Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 362: Nắm bắt cơ hội

Trời ơi!

Người đạt điểm A+ lại là Ôn Ninh sao?!

Ánh mắt của tất cả các bạn trong lớp ngay lập tức đổ dồn về phía cô ấy.

“Ôn bạn học thật giỏi!”

“Lại còn được điểm A+ nữa!”

“Tớ cứ nghĩ điểm A của lớp trưởng đã là cao nhất rồi, ai ngờ điểm của Ôn bạn học còn cao hơn!”

“Nói mới nhớ, các cậu có biết không, Ôn bạn học từng là thủ khoa kỳ thi đại học năm ngoái ở kinh thành đấy! Tớ cũng chỉ nghe được câu chuyện này khi giám đốc khoa nói chuyện với giáo viên khác thôi.”

“Ôi trời! Thật sao? Là thủ khoa đại học cơ à? Thế mà Ôn bạn học cũng khiêm tốn quá, nếu tớ mà được thủ khoa chắc chắn phải giới thiệu khắp nơi mới được…”

Nhận thấy ánh mắt tò mò của mọi người, Ôn Ninh vẫn giữ nét mặt bình thản, không tự mãn hay phấn khích.

Cô hiểu rằng nếu những người bạn ấy cùng đứng trên cùng một vạch xuất phát thì chưa chắc cô đã vượt trội hơn họ.

Điểm tiếng Anh hiện tại của cô hoàn toàn nhờ vào trải nghiệm học tập từ tương lai.

Vì thế, cô không hề kiêu ngạo hay nghĩ mình xuất sắc hơn các bạn cùng lớp chỉ vì có lợi thế trước.

Sự điềm tĩnh và khiêm nhường ấy lại khiến bạn bè xung quanh càng thêm thiện cảm với cô.

Thấy mọi người quan tâm như vậy, thầy giáo đành nói: “Thế này đi, Ôn Ninh, em lên đây giải bài kiểm tra cho mọi người nghe, chia sẻ cách học của mình nhé.”

Được thầy giáo gọi tên, Ôn Ninh tự tin đứng dậy, bước lên bục giảng.

Cô lấy phấn, chép nguyên bản tiếng Trung trên đề kiểm tra lên bảng, rồi quay người lại, đặt phấn xuống, nhìn về phía các bạn, bắt đầu nói bằng đôi môi đỏ tươi:

“Để dịch từ tiếng Trung sang tiếng Anh sao cho tự nhiên, có hai điểm quan trọng nhất. Thứ nhất, các bạn cần học cách suy nghĩ theo tư duy người nước ngoài, hiểu văn hóa của họ.”

“Thứ hai, đó là ngữ pháp tiếng Anh.”

Ngay lập tức có bạn hỏi: “Nhưng trong nước mình tài nguyên hạn chế, làm sao để hiểu văn hóa người nước ngoài được?”

Trong thời đại này chưa có mạng internet, không thể xem phim hay video nước ngoài, người nước ngoài đến nước ta cũng rất hiếm, ngoại trừ những người như Hạo Giai Giai, nhà có quan hệ với Sở Ngoại giao nên mới có cơ hội tiếp xúc thực tế, còn người bình thường thì gần như không thể chạm tới văn hóa phương Tây.

Vấn đề đó khiến tới cả giáo viên tiếng Anh của trường cũng bó tay.

Mọi người chỉ biết liếc nhau, chớp mắt đầy tò mò, nhìn vào Ôn Ninh.

Cô ngẩng cao lưng thẳng, dáng người duyên dáng và trang nhã, trên má nở một nụ cười thanh thoát: “Vậy nên tôi muốn giới thiệu với các bạn một cuốn sách, ‘Một tuần để hiểu văn hóa phương Tây’. Cuốn sách này do các nhà ngoại giao nước ngoài đang công tác tại đây tham gia biên soạn, giới thiệu đến độc giả phong tục ăn uống, sinh hoạt của người phương Tây một cách chuẩn xác và chi tiết.”

Đây là cuốn sách tham khảo mới nhất do nhà xuất bản của Ôn Ninh phát hành, đặc biệt dành cho học sinh trong nước muốn học tiếng Anh.

Đội ngũ biên soạn thực sự là một số nhà ngoại giao đến từ Sở Ngoại giao và đang công tác tại đất nước ta.

Cuốn sách không chỉ giúp phổ biến văn hóa phương Tây cho người dân trong nước, mà còn giúp quảng bá đất nước họ tại đây, là lợi ích cho cả hai bên.

Nhân dịp lên bục giảng hôm nay, Ôn Ninh cũng tranh thủ giới thiệu sách của nhà xuất bản mình.

Vừa học vừa kiếm tiền, thật tiện lợi.

Cô vừa nói xong về cuốn sách, lập tức các bạn trong lớp tò mò: “Ôn Ninh ơi, cuốn sách ấy mua ở đâu vậy?”

Ôn Ninh đáp: “Ở nhà sách Tam Vị đối diện trường Tây Thành số tám có bán, cửa hàng sao đỏ cũng có, nhưng sẽ tới muộn hơn vài ngày.”

Có vài bạn nhanh chóng ghi lại địa chỉ, chuẩn bị tan học sẽ đến mua liền.

Cô tiếp tục giảng về ngữ pháp.

Nhắc tới ngữ pháp, cô trước tiên giảng lại đề thi cho mọi người nghe, rồi giới thiệu thêm một cuốn sách khác: “‘Mười ngày để học ngữ pháp tiếng Anh’, cuốn sách này cũng rất hay, chính cuốn này giúp tôi hoàn toàn nắm vững kiến thức ngữ pháp.”

