Triệu Lệ Hiên ngẩn người, Chu Dao không dám tin trừng lớn mắt.
Ngô Oánh Oánh vẻ mặt đắc ý.
"Đóng dấu rồi, người đàn ông của tôi, nhìn rõ chưa?"
Hành động kinh thế hãi tục này của Ngô Oánh Oánh, khiến các bà thím hàng xóm hét lên, thậm chí còn có người huýt sáo, vỗ tay cho sự to gan của cô.
Triệu Lệ Hiên nhìn Ngô Oánh Oánh hồi lâu không thể hoàn hồn.
Chu Dao thấy Triệu Lệ Hiên không có thần sắc kháng cự, sợi dây trong lòng rốt cuộc cũng đứt, cô ta mất Triệu Lệ Hiên rồi, người đàn ông từng trong mắt trong tim đều là cô ta.
"Hu..." Chu Dao đau lòng tột độ, đẩy đám đông chạy đi.
"Kịch xem xong rồi, giải tán, giải tán! Ai về nhà nấy!" Chu Dao đi rồi, Ngô Oánh Oánh vẫy vẫy tay với các bà thím hàng xóm, mọi người cũng cười cười về nhà thật.
Đợi tất cả mọi người tản đi hết, Ngô Oánh Oánh lúc này mới đi đến trước mặt Triệu Lệ Hiên đang thất thần.
Sau sự điên cuồng, đáy mắt hiện lên một tia ngại ngùng.
[Pháo Hôi]
hóngg