"Anh nhìn thấy cảnh này, không khó chịu sao?" Ngô Oánh Oánh nhìn Ngô Vũ Hiên, chỉ thấy anh nhún vai.
"Khó chịu cái gì, đây là lựa chọn của chính cô ấy không phải sao?" Ngô Vũ Hiên bình tĩnh nói, khóe mắt nhìn thấy vẻ mặt đồng cảm của Tần Song, đột nhiên rũ mắt xuống, dáng vẻ đó nhìn cứ như là đau lòng đến mức không muốn để các cô nhìn thấy vậy.
"Anh Ngô, đây không phải lỗi của anh, anh đừng buồn." Tần Song bước lên nắm lấy áo Ngô Vũ Hiên, khuyên nhủ.
Ngô Oánh Oánh đang định nói gì đó, lại thấy ở góc độ Tần Song không nhìn thấy, Ngô Vũ Hiên xua tay với cô.
"..." Ngô Oánh Oánh cạn lời.
Cô không nên nảy sinh cảm xúc đồng cảm!
Ngô Oánh Oánh đảo mắt, nắm lấy tay Hạ Hiểu Hiểu. "Đi thôi!"
Hạ Hiểu Hiểu vừa nãy đứng ngay cạnh Ngô Oánh Oánh, tự nhiên cũng nhìn thấy cử chỉ tay của Ngô Vũ Hiên.
Cười đi theo Ngô Oánh Oánh đi trước, để lại Tần Song và Ngô Vũ Hiên, Tần Song không để ý Ngô Oánh Oánh...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Phi Sắc
[Pháo Hôi]
hóngg