Đương nhiên, đây cũng là đầu sách mới thuộc nhà xuất bản của cô.

Kết thúc phần giải đề, cô đặt phấn xuống, quay về chỗ ngồi.

Vừa đúng lúc tiếng chuông báo tan học vang lên, thầy giáo thông báo tiết học kết thúc, tất cả học sinh lập tức vây quanh Ôn Ninh, hỏi đủ thứ câu hỏi.

So với sự nổi bật được quan tâm như một ngôi sao của Ôn Ninh thì chỗ ngồi của Hạo Giai Giai trở nên yên tĩnh lạ thường.

Trước đây mỗi khi tan học, các bạn trong lớp đều vây quanh cô hỏi đủ thứ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ bao quanh cô như một vòng tròn.

Bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo như vậy, làm Hạo Giai Giai có chút không quen.

Cảm giác chẳng khác gì một quan chức về hưu, không còn ai buồn để ý, thật khó chịu.

May mà có cô bạn thân vẫn ở bên cạnh an ủi: “Giai Giai, cậu nói cái chuyện văn hóa phương Tây mà Ôn Ninh đề cập hôm qua, tớ chưa từng nghe đến bao giờ. Hơn nữa, bảo là do mấy ông nhà ngoại giao ở đây biên soạn, mà cậu cũng làm ở Sở Ngoại giao, sao tớ chưa từng nghe cậu nói họ từng xuất bản sách nhỉ?”

Lúc bạn ấy không nói thì cũng không sao, vừa nói ra Hạo Giai Giai liền nhớ ra.

Cô đã gặp vài nhà ngoại giao đang công tác, thậm chí họ còn từng đến nhà cô ăn cơm, nhưng chưa từng nghe ai nói họ viết sách.

Chẳng lẽ có ai đó lợi dụng danh nghĩa họ để lừa đảo ngoài kia sao?

Hạo Giai Giai nói với bạn: “Tớ cũng không rõ, tối về sẽ hỏi bố tớ xem sao.”

Kết thúc tiết học hôm đó, nhiều bạn đã đến nhà sách Tam Vị theo lời Ôn Ninh nói để mua các cuốn sách cô giới thiệu.

Cô gợi ý hai cuốn, những bạn có điều kiện thì tất nhiên mua cả hai luôn.

Còn những bạn khó khăn hơn thì hoặc là mượn sách của người khác, hoặc cùng góp tiền mua chung, người đóng một nửa, người đóng một phần ba, quây quần mua một quyển chung.

Lúc ấy Ôn Ninh chỉ nghĩ đến việc tăng doanh số bán sách, quên mất có những bạn không đủ điều kiện để mua sách.

Suy nghĩ đó khiến ngày hôm sau khi đến trường, cô mang theo ba bộ sách mà mình giới thiệu hôm trước.

Hai bộ tặng luôn cho thư viện nhà trường, tiện cho mọi người mượn đọc.

Bộ còn lại mang về phòng ký túc xá.

Trong phòng lúc ấy có vài bạn cùng phòng.

Ôn Ninh đặt sách lên bàn, giường của Khưu Hà ngay bên cạnh, cô liếc thấy sách trên bàn rồi ngạc nhiên hỏi: “Ê Ninh Ninh, mấy cuốn sách này là sách cô vừa giới thiệu hôm qua phải không?”

Nghe vậy Đường Vũ và Thành Tiểu Cầm cũng nhìn về phía mấy cuốn sách trên bàn.

Làm vậy cũng là vì cô mang sách đến cho bạn cùng phòng đọc, nên cô bảo theo lời Khưu Hà: “Ừ, hai cuốn sách này tôi cũng coi gần xong rồi, để vậy cũng phí, nếu các bạn muốn thì có thể mượn về đọc.”

Cô đã định tặng mỗi bạn một bộ ngay từ đầu nhưng sợ làm mọi người áy náy nên chỉ mang một bộ cho các bạn mượn rồi trả.

Lời đề nghị đó làm các bạn trong phòng hơi dao động.

Khưu Hà và Thành Tiểu Cầm thật sự đang lo không có tiền mua sách, cũng muốn vay mượn ai đó, nhưng ngại ngùng không dám hỏi, giờ Ôn Ninh tự nguyện đưa ra thì cả hai đều vừa vui vừa cảm kích.

Mỗi cuốn sách đắt tới 25 tệ, đủ cho mấy tháng sinh hoạt phí rồi!

“Cảm ơn Ninh Ninh! Cậu tuyệt quá!”

Đường Vũ thật thà nói: “Thật ra tớ cũng định mua một cuốn, giờ nghe cậu cho mượn, tớ tiết kiệm được tiền rồi!”

Ôn Ninh mỉm cười nhẹ nhàng đáp: “Từ giờ nếu các bạn muốn đọc cuốn gì thì cứ hỏi tôi nhé, nhà tôi làm về sách, có nhiều mà, cũng giúp các bạn không phải mất thêm tiền mua nữa.”

Trong thời đại này, sách gần như một món hàng xa xỉ.

Bạn cùng phòng học hành chăm chỉ, cô cũng muốn giúp họ một tay.

Khưu Hà cảm kích nói: “Ninh Ninh, cảm ơn cậu nhé.”

Ôn Ninh đáp: “Không có gì đâu, chúng ta cùng phòng mà, giúp nhau là chuyện bình thường. Biết đâu sau này mình cũng cần sự giúp đỡ của các bạn.”

Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh, Ta Cướp Lấy Đời Người Của Muội Muội
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện