Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 215: Hiểu lầm được giải khai, cô xong đời rồi

"Đúng, nhà chúng ta không có mẹ các con, chúng ta đều phải giải tán!" Lục Phong ôm lấy Phó Hiểu Hiểu, chen Lục Thần ra.

"... Bố, đây không phải là lý do bố tranh giành mẹ với con." Lục Thần bị đẩy ra, tức giận trừng mắt nhìn Lục Phong.

"Đây là vợ bố." Lục Phong đắc ý nói.

"Bố, mẹ nói cho chúng con biết rồi! Bố cưới mẹ về là để chăm sóc con và anh trai, cho nên mẹ là của chúng con!" Lục Thần ôm lấy chân Phó Hiểu Hiểu, khẽ hừ một tiếng.

Lục Phong cứng đờ cả người.

Phó Hiểu Hiểu cười nhìn Lục Phong, xem anh còn gì để nói.

"Không có, mẹ con nghe nhầm rồi." Lục Phong phủ nhận.

"Bố, không được nói dối." Lục Lâm nhìn Lục Phong một cái, lừa trẻ con à?

"... Không nói dối." Lục Phong nghiêm túc nói. "Đó là Lục Phong trước khi kết hôn nói, không phải Lục Phong sau khi kết hôn nói."

Một lớn hai nhỏ cạn lời nhìn Lục Phong, ngay cả Lục Lâm và Lục Thần cũng nghe ra được, lời của Lục Phong khiến người ta cạn lời đến mức nào.

"Vậy bố và mẹ có em trai em gái mới, sẽ không cần con và anh trai nữa sao?" Lục Thần nhìn Lục Phong một cái, hỏi.

"Tại sao lại hỏi như vậy? Ai nói gì với con à?" Phó Hiểu Hiểu nhíu mày, lập tức liên tưởng đến việc có phải có người khua môi múa mép trước mặt Lục Thần hay không.

"Bà Vương hỏi ạ, nói mẹ bao giờ thì sinh em bé, đều gả cho bố lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa mang thai..." Lục Thần nhìn Phó Hiểu Hiểu, trả lời.

Sắc mặt Phó Hiểu Hiểu trầm xuống. "Đừng nghe bà ta nói bậy, dì và bố con sẽ không sinh thêm con nữa."

Lục Phong cứng đờ, quay đầu nhìn Phó Hiểu Hiểu, ánh mắt tổn thương.

Nhận ra sự ảm đạm của Lục Phong, Phó Hiểu Hiểu sửng sốt, liền biết chủ đề này sẽ khiến Lục Phong khó chịu.

"Lục Phong, em thích chính là con người anh, anh không cần để ý chuyện này đâu, anh cũng là do bị thương mới không thể sinh, em không để ý, thật đấy, có Lục Lâm và Lục Thần là đủ rồi, cả nhà bốn người chúng ta sống tốt, quan trọng hơn bất cứ thứ gì." Phó Hiểu Hiểu nghiêm túc nói, đưa tay nắm lấy tay Lục Phong.

Lục Phong khựng lại, tuy rằng trong lòng cảm động lời của Phó Hiểu Hiểu, nhưng mà...

Anh không thể sinh lúc nào?

"Hóa ra bố là vì bị thương, cho nên không thể sinh em trai em gái cho chúng con nữa sao?" Lục Lâm cứng đờ cả người, ánh mắt nhìn Lục Phong mang theo sự đau lòng.

"Bố, bố thật đáng thương." Lục Thần ôm lấy chân Lục Phong.

"Không phải, tôi không thể sinh lúc nào?" Lục Phong nhìn Phó Hiểu Hiểu, dở khóc dở cười.

"Hả?" Phó Hiểu Hiểu ngớ người.

Lục Phong day day trán. "Tôi nhớ lúc đó tôi nói là, tôi không định có con, cũng không đại biểu là tôi không thể sinh con mà?"

Lục Phong nhìn Phó Hiểu Hiểu, chờ cô giải thích. "Cô từ đâu rút ra kết luận, tôi không thể sinh?"

"Ơ... Anh nói anh không chuẩn bị có con, cả đời này cũng không thể sinh con nhỏ..." Phó Hiểu Hiểu nghiêng đầu nghĩ nghĩ, lúc đó cô vừa nghe thấy câu này, lại liên tưởng đến thân phận quân nhân của Lục Phong.

Theo bản năng liền cho rằng Lục Phong bị thương ở chỗ khó nói, không thể khiến người ta mang thai được nữa.

"Không... đúng sao?" Phó Hiểu Hiểu hoảng loạn nhìn Lục Phong, hy vọng anh có thể gật đầu.

Nếu không thì xấu hổ lắm.

Khoảnh khắc xã hội tính tử vong (quê độ muốn chết).

"... Em đợi đến tối, tôi sẽ chứng minh." Lục Phong nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Phó Hiểu Hiểu.

"Ơ... Tiểu Thần, tối nay dì ngủ với con được không?" Phó Hiểu Hiểu cảm thấy mình có nguy cơ đến tính mạng, nhìn về phía Lục Thần, Lục Thần chắc chắn sẽ không từ chối cô đâu, đúng không?

"Mẹ, con đã lớn rồi, có thể tự ngủ được rồi!" Dưới ánh mắt của Lục Phong, Lục Thần từ từ cúi đầu.

Cậu bé muốn có em trai em gái, cậu bé muốn làm anh.

"... Mẹ, mẹ cứ chiều theo bố đi!" Lục Thần nói nhỏ.

