Chương 133: Không có so sánh thì không có tổn thương
"Yên tâm đi, tôi sẽ nhẹ nhàng, không làm phiền người trong mộng của cậu đâu."
Nói rồi, Tạ Quyên lại bất ngờ đưa tay chạm nhẹ lên đùi Lục Tiến Dương, chưa chạm đến vải quần thì anh đã co chân đá văng cô ra. Tạ Quyên khẽ rên một tiếng, ngã vật xuống đất trong tư thế hết sức thảm hại. Lục Tiến Dương bật dậy khỏi giường, nhìn cô từ trên cao bằng ánh mắt như lưỡi dao, giọng lạnh lùng như băng giá:
"Đừng có bày mưu tính kế trước mặt tôi, cút đi."
Sự lạnh lẽo tỏa ra từ anh như mũi kiếm băng treo lơ lửng trên đầu Tạ Quyên, chỉ cần cô có hành động bất thường, thanh kiếm ấy sẽ không thương tiếc chém xuống, chẳng hề bận tâm cô là phụ nữ hay không.
Tạ Quyên lạnh toát cả sống lưng, vừa bò vừa lăn lộn để đứng dậy, nhanh chóng chạy về giường của mình nằm xuống.
Lục Tiến Dương cau mặt ngồi lại chỗ cũ, tay vẫn còn cảm giác ghê tởm từ nét tiếp xúc kỳ lạ, khiến anh chẳng thể ngủ nổi. Anh nhìn đồng hồ còn vài tiếng mới tới trời sáng, liền đứng dậy định ra nhà vệ sinh rửa tay cho sạch sẽ.
"Tiến Dương," chưa kịp bước đi, đầu trên giường liền xuất hiện một khuôn mặt nhỏ, Ôn Ninh nằm sổng ra giường hỏi với giọng ngái ngủ: "Tớ muốn đi vệ sinh…"
"Xuống đây, tớ đi cùng," Lục Tiến Dương đứng bên giường, không cần ngẩng đầu cũng đủ tầm mắt để nhìn cô.
Ôn Ninh không ngờ anh đã tỉnh, ngồi dậy xuống giường hỏi: "Anh chưa ngủ à?"
Anh chống tay eo cô, sợ cô ngã, nói: "Tớ đã ngủ rồi, đang dậy rửa tay đây."
"Giữa đêm rửa tay làm gì? Bệnh cầu kỳ thế?"
"Ừ, lỡ chạm vào thứ bẩn rồi."
"Trên xe có gì bẩn à? Có phải gián không? Khí hậu ở đây ẩm ướt, nhiều côn trùng lắm," Ôn Ninh nói.
Lục Tiến Dương gật đầu, tiếng họ dần nhỏ lại rồi biến mất ngoài cửa toa xe.
Trong toa, Tạ Quyên tỉnh mà không giữ được bình tĩnh, tay kéo rối tấm chăn dưới người, cảm giác nhục nhã từ trong tim lan lên đến má, mặt đỏ bừng như bị lửa đốt, nóng rát và đau đớn.
Anh ta dám gọi cô là "gián"?
Cô là một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, tại sao lại bị gọi như vậy?
Không biết anh ta giả tạo hay diễn kịch, trước đây chỉ cần cô tỏ chút thiện cảm hay có chút tiếp xúc thân thể, đàn ông thường không từ chối. Cô chẳng cần bán thân cũng dễ dàng thu lợi từ họ, thế mà hôm nay lại đụng phải tảng đá sắt đá.
Nhưng loại đàn ông thế này thật nhàm chán, chẳng có chút thú vị gì, chỉ mới chạm vài cái mà đã phản ứng dữ dội như thế, chắc chắn chưa từng trải qua bao nhiêu khó khăn, về khoản đó cũng cực kỳ cổ hủ. Kết hôn với người như vậy vật chất thì có thể yên tâm, nhưng niềm vui trong cuộc sống thì ít đi nhiều.
Nghĩ vậy, Tạ Quyên lại cảm thương cho Ôn Ninh, một cô gái mảnh mai như vậy lại phải chịu cảnh làm bạn đời với kẻ cổ lỗ sĩ, đẹp trai cũng chẳng giúp được gì, chỉ biết ngậm ngùi nhìn mà không được hưởng.
Ôn Ninh đi vệ sinh xong quay ra, Lục Tiến Dương vào thay, anh đứng trước bồn rửa, rửa tay liên tục dưới vòi nước đến khi da tay đỏ lên rồi mới tắt nước ra ngoài.
Rửa tay xong, anh lấy khăn lau khô, tiến về phía Ôn Ninh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, hai bàn tay đan chặt vào nhau, cảm nhận làn da mềm mại và mượt mà. Cảm giác ghê tởm trước đó cuối cùng cũng được xóa tan.
Quay vào toa xe, Ôn Ninh định đi lên giường trên, Lục Tiến Dương lại kéo tay cô không chịu buông.
"Chuyện gì thế?" cô hỏi nhỏ.
Anh không đáp, đôi mắt đen sâu nhìn cô thẫm đượm cảm xúc.
Ôn Ninh bỗng thấy nơi nào đó trong lòng mềm nhũn ra, Tiến Dương chưa bao giờ ở ngoài kia mà dính chặt lấy cô như thế, chỉ khi ở nơi riêng tư mới dám chiếm hữu cô không chút khách khí. Cô đùa: "Chắc là bị ám ảnh bởi cái gián rồi đúng không?"
"Vậy tớ không lên nữa, ngồi đây chơi với cậu, giúp tớ đuổi gián đi."
Ôn Ninh đẩy Lục Tiến Dương ngả ra giường dưới, ngồi cạnh bên trấn an anh.
Đối diện dưới giường, Tạ Quyên nghe đến hai chữ "gián" lại gần như cắn vỡ răng hàm dưới.
Cô giờ đây nghi ngờ lúc đi tìm Lục Tiến Dương, cô cô gái kia có cố tình giả vờ ngủ, nếu không sao lại chửi thề đến thế?
Tạ Quyên tức đến không ngủ được, nhưng không dám phát ra tiếng, lắng tai nghe từng động tĩnh phía đối diện.
Lục Tiến Dương quay sang nằm nghiêng nhường chỗ, kéo Ôn Ninh xuống giường, cô nằm trong đó, lưng dựa vào vách toa xe, trước mặt là ngực nóng bỏng của Tiến Dương.
Cô bị anh ôm chặt trong lòng, siết chặt không rời.
Một lúc sau, cả hai vẫn mở mắt, rõ ràng không buồn ngủ, thân thể khít sát nhau. Ôn Ninh nhìn bên dưới không có động tĩnh gì, nhẹ nhàng đặt tay lên đùi Lục Tiến Dương hỏi nhỏ: "Có muốn em giúp anh thư giãn không?"
Anh ngồi mòn cả ngày, chắc mệt lắm. Giờ rảnh rỗi, cô muốn giúp anh thoải mái hơn.
Lục Tiến Dương co cơ đùi, giọng khàn khàn hỏi: "Thư giãn thế nào?"
Ôn Ninh dùng ngón tay nhẹ nhàng nhào bóp bắp thịt cứng rắn của anh: "Em giúp anh mát-xa, được không?"
"Được," anh gần như vô thức gật đầu, giọng trầm ấm đến nghẹn ngào.
Ôn Ninh thật lòng muốn mát-xa cho anh chứ không có mưu đồ gì khác.
Cô bảo anh nằm úp, rồi ngồi lên lưng anh, đặt tay lên vai, ngón tay di chuyển nhẹ nhàng giúp anh thả lỏng cơ mỏi, sau đó dùng ngón cái vuốt dọc hai huyệt đạo ở cổ, lên sau đầu, rồi đổi chiều ấn nhẹ huyệt tai, trượt tới huyệt thái dương, ngón trỏ nhẹ nhàng day ấn.
"Có thấy dễ chịu không?" cô thì thầm gần bên tai anh.
Lục Tiến Dương nuốt nước bọt, phát ra tiếng đáp: "Ừ..."
Trên tàu không tiện mát-xa vùng khác, Ôn Ninh chỉ tập trung giúp anh thư giãn vai cổ, nhưng phía đối diện, Tạ Quyên không nhìn thấy, chỉ nghe cô nói muốn mát-xa cho anh, tưởng anh sẽ phản ứng mạnh mẽ, từ chối không thương tiếc, dù không đuổi cô gái đi cũng chẳng đồng ý đâu.
Ai dè... Lục Tiến Dương lại gật đầu vui vẻ, giọng còn nghe rất thích thú, khác hẳn vẻ lạnh như dao lúc nói chuyện với cô.
Tạ Quyên tức đến nghiến răng, tiếp tục nghe thấy tiếng xào xạc khi mát-xa, rồi nghe Ôn Ninh hỏi anh thấy có thoải mái không, Tiến Dương lại đáp lại âm ỉ, nghe như đang tận hưởng.
Tạ Quyên gần như cắn vỡ hàm răng, buông ra trong miệng vẫn còn cảm giác như có một viên đá nhỏ, cô khẽ nhả ra.
Nếu có nha sĩ sẽ nói đó chính là cao răng.
Giờ đây Tạ Quyên hoàn toàn hiểu ra, anh ta không hề nhàm chán, mà là có chọn lựa! Là khinh bỉ cô!
Cái tảng đá kia muốn đá thế nào cũng được, tùy thuộc đá vào ai. Nếu là Ôn Ninh đá thì cả thép cũng trở nên mềm mại như lụa!
Không có so sánh thì không có tổn thương, nửa chặng đường sau, Tạ Quyên hoàn toàn im lặng.
Cô ngoan ngoãn không dám liếc mắt sang phía Lục Tiến Dương dù chỉ một chút.
Đề xuất Trọng Sinh: Tuế Thời Hữu Chiêu