Đang chơi đùa vui vẻ với Lục Lâm và Lục Thần, đột nhiên cảm thấy sau lưng ớn lạnh.
Lục Phong tò mò nhìn thoáng qua phòng Phó Hiểu Hiểu, không biết Phó Hiểu Hiểu sẽ nói gì với Trần Tú, tiếp tục phơi thịt xong, sói con liền ngồi dưới mái hiên, canh giữ đống thịt này.
Khi Lý Tứ dẫn người của Ủy ban gia quyến tìm đến nhà họ Lục, yêu cầu Phó Hiểu Hiểu giao Trần Tú ra, Lục Phong cũng không bất ngờ.
Nhìn thấy Lục Phong đứng ở một bên, Trần Hồng cũng không dám nói gì, chỉ muốn để Lục Phong mời Phó Hiểu Hiểu ra.
"Lục Đoàn trưởng, còn xin anh gọi đồng chí Phó Hiểu Hiểu ra một chút." Trần Hồng lau mồ hôi lấm tấm trên trán, bị khí trường mạnh mẽ của Lục Phong chấn nhiếp đến mức có chút chột dạ.
Nên xử lý vẫn phải xử lý, thở dài một hơi, dù sao đây cũng là công việc của cô ấy.
Chịu đựng áp lực mạnh mẽ của Lục Phong, cô ấy cũng chỉ có thể kiên trì đi lên.
Phó Hiểu Hiểu và Trần Tú nghe thấy động tĩnh đi ra, Trần Tú nhìn thấy Lý Tứ sau lưng Trần Hồng, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống, cực kỳ khó coi.
"Cô tìm tôi sao?" Phó Hiểu Hiểu nhìn thấy Trần Hồng, nhớ rõ cô ấy là người trong quân đội, chuyên xử lý tranh chấp gia quyến.
"Đồng chí Phó Hiểu Hiểu, Đại đội trưởng Lý anh ấy ơ... nói cô muốn phá hoại hôn nhân của anh ấy..." Trần Hồng vừa nói hai chữ, ánh mắt Lục Phong liền chuyển qua, làm Trần Hồng nói chuyện cũng có chút run rẩy.
"Tội danh này hơi quá rồi, tôi không nhận đâu, tôi chưa bao giờ nghĩ tới muốn phá hoại hôn nhân giữa bọn họ." Phó Hiểu Hiểu khoanh tay, lạnh nhạt liếc nhìn Lý Tứ, nói với Trần Hồng.
"Đồng chí Lý Tứ nói nếu không phải vì cô ở bên cạnh châm ngòi thổi gió, đồng chí Trần Tú sẽ không nảy sinh ý định ly hôn." Trần Hồng nhìn Phó Hiểu Hiểu một cái, nhỏ giọng nói.
"Chuyện vợ chồng bọn họ, sao có thể là tôi nói hai câu là thật sự có thể nghe lời tôi ly hôn được? Đồng chí Trần Hồng, cô cũng kết hôn rồi nhỉ?" Phó Hiểu Hiểu nhìn về phía Trần Hồng, hỏi.
Trần Hồng gật đầu. "Ừ, người yêu tôi cũng ở đây."
"Vậy cô nói xem, cô sẽ vì tôi bảo cô ly hôn với người yêu cô, cô sẽ nghe lời tôi, chia tay với anh ấy sao?" Phó Hiểu Hiểu trực tiếp hỏi.
Trần Hồng ngẩn ra, đều là người trưởng thành rồi, sao có thể vì Phó Hiểu Hiểu nói hai câu mà chia tay với người yêu mình, hiển nhiên không có khả năng.
Trần Hồng suy nghĩ lại liền hiểu ý của Phó Hiểu Hiểu.
"Chị Trần Tú đang ở đây, cô không ngại thì hỏi xem, tại sao chị ấy lại muốn ly hôn!" Phó Hiểu Hiểu cười cười, nhường chỗ, Trần Tú chậm rãi đi lên.
"Đồng chí Trần Tú, có thể hỏi một chút tại sao chị muốn ly hôn không?" Trần Hồng nhìn về phía Trần Tú, đối với Trần Tú, cô ấy vẫn luôn biết Trần Tú là một người vợ tốt, lo liệu trong ngoài đâu ra đấy, vẫn luôn cảm thấy chị ấy sẽ không có vấn đề gì.
Không ngờ chị ấy lại muốn ly hôn.
"Đồng chí Trần Hồng, cô nghe tôi nói..." Trần Tú một chút mặt mũi cũng không chừa lại cho Lý Tứ, đem những hành vi hôm nay của anh ta đều nói ra hết.
"Tôi và con vừa về nhà, anh ta đốt phòng bếp, tôi cũng không nói anh ta cái gì, nấu đơn giản hai món cho con cái đói cả ngày ăn, anh ta thì hay rồi, đi ra một câu không nói, đi lên liền bới lông tìm vết, chê tôi không làm thịt, chê tôi xào rau mặn, tóm lại là không có một chuyện nào tốt cả, tôi nói anh ta hai câu, anh ta liền lật bàn cho tôi xem, con cái ngay cả cơm cũng không có mà ăn, vẫn là Hiểu Hiểu đồng cảm với chúng tôi, thu nhận ba mẹ con chúng tôi ở nhà cô ấy ăn bát mì. Anh ta ngày ngày chê tôi cái này chê tôi cái kia, nhưng bản thân anh ta một ngày này đã làm cái gì, cô đi xem nhà tôi, tôi còn chưa dọn dẹp, cô nhìn là biết ngay."
Trần Tú lên án kể lể, Trần Hồng nghe được sự thất vọng và phẫn nộ trong lời nói của chị ấy, quay đầu nhìn Lý Tứ một cái.
"Đồng chí Lý Tứ, chị dâu nói là thật sao?" Trần Hồng vừa hỏi, Lý Tứ lúc này là tiến thoái lưỡng nan, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Trần Tú sẽ không cho anh ta cơ hội biện giải, kéo Trần Hồng đi về phía nhà mình.
"Đồng chí Trần Hồng, cô vào xem đi, đây là tôi không muốn sống nữa sao? Là Lý Tứ anh ta không muốn sống nữa, anh ta là chê tôi không hầu hạ tốt anh ta, chê tôi già rồi, xấu rồi, là anh ta không cần tôi nữa." Trần Tú chỉ vào trong nhà lộn xộn nói với Trần Hồng.
Trần Hồng nhìn một mảnh hỗn độn này, lại nhìn phòng bếp bị đốt khói đen ám lên cả tường, liền biết Trần Tú nói đều là thật.
"Đồng chí Lý Tứ, chuyện này tôi sẽ báo cáo đúng sự thật lên cấp trên." Trần Hồng thấy thế cũng không có gì để khuyên nữa, trừng mắt nhìn Lý Tứ một cái, thật sự là quá đáng.
"Ấy ấy ấy! Từ từ, chuyện này tôi biết là tôi nóng tính một chút, nhưng cũng là vì cô ấy a! Nấu bữa cơm cũng nấu không xong, vứt tôi và con ở nhà cả ngày, tôi cũng là giận quá mới như vậy." Lý Tứ còn đang tìm lý do cho mình, Trần Tú cười lạnh một tiếng.
"Lý Tứ, trước kia sao tôi không biết anh là người không biết xấu hổ như vậy, lúc tôi gả cho anh, tôi cũng là khuê nữ trong trắng, trong nhà tôi là em gái út, bên trên có hai anh chị, tôi cũng là cô nương được cưng chiều mà lớn lên, mười ngón tay không dính nước mùa xuân, còn là sau khi gả cho anh, tôi mới học nấu cơm, lương tâm anh bị chó ăn rồi sao?" Trần Tú lên án nói.
Trần Hồng đối với điểm này, hung hăng đồng cảm! Ai mà chẳng là con cái được cha mẹ cưng chiều lớn lên, gả cho người ta mới biết nấu cơm, tự nhiên không có khả năng nấu ngon hơn những người làm mấy năm, nhưng ít nhất đã nỗ lực làm rồi, không giúp đỡ thì thôi, còn chê đồ ăn không ngon!
"Cô chính là làm không ngon còn không cho người ta nói! Cô nhìn xem thái độ của cô là gì, nói cô hai câu liền lên mặt." Lý Tứ chột dạ, không dám nói tiếp nữa.
"Đồng chí Trần Hồng, tôi muốn ly hôn với anh ta, còn cần thủ tục gì, các cô cũng đừng tới khuyên nữa, tôi lần này là chết tâm rồi, hận mình gặp người không tốt, trao thân gửi phận nhầm người." Trần Tú nói ra suy nghĩ của mình với Trần Hồng, Trần Hồng há miệng, cũng xác thực không có cách nào khuyên.
"Chị dâu, chuyện này em biết không thể trách chị, nhưng chị nghĩ cho hai đứa nhỏ xem." Trần Hồng không có cách nào, chỉ có thể lấy hai đứa nhỏ ra nói chuyện. "Con còn nhỏ như vậy, còn cần người cha dạy dỗ."
"Anh ta dạy cái gì, dạy bọn nó cách soi mói tôi sao? Anh ta ở quân đội, có rảnh anh ta cũng không về, cho dù về cũng không giúp tôi làm việc, con cái anh ta cũng không quản, bài vở cũng không để ý, cô nói tôi gả cho người đàn ông này, là vì cái gì?" Trần Tú nói đến cái này, nước mắt ào ào rơi xuống.
Nhìn đến mức Trần Hồng cũng luống cuống, không khuyên được nữa.
"A Tú nó mấy năm nay không dễ dàng gì, một mình mang theo hai đứa nhỏ, Đại đội trưởng Lý cũng không giúp một tay, cái gì cũng là một mình nó làm, đổi là ai có thể chấp nhận được chứ!" Chị dâu Lưu nghe thấy động tĩnh, cũng nhịn không được ra giúp Trần Tú nói hai câu.
Dù sao cũng là hàng xóm nhiều năm như vậy, Trần Tú là người như thế nào, mọi người ít nhiều đều biết.
"Tôi nhận sai với cô còn không được sao?" Lý Tứ thấy chuyện này không qua được, nghĩ cho Trần Tú một bậc thang, để cô đừng có chuyện bé xé ra to nữa.
Trần Tú cười lạnh một tiếng, liếc anh ta một cái.
"Anh tưởng anh nhận sai thì tôi phải tha thứ cho anh sao? Nói cho anh biết Lý Tứ, anh đừng mong tôi sẽ nấu cơm cho anh, hầu hạ anh nữa, sau này Trần Tú tôi đoạn tuyệt với anh! Anh cứ mơ giấc mơ đẹp của anh đi, muốn người hầu hạ anh, đi tìm mẹ anh ấy!"
"Cô cô cô, cô đừng có không biết điều, cho cô bậc thang mà không xuống, cô thật sự muốn ly hôn chắc! Tôi nói cho cô biết, nếu ly hôn, con cái cô một đứa cũng đừng hòng mang đi." Lý Tứ bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, trên mặt cũng không dễ nhìn, nghe thấy Trần Tú còn đang nói, lập tức thẹn quá hóa giận.
Đề xuất Trọng Sinh: Cùng Chồng Trọng Sinh Về Thập Niên 80, Anh Ấy Lại Không Cưới Tôi Nữa
[Pháo Hôi]
hóngg