình hình đêm đó với Tần Lan.

Tần Lan sau khi nghe xong, sắc mặt trầm trọng nhìn anh Lục Kỳ, trong lòng trách anh đã làm hư con trai mình. Một đứa trẻ ngoan ngoãn sao lại bị dẫn đi đến chỗ như vậy được? Đó có phải là nơi người ta đến làm chuyện tử tế sao?

Nhưng lúc này, trước mặt cô, anh Lục Kỳ tỏ ra ân hận hối lỗi, khi gặp nhau còn cúi đầu xin lỗi, nghĩ đến việc cô vẫn phải hỏi thêm về Tôn Thanh Nguyệt sau này, không muốn mối quan hệ trở nên căng thẳng nên Tần Lan cố nén giận, nói thản nhiên:

Chuyện đã liên quan đến anh, mau đi tìm chứng cứ chứng minh em trai anh vô tội đi.

Anh Lục Kỳ gật gù nhanh nhảu:

Đương nhiên rồi, không cần cô nhắc tôi cũng sẽ đứng ra giúp Lục Diệu. Tôi tin anh ấy không phải người như thế. Tôi cũng nói cho công an biết, anh ấy không làm chuyện đó đâu...

Chưa kịp nói hết, một người lao vút tới đáy mắt, vài bước đến trước mặt anh ta rồi tát vào mặt:

Đồ khốn!

Ai bảo mày dẫn Lục Diệu đi vũ trường vậy? Mày tự xuống hố thì kệ mày, sao phải kéo theo Diệu nữa? Mày muốn hại chết nó phải không?

Cú tát bất ngờ khiến tất cả mọi người đều sững sờ.

Mọi người quay lại nhìn thì thấy cô Lục hai tái mặt, tóc tai rũ rượi, mắt như phun lửa, tay giơ lên giữa không trung. Hẳn là vừa đi tàu tới đây ngay lập tức chạy tới.

Ôn Ninh lần đầu thấy cô Lục hai hung hăng như vậy, trước đây dù hai người không mấy hợp rơ, chỉ là đối đáp miệng, chưa bao giờ thấy cô ấy tát người.

Ôn Ninh vô thức nhìn về phía anh Lục Kỳ, thấy khuôn mặt trái lộ rõ vết phồng đỏ rực, nhìn thôi cũng thấy đau. Nhưng anh ấy như không cảm nhận gì, im lặng ngẩng đầu, không nhìn ra cảm xúc trong mắt.

Cô Lục hai vẫn chưa nguôi giận, giơ tay tát lại một cái:

Sao mày không nói gì? Mày câm à?

Rồi tiếp tục là một trận mắng mỏ kéo dài:

Mày học cái trò ngu gì mà đi vũ trường, Lục Diệu là đứa trẻ ngoan, toàn là mày làm hại nó. Tao xem mày sẽ giải thích sao với bác và cô?

Anh Lục Kỳ nghiến răng không nói, không nhìn cô Lục hai, đứng yên để cô ấy trút giận.

Tần Lan thấy thế không chịu nổi, ngăn lại:

Đủ rồi, muốn dạy dỗ nó thì về nhà dạy đi.

Cô Lục hai giận dữ cự lại:

Con này đúng là thiếu đánh! Có đánh ít thôi!

Nếu không phải Ôn Ninh biết anh Lục Kỳ không phải con ruột cô Lục hai, cũng nghĩ cô ấy đang diễn trò cho xem. Nhưng sau khi biết thân phận anh Lục Kỳ, Ôn Ninh lại nghĩ cô Lục hai thật lòng đang trút giận lên anh ta, cũng coi đây là dịp để xả cơn giận.

Tuy nhiên, Ôn Ninh không có tâm trạng dính líu chuyện nhà cô Lục hai, cái cần làm trước mắt là giành lại sự trong sạch cho Lục Diệu.

Thấy cô Lục hai vẫn đang than phiền chuyện anh Lục Kỳ không chịu nghe lời, Ôn Ninh kéo tay Tần Lan nhỏ giọng:

Mẹ, trời cũng muộn rồi, chúng ta đi tìm chỗ nghỉ tạm đi.

Tần Lan gật đầu, chuẩn bị đi cùng Ôn Ninh, nhưng vừa đi vài bước, bỗng có bóng dáng một người phụ nữ lao tới.

Ôn Ninh vội quay lại, nhìn thấy người đó tiến thẳng tới trước mặt cô Lục hai đang nói không ngừng, rồi phang một cái tát vào mặt cô ta.

Cô Lục hai giật mình, rồi phản ứng lại, đưa tay che mặt, tức giận nhìn người phụ nữ:

Mày là ai mà dám đánh tao?

Người phụ nữ không nói gì, lại giơ tay tát vào mặt cô Lục hai lần nữa:

Tao đánh mày là đáng, sao mày không thương người yêu tao à? Mày bắt nạt người yêu tao không ai bênh, mày trút giận vào hắn, tao cũng trút giận vào mày!

Người yêu?

Cô Lục hai chậm hiểu nhìn anh Lục Kỳ, chỉ người phụ nữ và hỏi:

Cô ta là người yêu mày à?

Anh Lục Kỳ chưa kịp trả lời, cô gái đã giận dữ lên tiếng:

Tao chính là người yêu Lục Kỳ đây! Tao biết mày là mẹ anh ấy, từ nhỏ đến lớn mày chẳng quan tâm gì đến anh ấy, bỏ lại anh ta một mình ở quê cũng đủ rồi, giờ xảy ra chuyện như thế, anh ấy bị công an đưa đi hỏi cung, mày không chỉ không quan tâm mà còn ra tay đánh người ta. Mày làm mẹ kiểu gì vậy? Hay nói cho đúng, mày có xứng làm mẹ không?!

Dương Dương bình tĩnh mà nghiêm nghị, mỗi câu đều như đâm vào tim người đối diện.

Lục Kỳ vội đứng ra can ngăn:

Duyên Duyên, không được nói vậy với mẹ tôi.

Cô gái kiên quyết:

Tao phải nói! Mày đừng cản tao!

Cô ta chắn trước mặt Lục Kỳ, nhìn chằm chằm cô Lục hai mà không nhúc nhích.

Đề xuất Cổ Đại: Tiểu Thư Yếu Đuối Gả Cho Chàng Hoàn Khố
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện