Chương 296: Bữa Tiệc Cơm
Ôn Ninh lắc đầu, nhẹ nhàng nói: “Không cần đâu, tôi tự mình giải quyết được.”
Ít nhất hiện tại mọi chuyện vẫn chưa đến mức nghiêm trọng. Dù phía nhóm ra đề thi đại học vẫn chưa phản hồi, họ cũng chưa đồng ý hợp tác với Quý Minh Thư, cô còn cơ hội.
Ngược lại, với Lục Tiến Dương, Ôn Ninh luôn cảm thấy anh có điều gì đó chưa nói với cô.
“Tiến Dương, công việc dạo này… có thuận lợi không?” cô hỏi.
Lục Tiến Dương vẫn bình thản, ôm cô ngồi lên đùi mình, nâng tay véo nhẹ má cô với cử chỉ đầy trìu mến: “Sao tự nhiên hỏi vậy?”
Ôn Ninh vòng tay ôm lấy cổ anh, ánh mắt đen láy nhìn anh với vẻ hơi ngỡ ngàng: “Tôi cũng không rõ, chỉ là linh cảm thôi.”
Anh cười nhẹ, môi cong: “Đừng nghĩ nhiều quá.”
Nói rồi anh dùng tay phủi mái tóc cô, cô nhìn khuôn mặt anh thật rõ nét, hoàn hảo như tác phẩm điêu khắc của thiên nhiên: hàng lông mày tinh tế, sống mũi cao, môi thon gọn, đến cả đường nét cằm cũng đẹp đến nao lòng. Chẳng trách Quý Minh Thư bao năm vẫn không thể quên được anh.
Nhưng tiếc thay, người đàn ông đẹp đẽ đó giờ đây là chồng của cô.
Nghĩ đến đây, Ôn Ninh mím môi nhẹ, hôn lên môi Lục Tiến Dương rồi thỏ thẻ gọi: “Chồng ơi.”
Như lông vũ vuốt nhẹ trái tim, Lục Tiến Dương người căng cứng, không hài lòng với nụ hôn thoáng qua ấy, một tay giữ eo cô, tay kia nâng khuôn mặt cô lên, hôn say đắm lên đôi môi đỏ mọng.
Anh không muốn buông ra, cảm nhận môi cô mềm mại như cánh hoa hồng khiến anh khó nuốt nước bọt.
Bàn tay đặt ở eo cô từ từ di chuyển lên cao.
Ôn Ninh bị anh hôn đến mềm nhũn toàn thân, từ chỗ ngồi trên đùi anh chuyển sang quỳ hai bên, vòng tay quanh cổ anh, ngón tay sờ lên mái tóc anh, áp lực nhẹ lan tỏa từ gáy xuống toàn thân. Nụ hôn ngày càng mãnh liệt, sâu đậm trọn vẹn vị ngọt ngào.
Một vài phút sau, Lục Tiến Dương buông cô ra, giọng khàn đặc, đầy mời gọi: “Cùng đi tắm nhé?”
Ôn Ninh như người mất hết sức lực, mềm nhũn không nói thành lời chỉ thều thào: “Ừm…”
Anh nhẹ nhàng ôm cô, đứng dậy bước nhanh về phía phòng tắm.
Từ phòng khách đến phòng tắm chỉ vài bước, hai người vẫn mải mê quấn lấy nhau. Một tay cô dựa lên vai anh, tay còn lại chưa kịp chờ đợi đã vội tháo cúc áo anh, hiếm hoi lắm cô chủ động như thế khiến Lục Tiến Dương siết chặt vòng tay, hành động càng trở nên cuồng nhiệt.
Tiếng nước chảy và âm thanh gợi cảm rất nhanh vang lên trong phòng tắm.
...
Cuối cùng, Ôn Ninh được Lục Tiến Dương quấn khăn tắm ôm ra ngoài.
Anh đưa cô lên giường rồi quay người lấy máy sấy tóc giúp cô hong tóc.
Ôn Ninh mệt đến mức ngón tay cũng không nhấc nổi, chiếc khăn tắm quấn ngực khiến cô thấy hơi khó chịu, cô đưa tay mạnh một cái, khăn tắm bung ra, làn da trắng nõn mềm mượt như đậu phụ non, đường cong gợi cảm ẩn hiện dưới mái tóc ướt đọng lên vai và ngực, mờ ảo khoe ra sắc trắng và đen, thật sự cực kỳ quyến rũ.
Lục Tiến Dương cầm máy sấy quay lại, thấy cảnh tượng khiến máu nóng anh tuôn trào.
Ánh mắt anh sẫm lại, cổ họng chuyển động, nuốt nước bọt điềm tĩnh, kiềm chế dòng khí huyết dâng trào rồi ngồi xuống mép giường.
“Tiến Dương~” Ôn Ninh gọi khe khẽ, chọn tư thế thoải mái tựa đầu lên đùi anh.
Cơ bắp chân chạm vào gò má mềm mại của cô lập tức căng lên.
Nhưng thấy cô quá mệt, anh không nỡ làm khó.
Anh hít sâu, kiềm chế như muốn bùng nổ, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, bật máy sấy.
