Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 160: Chăm sóc

Chương 160: Chăm sóc

Phòng bệnh đơn tại trạm y tế.

Lục Tiến Dương mặc bộ quân phục chỉnh tề, nửa ngồi nửa tựa vào đầu giường. Tay phải đang treo túi truyền dịch, ánh đèn trắng từ trên đầu chiếu xuống, tạo nên những mảng bóng trên gương mặt góc cạnh của anh, khiến vẻ ngoài càng thêm lạnh lùng và nhợt nhạt.

Sốt tận 40 độ, đầu óc anh trở nên nặng nề, mắt lim dim mỏi mệt, hơi thở tỏa ra đều nóng bỏng.

Y tá bước vào kiểm tra tình trạng, đặt tay lên trán anh rồi rụt lại nhanh vì quá nóng, thấy môi anh khô đến nứt nẻ liền quay sang rót một cốc nước, “Đồng chí Lục, uống chút nước đi.”

Một tay y tá cầm cốc nước, tay kia chuẩn bị luồn xuống sau gáy anh để đỡ, “Đây, tôi sẽ cho anh uống nhé.”

“Không cần.” Lục Tiến Dương ngăn lại, tự tay cầm cốc, ngửa cổ uống hết nước bên trong.

Ôn Ninh nghe tin Lục Tiến Dương bị ốm, vội vã chạy đến trạm y tế. Vừa bước vào, cô nhìn thấy trong phòng bệnh, một cô y tá xinh đẹp đang chăm sóc Lục Tiến Dương, lúc thì sờ trán, lúc khác lại muốn cho anh uống nước.

Ôn Ninh đứng ngoài cửa, mắt nheo lại, mặt đỏ bừng lên vì tức giận.

Lục Tiến Dương nửa nằm nửa ngồi trên giường, nhắm mắt, không để ý người đứng ngoài.

Cô y tá tập trung hoàn toàn vào anh, không để ý đến Ôn Ninh đứng ngoài cửa, “Đồng chí Lục, anh muốn uống thêm không? Tôi còn có thể rót cho.”

“Không cần.” Giọng anh vẫn lạnh lùng, trầm thấp.

Cô y tá xoa tay, “Vậy anh ăn chút gì nhé? Anh tối qua chưa ăn gì đã vào truyền dịch rồi, đói bụng như vậy không tốt cho việc hồi phục đâu. Chúng tôi có bếp nhỏ nấu mì ăn rất tiện, anh đợi chút, tôi đi nấu cho.”

Chưa đợi Lục Tiến Dương nói gì, cô liền đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.

Ngờ đâu, vừa quay đầu lại, cô đã nhìn thấy ánh mắt của Ôn Ninh ở cửa phòng.

Cô y tá nhìn Ôn Ninh, người mặc bộ quân phục xanh lá quân đội, tóc tết hai bên buông xuống vai, những lọn tóc rơi rải rác thoạt nhìn mang nét đẹp pha lẫn sự lộn xộn đầy cuốn hút. Gương mặt trắng trẻo, đường nét sắc sảo như vừa bước ra từ bức tranh, má phơn phớt hồng, môi đỏ như hoa anh đào, mũi cao thanh tú. Cô đứng ngay cửa thôi mà như thắp sáng cả căn phòng.

Miệng cô y tá hơi hé mở, mất một lúc mới định thần lại, “Đồng chí, cô là ai? Vui lòng xuất trình giấy tờ.”

Ôn Ninh liếc nhìn giường bệnh, mặt nghiêm nghị, “Tôi thuộc đoàn văn công, đến tìm anh ấy.”

Nghe tiếng nói, Lục Tiến Dương mở to mắt, nhìn về phía cửa, lập tức ngồi dậy không thể tin nổi đứng lên, “Ninh Ninh!”

Cô y tá đảo mắt nhìn hai người, “Đồng chí Lục, anh quen cô ấy à?”

Lục Tiến Dương không buồn trả lời, một tay rút kim truyền trên tay, vài bước tiến tới ôm chầm người trước cửa, siết chặt càng lúc càng chặt.

Anh không thể tin đây là mơ được.

Cô gái anh mến thương ngày đêm nhớ mong, thật sự hiện diện ngay trước mắt!

Ôn Ninh bị sự sắt đá vững chãi trong vòng tay anh kìm chặt đến gần ngạt thở, muốn tránh mà không thoát ra được, đưa tay định đẩy anh ra thì chạm phải một vùng da nóng bỏng, nhiệt độ đó khiến cô sửng sốt.

“Nới tay ra đi, anh đang ốm, nhanh nằm xuống.” Cô vừa giận vừa sốt ruột, tay định vặn eo anh, nhưng không thể vặn được, toàn bộ cơ bắp cứng như thép.

Mềm mại, ấm áp trong lòng anh, Lục Tiến Dương ôm không buông, trái tim vốn trống trải bỗng chốc được lấp đầy. Anh áp cằm vào đỉnh đầu cô, cọ nhẹ rồi nói bằng giọng trầm ấm đầy vui mừng: “Sao em lại ở đây?”

Ôn Ninh hậm hực nói: “Tôi theo đoàn văn công đến đây biểu diễn phục vụ, anh bị sốt rồi, mau nằm xuống đi.”