"Kẻ phản bội." Phó Hiểu Hiểu nghiến răng.

Quay đầu gửi gắm hy vọng vào người Lục Lâm. "Lục Lâm..."

"Mẹ, con muốn một em gái, Tiểu Thần muốn một em trai." Lục Lâm ngước mắt nhìn nhau với Lục Phong, hai người vô hình trung giao lưu gì đó, dường như đã đạt được nhận thức chung nào đó.

"... Hôm nay tôi tự ngủ." Phó Hiểu Hiểu tức giận nhìn ba người họ Lục, xoay người về phòng, còn khóa trái cửa phòng mình lại.

"Kẻ nhát gan." Lục Phong khẽ hừ một tiếng, cánh cửa nhỏ này mà muốn ngăn cản anh?

"Bố, bố đã đồng ý rồi, phải sinh cho con một em gái!" Lục Lâm nhìn Lục Phong, nghiêm túc nói.

"Con muốn em trai, con muốn làm anh." Lục Thần cũng giơ tay nói.

"Sinh em gái, em cũng là anh mà." Lục Lâm nhìn Lục Thần một cái, nói. "Em gái mềm mại, sẽ ngọt ngào gọi em là anh trai~"

"Vậy cũng được, cứ sinh em gái đi!" Lục Thần nghĩ nghĩ, hình như cũng không tệ.

Khóe miệng Lục Phong nhếch lên.

Sinh hay không đều là thứ yếu, nhưng anh không thể bị cô coi thường! Lại dám nghi ngờ anh không thể sinh!

Vậy thì không thể nhịn được!

Hôm nay sẽ cho cô biết, anh có! thể! hay! không!

-

Một chiếc xe quân sự khiêm tốn từ từ đi vào khu gia quyến, dừng lại trước cửa nhà Tiền Khang, ba Phùng chậm rãi xuống xe, thầm thở dài.

"Ba!" Nghe thấy bên ngoài có tiếng xe ô tô, Phùng Kiều Kiều lập tức chạy ra, quả nhiên là ba cô ta.

Ba đã tới rồi!

Phùng Kiều Kiều kích động không thôi.

Tối qua Tiền Khang thật sự không về phòng ngủ, trước kia cô ta luôn chê Tiền Khang người đầy mùi mồ hôi, buổi tối ngủ còn hay đè lên tóc cô ta, luôn đẩy anh ra.

Bây giờ Tiền Khang thật sự không ngủ chung một phòng với cô ta nữa, cô ta lại cảm thấy, cái giường này sao bỗng nhiên trở nên rộng lớn như vậy, không có Tiền Khang bên cạnh, buổi tối cô ta lạnh đến mức không ngủ được, trước kia luôn có Tiền Khang bên cạnh, cơ thể anh giống như một cái lò sưởi, có thể khiến cô ta cả đêm đều không thấy lạnh.

Không đè tóc cô ta nữa, cũng không ôm cô ta nữa, nhưng cô ta lại nhớ anh.

Nửa đêm cô ta đi tìm Tiền Khang, gõ cửa nửa ngày ở cửa, Tiền Khang đều không mở cửa cho cô ta vào, Phùng Kiều Kiều tủi thân cực kỳ.

Phùng Kiều Kiều đứng ở cửa phòng cho khách, hai tay nắm chặt vạt áo, móng tay sắp bấm vào lòng bàn tay, giọng nói mang theo tiếng khóc, gần như cầu xin: "Tiền Khang, anh đừng như vậy, chúng ta cho nhau thêm một cơ hội nữa được không?"

Trong phòng khách, Tiền Khang dựa lưng vào cửa, hai mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu thành chữ "Xuyên" (), anh hít sâu một hơi, bình ổn sự dao động trong lòng, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ: "Kiều Kiều, có một số việc không phải cho cơ hội là có thể giải quyết được, vấn đề giữa chúng ta, không phải ngày một ngày hai."

Phùng Kiều Kiều nói thế nào, Tiền Khang đều không lay chuyển.

Cuối cùng cô ta chỉ có thể ngoan ngoãn về phòng, đợi ba tới.

"Thế nào rồi?" Ba Phùng nhìn Phùng Kiều Kiều, muốn biết quan hệ hai người có dịu đi chút nào không.

Phùng Kiều Kiều lắc đầu, tủi thân rơi nước mắt.

"Tuyết nha đầu, trước nhà chúng ta có cây hạnh, bên cạnh chính là vườn rau chúng ta tự trồng, cháu muốn rau thì có thể ra đó hái."

Tần Phi Tuyết vừa bước ra khỏi phòng, giọng nói của bà nội Tần từ trong nhà truyền ra.

"Cháu biết rồi, bà nội."

Tần Phi Tuyết quay đầu cười với bà nội Tần, liền đi ra khỏi nhà.

Ba Tần vốn là trưởng thôn, vị trí ngôi nhà cũng là vị trí tốt nhất trong thôn, cửa ra vào chính là ruộng nhà các cô, Tần Phi Tuyết vừa đi ra, suýt chút nữa thì đụng phải người ta.

"Xin lỗi."

Tần Phi Tuyết đụng phải một bức tường thịt cứng ngắc, xoa xoa mặt mình.

"Không sao chứ?"

Một giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, Tần Phi Tuyết ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một lồng ngực cơ bắp săn chắc.

Lại ngẩng đầu, trên làn da ngăm đen lấm tấm mồ hôi.

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thư Rồi, Ta Dạy Nữ Chính Ngược Văn Thoát Ly Cốt Truyện
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

hóngg

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện