"Sau khi phân gia, không còn hai ông bà thiên vị, cuộc sống nhà chị càng ngày càng tốt, mẹ chị mới sinh ra mấy anh em chị, chị hai và anh ba chị giống mẹ chị, động một cái là nổ, chị và chị cả cùng anh cả thì khá giống bố."
"Chị gả cho Lý Tứ thế nào em biết rồi đấy, năm đó mẹ chị cũng không muốn chị gả xa, sợ chị bị Lý Tứ bắt nạt, bọn họ ở xa, không giúp được chị." Trần Tú thở dài một tiếng, "Mẹ chị nói đúng, bị Lý Tứ bắt nạt thành như vậy, chị một câu cũng không dám nói với bọn họ."
"Em nói xem chị có vô dụng hay không."
Nếu không phải Phó Hiểu Hiểu thức tỉnh cô, Trần Tú thật sự không ngờ mình sẽ vô dụng thành như vậy, cô của trước kia cực kỳ giống bộ dạng bố bị bắt nạt ở nhà ông bà nội, đợi cô tỉnh ngộ lại, mới hiểu được ý của mẹ.
"Bây giờ bắt đầu không chịu uất ức nữa là tốt rồi." Phó Hiểu Hiểu nhìn về phía Trần Tú, Trần Tú hiện tại, là Trần Tú sau khi thức tỉnh.
Ánh mặt trời, tự tin, không còn sợ hãi.
"Không sợ em chê cười, tối qua chị càng nghĩ càng giận, đã viết thư cho mẹ chị rồi." Trần Tú ngượng ngùng cười cười, lớn thế này rồi, lần đầu tiên cáo trạng với mẹ.
Có chút xấu hổ, nhưng đặt bút thần tốc, những lời trong lòng muốn nói, toàn bộ đều viết ra hết.
"Gửi về nhà mất bao lâu vậy?" Phó Hiểu Hiểu tò mò hỏi.
"Đến nhà chị thì, đại khái cần một tuần đi!" Trần Tú nghĩ nghĩ, tính ngày, bảy ngày là được.
"Còn em? Em không viết thư về nhà sao?" Trần Tú nhìn về phía Phó Hiểu Hiểu, Phó Hiểu Hiểu khựng lại. "Em... không có người có thể cáo trạng."
"Lục Phong đối xử với em tốt như vậy? Một chút lỗi lầm cũng không có?" Trần Tú cười hỏi.
"Không phải, là em không có người có thể viết." Phó Hiểu Hiểu thản nhiên cười, cô đều không phải người nhà họ Phó, còn phải viết thư cáo trạng cho ai.
"Xin lỗi, chị nhắc tới chuyện đau lòng của em..." Trần Tú khựng lại, vội vàng che miệng mình.
"Không có gì, em sớm đã nghĩ thoáng rồi." Phó Hiểu Hiểu lắc đầu, cô cũng không phải nguyên chủ, những uất ức đó đều là nguyên chủ chịu, việc đầu tiên cô xuyên qua, chính là rời xa nhà họ Phó.
Trực tiếp nói rõ thân phận, đoạn tuyệt quan hệ, diệt trừ hậu họa.
Trần Tú không biết nên nói cái gì an ủi cô, chỉ có thể ôm lấy Phó Hiểu Hiểu.
-
Nào biết đâu, giờ phút này nhà họ Phó, đã biết Phó Hiểu Hiểu không xuống nông thôn, cả nhà khiếp sợ.
Chỉ vì Phó Hiểu Thúy không cần xuống nông thôn lấy được công việc của Phó Hiểu Hiểu, sau khi không cần xuống nông thôn, đem chuyện mình thay thế công việc của Phó Hiểu Hiểu nói cho bạn học của mình, ngày xuống nông thôn đó, Phó Hiểu Thúy thích khoe khoang tiễn biệt bạn học, nhận được một đám ánh mắt hâm mộ, cô ta có chút lâng lâng.
Đang nghĩ đại phát thiện tâm, tìm Phó Hiểu Hiểu nói chuyện phiếm, tiễn cô lên đường.
Kết quả đợi hai chiếc xe đều chạy rồi, cũng không nhìn thấy bóng dáng Phó Hiểu Hiểu, sắc mặt Phó Hiểu Thúy trầm xuống.
"Không xong, chị ta không phải là không muốn xuống nông thôn, bỏ trốn rồi chứ? Vậy sao được, vậy không phải là muốn hại cả nhà chúng ta xong đời sao?"
Lại tìm một vòng, không nhìn thấy Phó Hiểu Hiểu, Phó Hiểu Thúy hoàn toàn cuống lên, lập tức chạy về nhà.
"Mẹ, mẹ không xong rồi."
"Làm cái gì, chuyện gì mà gấp thế?" Mẹ Phó khó hiểu nhìn con gái mình, lau mồ hôi cho cô ta.
"Bố, anh cả, mẹ! Phó Hiểu Hiểu chị ta không xuống nông thôn!" Phó Hiểu Thúy hét lớn.
Bố Phó và Phó Hiểu Quân nghe thấy lời của Phó Hiểu Thúy, lập tức từ trên giường nhảy dựng lên.
"Con nói cái gì?"
Bây giờ làm đào binh thì chính là phải bị xử phạt đấy.
Bố Phó mẹ Phó nhìn nhau một cái, trực giác đầu tiên là Phó Hiểu Hiểu trả thù nhà bọn họ, cố ý.
"Được lắm! Tôi đã nói lúc đó sao nó lại sảng khoái cầm tiền đi như vậy, hóa ra là muốn trả thù nhà chúng ta! Muốn hại chúng ta thanh danh hỗn độn."