Lục Tiến Dương ôm cô thêm ít nhất nửa phút mới buông ra, nằm trở lại giường, lấy tay to nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, dù có thế nào vẫn không chịu rời bỏ.

Cô y tá vẫn còn đứng như trời trồng.

Chưa bao giờ nhìn thấy Lục Tiến Dương như thế này.

Từ hôm qua khi anh đến truyền dịch, lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt, nghiêm nghị và kiêu hãnh, không nói nhiều, cô cứ tưởng anh là người như vậy mà, ai ngờ...

“Chào đồng chí, anh còn khoảng nửa chai nước chưa truyền xong, tôi có thể giúp anh đặt lại kim truyền được không?” Cô y tá tỉnh lại, trước mắt lắc lư cốc nước, lễ phép hỏi.

“Được.” Cô y tá vội ra ngoài chuẩn bị lại dụng cụ.

Phòng bệnh chỉ còn lại Ôn Ninh và Lục Tiến Dương.

Ôn Ninh hừ một tiếng, rút tay khỏi lòng bàn tay anh.

“Có chuyện gì vậy?” Lục Tiến Dương nắm chặt hơn, ngón tay đan vào nhau.

Ôn Ninh nhỏ mặt lạnh nhạt, liếc anh một cái, “Anh sống ở trại cũng tiện phết nhỉ, bệnh còn có y tá phục vụ tận tình, lúc thì cho uống nước, lúc thì nấu mì ăn.”

Nếu biết thế thì cô đã không đăng ký đến đây biểu diễn phục vụ, đến cũng vô ích.

“Giận rồi à?” Đôi mắt đen láy của anh lấp lánh một nụ cười, đầu ngón tay thô ráp vuốt ve những ngón tay non nớt của cô, trìu mến và đắm say.

Ôn Ninh không nói gì, quay đầu lưng lại nhìn anh.

Lục Tiến Dương vươn tay kéo nhẹ mái tóc đen bóng của cô, giải thích: “Đó là y tá trong phòng y tế, không phải chỉ chăm sóc riêng mình tôi, hơn nữa tôi cũng không cần cô ta chăm sóc. Tôi có người thân rồi, người thân sẽ chăm sóc tôi.”

Ôn Ninh mắt mày rung động, “Ai là người thân của anh? Chúng ta còn chưa đăng ký kết hôn mà.”

“Giấy đăng ký kết hôn đã được duyệt rồi, đang trong quy trình xét duyệt hành chính, em sớm muộn cũng là người thân của anh.” Lục Tiến Dương hít thở gần bên tai cô, nói khẽ, môi vô ý chạm vào dái tai cô, khiến cô cảm thấy tai nóng ran, một luồng điện nhẹ tỏa khắp người.

“Có nhớ anh không, em ngoan?” Giọng anh như tiếng vang kim loại, trầm ấm mê hoặc, đánh thức màng nhĩ cô.

Ôn Ninh mặt nghiêm, không suy nghĩ đáp: “Không nhớ.”

Đôi môi Lục Tiến Dương khẽ cong, tay vươn qua túm lấy vai cô, ép cô quay mặt về phía mình, ánh mắt đen như biển sâu ngập tràn, giữ chặt lấy tầm nhìn cô: “Nhưng anh nhớ em rất nhiều, rất rất nhiều.”

Lời đó khiến Ôn Ninh từ tai lan lên đến da đầu nóng bừng.

Cảm giác khó chịu trong lòng bay đi nhanh đến không ngờ, thay vào đó là một chút ngọt ngào.

Nhớ đến anh vẫn đang ốm, cô không đành lòng làm phiền anh, nét mặt dịu dàng hơn, đẩy nhẹ ngực anh bảo anh nhanh nằm xuống.

Thấy ánh mắt cô tràn đầy sự quan tâm, anh ngoan ngoãn nằm xuống.

Y tá lúc này khiêng khay dụng cụ y tế bước vào.

“Đồng chí Lục, tôi giúp anh đặt lại kim truyền.”

Ôn Ninh ngồi ở bên cạnh Lục Tiến Dương, định đứng dậy nhường chỗ, nhưng anh kéo cô lại, nắm lấy tay bên kia đưa cho y tá, nắm chặt tay lại, mạch máu nổi lên trên mu bàn tay rõ ràng, y tá không cần băng thít cũng dễ dàng xác định vị trí.

Cô y tá cúi đầu, thuần thục đẩy kim vào tĩnh mạch, dán băng cố định rồi hơi ngại ngùng nói: “Đồng chí Lục, bác sĩ Khưu đã nấu mì rồi, để tôi đem cho anh nhé?”

Lục Tiến Dương nắm tay Ôn Ninh, giơ lên ra hiệu với y tá: “Không cần, người yêu tôi sẽ chăm sóc tôi.”

Y tá ngẩng nhìn, thấy bàn tay to ôm lấy tay nhỏ của cô gái đến đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu, “Nếu cần thì gọi tôi nhé.”

Đề xuất Cổ Đại: Tàn Vương Chiều Chuộng Y Phi Ngạo Mạn
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện