Phó Hiểu Hiểu không nghe thấy tiếng lòng của Lý Tứ, nếu không dù thế nào cũng phải để Lục Phong tẩn cho gã một trận, đánh cho gã tỉnh mộng ban ngày.
Gã ở nhà làm đại gia bao nhiêu năm nay, bây giờ không biết hối cải, còn tưởng mình có ngai vàng cần kế thừa chắc! Đúng là đồ không biết xấu hổ.
Lý Tứ nghe tiếng vui vẻ bên nhà hàng xóm, càng cảm thấy mình cô đơn, cảm thấy khó chịu.
"Đồng chí Lý Tứ có nhà không?" Cửa lớn bên ngoài bị người ta đập thình thịch, có người không ngừng gọi Lý Tứ.
"Ai đấy? Tết nhất ồn ào cái gì?" Lý Tứ bực bội vò đầu tùy tiện khoác cái áo đi ra, nhìn thấy Trần Hồng ở cửa, phía sau còn dẫn theo một người phụ nữ chưa từng gặp, trong tay còn xách cái túi.
"Đồng chí Lý Tứ, đây là đồng chí Lưu Tiểu Thảo, nói là người nhà anh sắp xếp đến chăm sóc anh." Trần Hồng đưa Lưu Tiểu Thảo đến trước mặt Lý Tứ, bảo Lý Tứ ký tên rồi xoay người đi luôn.
Lý Tứ cau mày nhìn Lưu Tiểu Thảo trước mặt đang nhìn ngó xung quanh, không chút e dè. "Cô tên là Lưu Tiểu Thảo? Ai bảo cô đến chăm sóc tôi?"
"Mẹ anh đấy! Nói anh là sĩ quan, chồng tôi chết rồi, bà ấy tìm đến nhà tôi, bảo tôi đến tìm anh." Lưu Tiểu Thảo quay đầu đánh giá Lý Tứ một cái, bĩu môi. "Mẹ anh tâng bốc anh lên tận trời xanh, gả cho anh cứ như thắp hương cao vậy, nói bên cạnh anh không có người phụ nữ không được."
"Tôi ấy à! Vừa khéo chết chồng, không có chỗ ở, liền xách hành lý qua đây!" Lưu Tiểu Thảo vỗ tay, đưa tay về phía Lý Tứ. "Mẹ anh cũng nói rồi, bảo anh một tháng sẽ đưa cho tôi hai mươi đồng, tôi nói trước với anh nhé, tôi có thể nấu cơm dọn dẹp, nhưng anh cũng đừng có giả bộ làm đại gia trước mặt tôi! Nếu không tôi cũng xử lý anh như thường."
Trước khi đến Lưu Tiểu Thảo đã nghe ngóng lý do Lý Tứ và Trần Tú ly hôn, cô cảm thấy Trần Tú quá mềm yếu, không trấn áp được Lý Tứ, chồng của mình mà cũng không nắm bắt được, quá yếu đuối.
"Cái gì mà lung tung rối loạn! Vợ trước của tôi một tháng cũng chỉ có mười đồng." Lý Tứ cau mày, nhìn dáng vẻ thô lỗ này của Lưu Tiểu Thảo, một chút cũng không vừa mắt.
"Tôi mặc kệ vợ trước của anh cầm bao nhiêu tiền, dù sao bây giờ phải đưa cho tôi hai mươi đồng, nếu không tôi sẽ làm ầm lên trước mặt lãnh đạo của anh!" Lưu Tiểu Thảo sẽ không sợ gã, trực tiếp ăn vạ luôn.
"Còn nữa, tiền lộ phí tôi đi qua đây cũng phải đưa cho tôi, đây đều là mẹ anh đã đồng ý, một xu cũng không được thiếu!" Lưu Tiểu Thảo đưa tay đòi tiền Lý Tứ.
"Tôi không có tiền." Sắc mặt Lý Tứ trầm xuống, tiền của gã đa phần đều bị thằng nhãi ranh kia trộm mất rồi, bây giờ tiền trên người cũng chỉ có hơn hai mươi đồng, đưa cho Lưu Tiểu Thảo là hết sạch.
"Vậy được, tôi đi tìm lãnh đạo của anh." Lưu Tiểu Thảo xách tay nải định đi tìm lãnh đạo.
Vừa thấy tư thế này của Lưu Tiểu Thảo, Lý Tứ không dám cá cược, thật sự đi tìm lãnh đạo, gã chắc chắn không được yên thân.
Vì chuyện ly hôn này, việc đề bạt của gã đã bị đè lại rồi, gã không thể để lãnh đạo nắm được thóp nữa.
"Được được được, đưa cô đưa cô!" Lý Tứ móc từ trong túi ra hai mươi đồng, nhét vào tay Lưu Tiểu Thảo.
"Thế này mới đúng chứ! Anh đói rồi nhỉ, tôi đi nấu mì cho anh." Lưu Tiểu Thảo thấy tiền rồi, lúc này mới lộ ra nụ cười đắc ý, vội ôm hành lý của mình vào nhà, định đi vào bếp nấu cơm cho Lý Tứ.
Nhìn Lưu Tiểu Thảo có mắt nhìn việc đi nấu cơm cho mình như vậy, Lý Tứ khẽ hừ một tiếng.
Trần Tú đi rồi thì sao chứ, gã đây chẳng phải lại đón được một cô vợ mới rồi sao, tuy rằng đã từng gả cho người ta, nhưng nhìn cũng tàm tạm.
Đang đắc ý, Lưu Tiểu Thảo bưng lên một bát mì đen thui.
"Cái này là cái gì?" Lý Tứ cứng đờ nhìn Lưu Tiểu Thảo, dùng đũa vớt sợi mì, đen đến mức đũa chọc xuống cũng không thấy bóng dáng.
"Mì đấy! Lần đầu tiên nấu cơm tay nghề còn lạ mà, làm nhiều lần là được thôi! Anh ăn tạm đi! Dù sao cũng tốt hơn là anh bị đói, lãng phí lương thực là đáng xấu hổ." Lưu Tiểu Thảo xua tay với Lý Tứ, bảo gã đừng có làm bộ làm tịch.
Tuy rằng hơi đen một chút, nhưng mùi vị cũng không tệ đến thế.
Lý Tứ tuy rằng bất lực, nhưng cũng chỉ có thể cho vào miệng.
Đáy mắt Lưu Tiểu Thảo lóe lên một tia đắc ý, quay đầu vào bếp. "Anh ăn trước đi, tôi đi dọn dẹp nhà bếp."
Lý Tứ hài lòng gật đầu, cũng là một người chăm chỉ.
Lại không biết Lưu Tiểu Thảo quay lại nhà bếp, liền bưng một bát mì vui vẻ ăn, đâu có dáng vẻ đen thui như bát của Lý Tứ, rõ ràng sắc hương vị đều đủ cả, còn chu đáo ốp cho mình một quả trứng gà, điểm xuyết vài cọng rau xanh.
"Cứ như anh mà còn muốn làm đại gia được hầu hạ, nằm mơ đi! Anh nên ăn nhiều nhọ nồi một chút! Để tẩy cái tâm can đen tối kia đi." Lưu Tiểu Thảo cười thầm nói.
Lý Tứ hoàn toàn không biết gì, bát của gã sở dĩ đen, là vì Lưu Tiểu Thảo cạo nhọ nồi vào.
Ăn xong mì, Lý Tứ cảm thấy cả người thoải mái hơn không ít, vừa nằm xuống giường, chuẩn bị ngủ một giấc, Lưu Tiểu Thảo vừa vào phòng đã xách gã dậy.
"Trong nhà bẩn thế này, cũng không biết đường dậy dọn dẹp một chút, bẩn thế này sao anh không nhìn thấy hả! Thật lôi thôi! Mau dậy dọn dẹp nhà cửa một lượt với tôi." Lưu Tiểu Thảo nhét cái chổi vào tay Lý Tứ, bắt gã quét dọn vệ sinh.
