Chương 263: Bỗng dưng cảm thấy…
Nghe thấy tiếng động, Ôn Ninh quay đầu lại, bắt gặp gương mặt ngạc nhiên của chồng Quý Minh Thư.
Ôn Ninh không hề có ý định qua lại với người này, cô lạnh nhạt liếc một cái rồi sải bước về phía cổng đơn vị.
"Khoan đã!" Chu Tấn Nam chặn đường Ôn Ninh, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn tán thưởng nhìn chằm chằm vào gương mặt tươi tắn, tinh xảo của cô. "Tối qua chưa kịp làm quen với em. Anh là Chu Tấn Nam, người Mỹ gốc Hoa, gia đình anh kinh doanh khách sạn và nhà hàng."
Chu Tấn Nam vừa nói vừa giơ tay lên, để lộ chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay, rồi giả vờ vuốt nhẹ mái tóc vuốt ngược của mình. "Em tên gì? Cũng làm việc ở đơn vị này sao?"
Hôn nhân còn chưa dứt, đã vội vàng ra ngoài tán tỉnh, đúng là đồ tồi!
Ôn Ninh không thèm để ý đến anh ta, cô bước sang phải một bước, định vòng qua.
Nhưng Chu Tấn Nam lại bước sang trái một bước, lần nữa chắn trước mặt cô.
"Tránh ra!"
Gương mặt Ôn Ninh lạnh băng, ánh mắt đầy cảnh giác và đề phòng.
Chu Tấn Nam nhếch môi cười, vuốt nhẹ chiếc đồng hồ trên cổ tay: "Em đừng căng thẳng thế chứ, anh không có ý gì khác đâu. Em là bạn của vợ anh, anh muốn mời em một bữa cơm, cảm ơn em đã chăm sóc cô ấy thời gian qua. Hoặc anh có thể đi mua sắm cùng em, đồng hồ, túi xách, quần áo, em cứ chọn thoải mái, anh sẽ tặng em."
Nhìn bộ dạng bóng bẩy, õng ẹo của anh ta, Ôn Ninh chỉ muốn nôn. Một câu nói mà phải giơ tay lên ba lần chỉ để khoe chiếc Rolex, còn muốn dùng tiền để "đập" cô sao? Quần áo, túi xách thời này đáng giá bao nhiêu chứ? Lại còn "cứ chọn thoải mái", ha ha.
Không biết Quý Minh Thư có mắt nhìn kiểu gì mà lại kết hôn với loại đàn ông như thế này, chắc hồi đó đói khát lắm rồi.
Ôn Ninh ghét bỏ liếc Chu Tấn Nam một cái, dứt khoát từ chối: "Không cần. Tôi không thân với vợ anh, càng không thân với anh. Nếu anh không tránh ra, tôi sẽ gọi người đấy."
Chu Tấn Nam chẳng hề sợ hãi, anh ta vuốt cằm, cười khẩy một tiếng: "Em cứ gọi đi. Tiện thể anh đến đơn vị cũng muốn phản ánh với lãnh đạo chuyện chồng em và vợ anh ngoại tình. À đúng rồi, ở đây các em gọi là 'cắm sừng' nhỉ."
Nếu Ôn Ninh gọi, anh ta sẽ lập tức rêu rao chuyện Lục Tiến Dương và vợ anh ta "cắm sừng" khắp nơi.
Xem ai mất mặt hơn!
Nghe lời đe dọa của anh ta, đôi mày thanh tú của Ôn Ninh khẽ nhướng lên, cô không giận mà còn bật cười: "Vậy anh có tin không, chỉ cần tôi hét lên 'đồ lưu manh', dù anh có là công dân Mỹ cũng sẽ bị bắt. Phá hoại hôn nhân quân nhân, án phạt từ ba năm trở lên. Nếu không sợ thì anh cứ thử xem, ở Hoa Quốc này, thẻ xanh Mỹ của anh có tác dụng hơn, hay thân phận của chồng tôi có trọng lượng hơn."
Giọng Ôn Ninh nhẹ nhàng, từ tốn nhưng từng chữ lại rõ ràng lọt vào tai Chu Tấn Nam, khiến anh ta lập tức lộ vẻ do dự.
Anh ta biết quân hàm của Lục Tiến Dương không hề thấp, cuối cùng cũng không dám đánh cược vào chuyện này.
Nắm lấy thời cơ, Ôn Ninh vội vàng vòng qua anh ta, đi vào trong đơn vị. Không ngờ vừa đi được vài mét, cô đã thấy Quý Minh Thư đi tới.
"Ninh Ninh, em đang nói chuyện gì với chồng cũ của chị vậy?" Quý Minh Thư từ xa đã thấy hai người đứng đối mặt nhau, không biết đang nói gì.
"Không có gì." Ôn Ninh thực sự không muốn nhắc đến chuyện Chu Tấn Nam vừa tán tỉnh cô, cô chỉ nói ba chữ rồi vội vã rời đi.
Ôn Ninh đi tìm Lương Nhất Mai.
Quý Minh Thư nhìn bóng lưng cô rời đi, rồi lại nhìn Chu Tấn Nam ở gần đó, trong lòng chợt nảy ra một cách để ly hôn thuận lợi.
Quý Minh Thư bước về phía Chu Tấn Nam.
"Minh Thư, em về Mỹ với anh được không? Anh vẫn yêu em, không muốn ly hôn." Chu Tấn Nam thay đổi thái độ cứng rắn hôm qua, hạ mình cầu xin.
Nếu Ôn Ninh ở đây, chắc chắn cô sẽ phải kinh ngạc trước tốc độ "lật mặt" từ tán tỉnh sang thâm tình của anh ta.
Quý Minh Thư không trực tiếp trả lời câu hỏi của Chu Tấn Nam, mà dùng giọng cảnh cáo: "Chu Tấn Nam, tôi khuyên anh đừng đi trêu chọc Ôn Ninh. Cô ấy là một cô gái lương thiện, tháo vát, tự mình kinh doanh, không phải mấy cô du học sinh anh bao nuôi, thấy tiền là sáng mắt ra đâu."
Ôn Ninh?
Hóa ra là cái tên đó. Chu Tấn Nam tặc lưỡi, rồi liếc Quý Minh Thư một cách đầy châm biếm: "Thấy tiền sáng mắt ra? Em đang nói chính mình đấy à? Ngày xưa chẳng phải em cũng vì tiền của anh mà lên giường với anh sao? Giờ thấy anh sắp phá sản thì muốn đá anh đi à, ha ha."
Dù sao thì cả hai cũng đã xé toạc mặt nạ, Quý Minh Thư cũng chẳng thèm giả vờ nữa: "Anh biết là tốt rồi. Nếu là đàn ông thì mau ký vào đơn ly hôn đi, đừng hòng kéo tôi xuống. Dù sao tôi cũng sẽ không về Mỹ với anh đâu."
Nhà họ Chu không chỉ phá sản, mà còn nợ ngân hàng và các tổ chức tín dụng đen một khoản khổng lồ. Nhà cửa, xe cộ đều sẽ bị thu hồi. Nếu cô còn theo Chu Tấn Nam, sau này chỉ có nước ngủ ngoài đường.
Không chừng bọn tín dụng đen còn bắt cô đi "đứng đường" ở khu đèn đỏ nữa.
Cô tuyệt đối không muốn sa chân vào chốn phong trần, nên chỉ có thể về nước.
"Với lại, sau này đừng đến đơn vị tìm tôi nữa, nếu không Tiến Dương sẽ không tha cho anh đâu."
Quý Minh Thư nói xong, quay lưng bỏ đi.
Tiến... Dương. Vừa nghe thấy cái tên này, Chu Tấn Nam đã nghiến răng ken két. Trong đầu anh ta chợt hiện lên cảnh Quý Minh Thư mê loạn nằm dưới thân anh ta, gọi tên "Tiến Dương" khi còn ở Mỹ.
Một cảm giác nhục nhã lan khắp cơ thể, Chu Tấn Nam siết chặt nắm đấm, ánh mắt lóe lên vẻ u ám.
***
Ôn Ninh kể với Lương Nhất Mai về chuyện nhờ tìm nhà.
Nhưng thời đại này, mọi người chẳng mấy ai có khái niệm mua nhà. Vừa nghe Ôn Ninh nói muốn mua nhà, Lương Nhất Mai vẫn thấy tò mò.
Lương Nhất Mai hỏi: "Mẹ nghe nói bên nhà chồng con ở biệt thự nhỏ có sân vườn, nhà chỉ có mấy người, chắc rộng rãi lắm chứ? Sao con lại muốn ra ngoài mua nhà riêng? Có phải con bị ấm ức gì không? Mẹ chồng con đối xử không tốt hay Lục Tiến Dương bắt nạt con? Con cứ nói với mẹ nuôi, mẹ nuôi sẽ chống lưng cho con."
Ôn Ninh lắc đầu: "Không có đâu mẹ nuôi. Mẹ chồng và Tiến Dương đều rất tốt với con. Là con tự muốn dọn ra ngoài, nhà đông người đôi khi không tiện lắm ạ."
Lương Nhất Mai thấy cô không có vẻ gì là bị ấm ức, liền yên tâm: "Vậy được rồi, mẹ sẽ tranh thủ đi hỏi bạn bè ở sở quản lý nhà đất giúp con. Nhưng mẹ nghe nói dạo này bên trên đang trả lại những căn nhà bị niêm phong trước đây, nhiều căn có tranh chấp quyền sở hữu, một căn nhà mà mấy người thân tranh giành, ai cũng nói phải trả lại cho mình. Sợ con bây giờ mua phải căn nhà có vấn đề như thế, dọn vào rồi thì ba bữa nửa tháng lại có người đến gây sự, chẳng được yên ổn. Nên tốt nhất là đợi qua thời gian này rồi hãy mua."
Ôn Ninh nghe thấy cũng thấy có lý, gật đầu: "Vậy thì đợi qua thời gian này rồi tính ạ."
Ôn Ninh nói chuyện xong với Lương Nhất Mai, vừa đúng lúc tan sở.
Cô liền đổi hướng, định đến tòa nhà nghiên cứu khoa học tìm Lục Tiến Dương để cùng về nhà.
Trong văn phòng.
"Tiến Dương, tan làm rồi mà anh chưa về sao?" Quý Minh Thư dọn dẹp đồ đạc, định đi nhờ xe Lục Tiến Dương.
Lục Tiến Dương nhìn tài liệu trong tay, giọng nói lạnh nhạt, không ngẩng đầu lên: "Cô về trước đi."
Bất kể Quý Minh Thư có ý gì với anh hay không, anh đều quyết định cố gắng tránh tiếp xúc riêng tư. Anh không muốn tối về chỉ có thể ngủ quay lưng lại với vợ.
Nghĩ đến Ôn Ninh, lòng Lục Tiến Dương bỗng mềm đi. Anh nhớ cô rồi, nếu không phải để tránh Quý Minh Thư, anh đã tan làm về nhà từ lâu.
Quý Minh Thư lại không có ý thức đó, cô đặt túi xuống, ngồi lại vào chỗ: "Vậy thì tôi đợi anh cùng về vậy, dù sao về nhà cũng chẳng có việc gì làm."
Trong mắt Lục Tiến Dương thoáng qua một tia khó chịu.
Nhưng vì mối quan hệ với thầy Quý Lâm, cùng với việc nhà họ Quý và nhà họ Tần là thế giao, anh vẫn không nói lời nào quá đáng.
"Tiến Dương!" Ở cửa văn phòng, Ôn Ninh thò đầu vào, giọng nói ngọt ngào gọi một tiếng: "Em đến đón anh tan làm đây."
Ôn Ninh cười tươi tắn, nháy mắt với anh.
Vừa nãy cô gặp đồng nghiệp ở khoa, họ nói Lục Tiến Dương vẫn còn trong văn phòng, nên Ôn Ninh liền trực tiếp đi vào tìm anh.
Thấy Ôn Ninh đến, sự lạnh lùng quanh Lục Tiến Dương lập tức tan biến. Anh đứng dậy, cất tài liệu vào ngăn kéo, khóa lại, rồi nhanh chóng bước về phía cô: "Đi thôi."
Quý Minh Thư kinh ngạc nhìn Lục Tiến Dương đứng dậy. Vừa nãy anh còn nói có việc, giờ Ôn Ninh vừa đến là có thể tan làm rồi sao?
Chẳng lẽ anh đang tránh mặt cô?
Trong lòng Quý Minh Thư dâng lên một nỗi chua xót, sau đó cô nghiến răng không cam lòng, cũng đứng dậy: "Ninh Ninh, em đến rồi à."
Ôn Ninh vừa nãy chỉ chú ý đến Lục Tiến Dương, giờ mới nhận ra Quý Minh Thư vẫn chưa về. Cô khẽ gật đầu: "Chị Minh Thư."
Quý Minh Thư nở nụ cười nhẹ, đi đến bên cạnh cô: "Tiện thể đi nhờ xe Tiến Dương về nhà luôn, em không phiền chứ?"
Ôn Ninh rất muốn nói là phiền, vốn dĩ cô còn định cùng Lục Tiến Dương ăn cơm bên ngoài, tiện thể nói chuyện mua nhà.
Thôi vậy, để tối ngủ rồi nói.
Ba người cùng nhau đi ra khỏi tòa nhà nghiên cứu khoa học.
Ôn Ninh đi bên phải Lục Tiến Dương, Quý Minh Thư liền đi bên trái, bước chân còn ngang bằng với hai người.
Đến bên chiếc xe jeep, Quý Minh Thư tự nhiên lên xe.
Đều là về nhà họ Lục, cùng đi cũng không có gì đáng trách, nhưng trong lòng Ôn Ninh vẫn có chút khó chịu. Chẳng lẽ sau này Lục Tiến Dương đi làm về đều phải đưa Quý Minh Thư theo sao?
Ôn Ninh thắt dây an toàn, lơ đãng liếc Lục Tiến Dương một cái.
Lục Tiến Dương siết chặt quai hàm, vẻ mặt cũng không mấy thoải mái, nhưng anh không nói gì. Đợi xe chạy ra khỏi đơn vị, gần đến cổng khu nhà, anh dừng xe lại, giọng nói lạnh nhạt với Quý Minh Thư: "Anh và Ninh Ninh còn có chút việc, cô về nhà trước đi."
"Vậy hai người cứ bận việc đi, về nhà sớm nhé." Lời đã nói đến nước này, Quý Minh Thư đương nhiên không thể mặt dày bám theo nữa. Cô kéo khóe môi cười cười, mở cửa xe, bước xuống.
Trên đường, Ôn Ninh tò mò hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy anh?"
Lục Tiến Dương khẽ nhếch môi, chở cô đến nhà hàng quốc doanh.
Tìm một bàn ở góc khuất ngồi xuống, gọi vài món Ôn Ninh yêu thích, Lục Tiến Dương nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ mở: "Ninh Ninh, anh muốn bàn với em một chuyện."
"Trùng hợp quá, em cũng có chuyện muốn bàn với anh," Ôn Ninh nhìn vào mắt anh, khóe môi khẽ cong lên, "Anh nói trước đi."
Lục Tiến Dương mím môi, nghiêm túc nói: "Anh muốn dọn ra khỏi nhà, chúng ta sống riêng, em thấy thế nào?"
Nhà đông người, buổi tối Ôn Ninh tắm rửa gì đó không tiện, cộng thêm lại có thêm Quý Minh Thư, anh luôn cảm thấy có chút khó chịu, không quen nhìn người ngoài trong không gian riêng tư như ở nhà.
Kể cả khi Diệp Xảo còn ở đó, anh thực ra cũng đã cảm thấy không thoải mái.
Lục Tiến Dương chủ động đề nghị dọn ra ngoài, trong lòng Ôn Ninh còn khá vui.
Nụ cười trên môi cô càng rộng hơn: "Trùng hợp thật, chuyện em muốn nói với anh hôm nay cũng là chuyện này. Hôm nay em đến đơn vị tìm mẹ nuôi, nhờ mẹ giúp tìm nhà, nhưng mẹ nói bây giờ nhà cửa tranh chấp quyền sở hữu nhiều, phải đợi một thời gian nữa."
Lục Tiến Dương biết dạo này bên trên đang trả lại bất động sản, gật đầu: "Ừm, nên anh định trước tiên sẽ xin nhà ở khu gia đình, chúng ta dọn ra ở tạm, đợi khi nào tìm được căn nhà ưng ý thì mua lại để ở."
Với sắp xếp này, Ôn Ninh rất hài lòng.
Hai người ăn ý nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên ý cười.
Đúng lúc các món ăn được dọn lên, hai người cầm đũa, ngọt ngào bắt đầu bữa cơm.
Ăn xong, Lục Tiến Dương và Ôn Ninh đều không muốn về nhà.
Ôn Ninh đề nghị đi dạo công viên, Lục Tiến Dương liền lái xe vào rừng cây phía sau công viên nhỏ.
Buổi tối không có mấy người, ai cũng đã tan làm về nhà ăn cơm rồi.
Lục Tiến Dương và Ôn Ninh tay trong tay tản bộ trên con đường lát đá yên tĩnh trong công viên, hệt như một cặp tình nhân đang yêu nồng nhiệt. Đi vài vòng, Ôn Ninh hơi mệt, đầu tựa vào lồng ngực ấm áp, vững chãi của Lục Tiến Dương, nũng nịu nói: "Em đi không nổi nữa Tiến Dương…"
Lục Tiến Dương liền ngồi xổm xuống trước mặt cô, tấm lưng rộng quay về phía cô: "Lên đi."
Anh cõng cô.
Ôn Ninh khẽ cong môi, nhảy lên lưng anh, vòng tay mảnh khảnh ôm lấy cổ anh.
Lục Tiến Dương vững vàng cõng cô lên, chầm chậm bước đi dọc theo con đường đá nhỏ trong công viên.
Những ngọn đèn đường vàng ấm lần lượt bật sáng, bóng hai người chồng lên nhau, lúc kéo dài, lúc thu ngắn theo từng bước chân.
Ôn Ninh nổi hứng trêu chọc, trên lưng anh cũng không yên phận.
Lúc thì ngón tay xoa xoa dái tai Lục Tiến Dương, lúc thì thổi hơi vào tai anh, còn "trồng dâu" lên cổ anh nữa. Lục Tiến Dương liên tục hít hà mấy tiếng, cổ họng phát ra tiếng rên khẽ.
Hai người đang trong giai đoạn mặn nồng, hơn nữa là sự hấp dẫn về mặt sinh lý, một tháng trừ những ngày cô không tiện, những ngày còn lại chỉ cần ở gần nhau là lửa tình bùng cháy.
Ôn Ninh vốn dĩ không quá nhiệt tình, nhưng bị Lục Tiến Dương dẫn dắt nên dần dần nhập cuộc.
Đi một vòng, Lục Tiến Dương cõng Ôn Ninh quay lại khu rừng cây đậu xe, đặt cô xuống khỏi lưng, nắm tay cô nói: "Em còn nhớ công viên này không?"
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Ôn Ninh nhìn quanh, không có ấn tượng gì: "Chúng ta từng đến đây sao?"
Bàn tay lớn của Lục Tiến Dương trượt từ lòng bàn tay Ôn Ninh xuống eo cô, ôm lấy cô đi về phía xe, giọng nói trầm thấp ẩn chứa một tia khàn khàn: "Lên xe đi, anh giúp em hồi tưởng lại."
Ôn Ninh không nghi ngờ gì, ngoan ngoãn lên xe. Kết quả, vừa đóng cửa xe, Lục Tiến Dương liền cúi người đè cô vào ghế, không đợi cô lên tiếng, nhanh chóng cúi đầu chặn lấy đôi môi cô.
***
Ôn Ninh cuối cùng cũng nhớ ra rồi.
Hồi hai người mới yêu nhau, Lục Tiến Dương tham gia cứu trợ đi gần nửa tháng, khi trở về, anh đã lái xe đến khu rừng nhỏ này, hai người hôn nhau say đắm trên xe, suýt chút nữa thì "cháy nhà".
May mà Lục Tiến Dương đã kiềm chế được nhờ ý chí mạnh mẽ.
Lúc này cũng vậy.
Ôn Ninh bị anh hôn đến mềm nhũn trên ghế, đôi môi đỏ mọng khẽ hé, cánh tay vòng qua vai anh trượt thẳng xuống, ánh mắt nhìn anh long lanh, quyến rũ đến chết người.
"Được không Ninh Ninh?" Hơi thở Lục Tiến Dương nặng nề, giọng nói trầm thấp như bị ép ra từ lồng ngực, lưng anh căng cứng, tám múi cơ bụng rắn chắc như gạch.
Hôm nay anh vừa đến khoa sinh sản, lĩnh một hộp dụng cụ kế hoạch hóa gia đình.
Nó đang ở trên xe đây.
Ôn Ninh khẽ "ưm" một tiếng rồi gật đầu.
Bỗng dưng cảm thấy…
Đề xuất Hiện Đại: Tiểu Tổ Tông Của Lục Gia Vừa Quyến Rũ Vừa Ngầu