Trong phòng tắm không gian nhỏ, mệt mỏi của cô phát huy hiệu quả nhờ mấy năm dạy nhảy, gánh vác các tư thế khó và sự dẻo dai khiến mắt Lục Tiến Dương đỏ hoe, mê mẩn không thôi.
Không gian ấm áp với tiếng máy sấy vù vù, quá dịu dàng dễ khiến người ta ngủ thiếp đi, thế là Ôn Ninh say giấc ngay.
Lục Tiến Dương nhẹ nhàng đặt cô lên gối, tắt máy rồi đứng lên vào phòng tắm thu dọn.
Sau khi lau sàn, anh vứt quần áo vào máy giặt, giặt tay đồ lót của cô rồi phơi, cuối cùng trở lại phòng ngủ đi vào giấc mơ.
Ôn Ninh ngủ với gương mặt hồng hào, rất say giấc, Lục Tiến Dương vừa lên giường ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng bước vào giấc mơ bên nhau.
Cả đêm ấy, Ôn Ninh chìm trong giấc mơ ngọt ngào trong vòng tay anh.
Còn Quý Minh Thư lại cô đơn trằn trọc trên giường.
Nghĩ đến cảnh Ôn Ninh và Lục Tiến Dương ân ái, lòng cô vừa hận vừa tiếc nuối.
Hận bản thân về nước trễ quá, hận Ôn Ninh chiếm lấy vị trí của mình, lại hối hận vì trước khi đi nước ngoài đã không dũng cảm thổ lộ với Lục Tiến Dương, lỡ mất cơ hội.
Nếu hồi đó cô chủ động hơn, liệu kết quả bây giờ có khác?
Không được, cuộc sống còn dài, cô vẫn còn cơ hội.
Chắc chắn cô sẽ chứng minh cho Lục Tiến Dương thấy, cô mới là người phù hợp nhất, cô hơn cả Ôn Ninh.
Ngày hôm sau.
Quý Minh Thư cùng hiệu trưởng trường số 8 lịch sự hẹn gặp Phó Giám đốc Sở Giáo dục Mã Kiến Thiết, muốn bàn về việc phổ biến cuốn “Bí Kíp Nhà Giáo” trong các trường trung học trên toàn thành phố.
Còn với Trưởng nhóm ra đề thi đại học, Giám đốc Hoàng, Quý Minh Thư tin rằng nếu có nguồn lực từ Sở Giáo dục thì sớm muộn gì ông cũng sẽ hợp tác với cô.
Khi đó, thị trường sách tham khảo ở thủ đô sẽ bị “Bí Kíp Nhà Giáo” chiếm lĩnh hoàn toàn, còn “Bí Kíp Trạng Nguyên” của Ôn Ninh sẽ không thể bán chạy.
Trừ phi Ôn Ninh đi ra ngoài tỉnh để mở thị trường, nhưng cô học ở Đại học Bắc Kinh, hoàn toàn không có thời gian đi xa.
Vì vậy, Ôn Ninh sẽ phải chịu đòn chí mạng do cô gây ra.
Ôn Ninh vẫn không biết Quý Minh Thư đã lên kế hoạch tấn công cô bằng mọi cách.
Hôm nay cô nhận được lời mời từ Giám đốc Hoàng, nói muốn bàn chuyện hợp tác, đồng thời giới thiệu cho cô một người.
Địa điểm gặp gỡ được hẹn ở một nhà hàng Bắc Kinh truyền thống trong thành phố. Ban đầu cô định dẫn Lục Diệu cùng đi, nhưng anh phải tham gia giải bóng rổ của trường, cô đành đi một mình.
Nhà hàng Bắc Kinh này khá sang trọng, cao hơn hẳn khách sạn nhà nước, có cả phòng riêng. Ai đến đây ăn uống cũng không chỉ để ăn mà thường là để đãi tiệc hay bàn chuyện quan trọng.
Ôn Ninh đến sớm hơn mười phút, vừa hé rèm cửa bước vào thì đột nhiên hai bóng người xuất hiện, thừa cơ cô mở rèm, họ mặc kệ chen thẳng vào trong.
Ôn Ninh lạnh lùng cười nhạt: “Xem tôi như người gác cửa sao?”
Định nổi trận lôi đình thì phát hiện hai người đó cũng dừng lại.
“Trùng hợp quá, Ninh Ninh.” Quý Minh Thư mỉm cười nhẹ, ai nhìn cũng tưởng hai người rất thân thiết.
Ôn Ninh không buồn giả vờ, mặt lạnh như băng.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp dù ở bất cứ trạng thái nào cũng long lanh của cô, Quý Minh Thư không kìm được nổi lòng đố kỵ.
Mỉm môi hiểm ý, cô nói: “Ninh Ninh, em biết hôm nay chị định gặp ai không? Mã giám đốc Sở Giáo dục, người quản lý các trường trung học trong thành phố. Nếu không có gì bất ngờ, ‘Bí Kíp Nhà Giáo’ của chúng ta sẽ được phổ biến rộng rãi khắp các trường trung học rồi.”
Trên khuôn mặt trang điểm tinh tế của cô hiện rõ vẻ quyết tâm.
Cô rất thích cảm giác đè bẹp đối thủ ngay từ trong tâm lý trước khi ra đòn.
Đề xuất Ngược Tâm: Ma Đế Điên Phê: Sủng Ái Đến Cuồng Si