"Đây đều là việc cô phải làm... cô nhận của tôi hai mươi đồng rồi đấy!" Lý Tứ nghiến răng nhìn Lưu Tiểu Thảo, gã trước đây đâu cần phải quét dọn vệ sinh, Trần Tú thương gã huấn luyện vất vả, chưa bao giờ để gã đụng tay.
"Sao? Tôi nợ anh à? Hai mươi đồng đó không phải là tiền sinh hoạt sao? Chẳng lẽ vừa rồi anh ăn không khí à? Nói cho anh biết, hai mươi đồng này là tiền chi tiêu trong nhà, ăn mặc cái nào không cần tiền hả!" Lưu Tiểu Thảo đập bàn, trừng mắt nhìn Lý Tứ. "Bớt lải nhải, mau quét dọn cho tôi!"
"Đàn ông to xác thế này, cứ như phế vật ấy, nhìn sân nhà hàng xóm xem, toàn là đồng chí nam đang quét dọn thu dọn, anh có mặt mũi nằm ở đó à? Cái nhà này không phải của anh sao?" Lưu Tiểu Thảo mắng rất to.
Lý Tứ bị cô mắng như tát nước vào mặt, một chữ cũng không dám ho he, cuối cùng vì để cô im miệng, chỉ có thể cầm chổi bắt đầu quét nhà.
"Thế này còn tạm được!" Lưu Tiểu Thảo hừ lạnh một tiếng, xoay người ra ngoài làm việc khác.
Phó Hiểu Hiểu nghe thấy động tĩnh bên hàng xóm, đương nhiên chú ý tới Lưu Tiểu Thảo, nhìn nhau với Lục Phong, đây là vợ nhà họ Lý tìm cho Lý Tứ?
Nhìn động tĩnh này cũng không giống người dễ chọc.
"Lý Tứ thế mà đang quét nhà!" Phó Hiểu Hiểu nhìn thấy Lý Tứ thế mà thật sự nghe lời quét nhà, khiếp sợ nhìn về phía Lục Phong.
"Đây chính là thiếu đòn, trước đây được hầu hạ quá thoải mái, bây giờ vị này vừa khéo trị gã!" Lục Phong từ lúc Trần Hồng dẫn Lưu Tiểu Thảo đến đã nhận ra rồi.
Phó Hiểu Hiểu nghe một lúc, Lý Tứ bị vị Lưu Tiểu Thảo này sai bảo tới sai bảo lui, uất ức đến mức rắm cũng không dám thả một cái.
"Lưu Tiểu Thảo này chính là quả báo nhãn tiền của Lý Tứ đấy!" Phó Hiểu Hiểu cười nói, đây mới là báo ứng Lý Tứ đáng phải nhận nhất.
Vợ tốt không biết trân trọng, bây giờ đến một người trị gã, đúng là đáng đời!
Hả hê lòng người nha, nên như vậy mới đúng!
Phó Hiểu Hiểu và Lục Phong vừa đứng dậy, liền bốn mắt nhìn nhau với Lưu Tiểu Thảo.
...
Trong nháy mắt thật sự xấu hổ.
Phó Hiểu Hiểu sờ sờ mũi, có chút chột dạ.
Lưu Tiểu Thảo nhìn Phó Hiểu Hiểu một cái, chủ động mở miệng. "Cô chính là con gái nuôi trưởng thôn nhận đúng không!"
Trưởng thôn? Con gái nuôi?
"Cô là người thôn Đào Nguyên?" Phó Hiểu Hiểu ngẩn người, nhìn về phía Lưu Tiểu Thảo.
Đề xuất Xuyên Không: Sạp Hàng Tu Tiên Mỹ Thực, Mở Quầy Liền Bạo Lửa
[Pháo Hôi]
hóngg