Mẹ Phó tức giận đập bàn.
"Mẹ, sẽ không đâu, Hiểu Hiểu không phải người như vậy." Phó Hiểu Quân nói đỡ cho Phó Hiểu Hiểu, em hai chưa bao giờ là người như vậy.
"Sao con biết nó sẽ không? Nó chính là vẫn luôn giả vờ ngoan ngoãn đấy! Hôm đó nói thì nhẹ nhàng, kết quả con xem, nó làm ra cái chuyện gì." Mẹ Phó tức đến hỏng người, đập bàn liên tục.
"Mẹ, làm sao bây giờ? Chị ta mà bỏ trốn, những người đó có thể tới bắt con đi xuống nông thôn hay không?" Phó Hiểu Thúy sợ đến phát khóc, cô ta nghĩ là Phó Hiểu Hiểu bỏ trốn rồi, vậy người xuống nông thôn không phải lại thành cô ta sao?
"Sẽ không sẽ không, mẹ chắc chắn sẽ không để con xuống nông thôn, cái nơi quỷ quái đó có thể là chỗ con ở sao?" Mẹ Phó đau lòng ôm lấy Phó Hiểu Thúy, con gái bảo bối của bà ta, cũng không thể xuống nông thôn.
"Lão Phó, ông nói một câu đi! Bây giờ làm sao đây!" Mẹ Phó nhìn về phía chồng mình, nhíu mày nói.
"Mọi người đều đừng vội, để tôi đi qua bên kia hỏi một chút, xem xem Phó Hiểu Hiểu là có chuyện như thế nào. Chúng ta với nó đã đoạn tuyệt quan hệ, nó bỏ trốn đối với chúng ta hẳn là ảnh hưởng không lớn." Bố Phó đã tính toán xong một loạt phương pháp xử lý, trong đầu lướt qua một lần, vẫn cảm thấy chuyện này cần phải đi nghe ngóng trước đã.
"Tôi đã nói cái con ranh kia không phải thứ tốt lành gì, cái thứ tâm địa đen tối này muốn hại Tiểu Thúy nhà tôi!" Mẹ Phó tức giận nói.
"Mẹ, chuyện này vẫn là đợi bố đi hỏi xem sao đã! Lỡ như không phải như mẹ nghĩ thì sao?" Phó Hiểu Quân vẫn cảm thấy Phó Hiểu Hiểu sẽ không phải người như vậy.
"Đưa tôi ít tiền, tôi đi nghe ngóng trước đã." Bố Phó mím môi, bảo mẹ Phó đưa tiền cho ông ta.
"Ông đi nghe ngóng cần tiền làm gì?" Mẹ Phó đau lòng, không nỡ tiêu tiền.
"Lỡ như là vì nó không có đồ đạc, cho nên không xuống được nông thôn, có phải cũng là lý do có thể nghe ngóng được không?" Bố Phó hai mắt sắc bén, nhìn bà vợ ngu ngốc của mình cũng cạn lời, chẳng lẽ vừa lên đã nói Phó Hiểu Hiểu không xuống nông thôn sao?
Đây không phải là không đánh đã khai sao? Đồ ngu.
"Vậy ông tiêu ít thôi! Nếu không tháng sau chúng ta không đủ lương thực đâu." Mẹ Phó nói không lại bố Phó, đành phải lấy tiền ra.
"Lắm chuyện." Bố Phó trừng mắt nhìn bà ta một cái, dẫn theo Phó Hiểu Quân đi ra cửa.
"Mẹ, làm sao bây giờ, Phó Hiểu Hiểu sẽ không thật sự muốn hại con chứ?" Phó Hiểu Thúy bị dọa rúc vào trong lòng mẹ Phó, run lẩy bẩy.
"Sẽ không sẽ không." Mẹ Phó ôm Phó Hiểu Thúy, nhỏ giọng an ủi.
Bố Phó mua một ít đồ, xách theo đồ đạc vội vàng đi về phía văn phòng đường phố.
"Hiểu Hiểu, con gái à!"
Bố Phó giả bộ như không đuổi kịp xe, cùng Phó Hiểu Quân xách đồ, đứng ở đó thở hồng hộc.
"Đồng chí, ông đến muộn rồi, người đều đi cả rồi." Nhìn thấy bộ dạng này của bố Phó, nhân viên công tác hảo tâm khuyên nhủ. "Các ông muốn thì đợi bọn họ đến nơi, lại tìm địa chỉ của bọn họ gửi qua đi!"
"Đồng chí, tôi cũng không biết nó bị phân đến đâu, cô có thể giúp tôi tra một chút không?" Bố Phó đầy mặt mồ hôi, làm cho người ta nhìn vào giống như là gấp đến không chịu được, nhân viên công tác đồng cảm nhìn người cha già.
Rốt cuộc vẫn là mềm lòng.
"Được rồi! Tôi giúp ông tra một chút, con gái ông tên là gì?"
Nhân viên công tác dẫn hai người tới văn phòng, nhìn về phía bố Phó hỏi.
"Phó Hiểu Hiểu." Bố Phó vội vàng nói.
Nhân viên công tác lật sổ, tìm kiếm tên của Phó Hiểu Hiểu, nhưng tìm một vòng, cũng không nhìn thấy ba chữ Phó Hiểu Hiểu.
"Ông chắc chắn con gái ông là thanh niên trí thức xuất phát đợt này sao? Sao tôi không tìm thấy tên cô ấy?" Nhân viên công tác xác định lại lần nữa, không có tên Phó Hiểu Hiểu.
Đề xuất Cổ Đại: Phi Phú Tức Quý, Lầm Gả Thành Duyên
[Pháo Hôi]
hóngg