Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 79: (12)

Chuyến tàu về đơn vị khởi hành lúc hơn ba giờ chiều nay, đến Nam tỉnh vào sáng kia, như vậy cũng thuận tiện cho xe quân dụng đến đón họ.

Ba cái vali lớn đều được nhét đầy vào cốp xe, xe không chở được quá nhiều người, nên chỉ có Cố nãi nãi và Cố lão gia tử đi ra ga tiễn gia đình họ.

Triệu Vũ Nhiên vẫn còn chút không cam lòng, cũng muốn đi cùng, chỉ là thực sự không nhét thêm được nhiều người như vậy nữa.

Chỉ có thể đứng trước cửa nhà, không ngừng vẫy tay chào chiếc xe đang đi xa dần.

Thẩm Vân Chi ngồi trên xe, nhìn qua cửa sổ thấy từng khung cảnh lướt qua, đây là thành phố Bắc Kinh của những năm 70, so với mấy chục năm sau phát triển toàn diện thì nơi này có phong vị hơn nhiều.

Lần này tới cô vẫn chưa có dịp dạo chơi cho hẳn hoi, đợi đến Tết phải dành thời gian đi xem khắp nơi mới được.

Còn một việc quan trọng nữa, cô phải nỗ lực kiếm tiền, mua thêm vài căn tứ hợp viện, ngồi đợi phát tài!

Đến ga tàu, Cố nãi nãi và Cố lão gia tử nắm tay Thẩm Vân Chi và Mãn Bảo, vô cùng lưu luyến.

Loa phát thanh thông báo đoàn tàu sắp vào ga, nhân viên đường sắt đã bắt đầu thúc giục mọi người lên tàu.

"Ông nội bà nội, hai người mau về đi ạ, bình thường nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe." Thẩm Vân Chi dặn dò.

"Cố gia gia Cố nãi nãi tạm biệt! Con sẽ nhớ hai người lắm!" Mãn Bảo vẫy vẫy tay với họ, được Thẩm Vân Chi dắt lên tàu.

Cố Thừa Nghiễn thì tay xách nách mang ba cái vali lớn, lẳng lặng đứng bên cạnh như một vệ sĩ.

Ông bà nội không nỡ rời xa đều là vợ và con trai anh, ngược lại khiến anh có chút thừa thãi...

Vào khoảnh khắc họ lên tàu, hai cụ đều đỏ hoe mắt.

Đoàn tàu dần đi xa, cho đến khi biến mất hẳn.

Cố nãi nãi rơi những giọt nước mắt luyến tiếc, Cố lão gia tử bên cạnh nói: "Bà xem bà kìa, già rồi mà vẫn mau nước mắt thế, động chút là khóc."

Nói đoạn, ông chu đáo lấy chiếc khăn tay nhỏ đặc biệt chuẩn bị sẵn trong túi áo đưa qua.

"Ông còn nói tôi! Nói cứ như ông không khóc ấy!" Cố nãi nãi nhận lấy khăn tay, hứ một tiếng.

Cái ông già thối này, đừng tưởng bà không thấy lúc Mãn Bảo chào tạm biệt, ông đã quay lưng đi lén lau nước mắt nhé!

Cảnh vệ Tiểu Lý đứng bên cạnh cúi đầu nhịn cười đến đỏ cả mặt, lão thủ trưởng và phu nhân đã đấu khẩu với nhau bao nhiêu năm nay, nhưng ai cũng biết tình cảm của họ tốt hơn bất cứ ai.

...

"Không biết Vệ Đông có nhớ con không nhỉ." Trên tàu, Mãn Bảo hai tay chống cằm, thở dài một tiếng.

"Cậu ấy chắc không kết bạn mới rồi chứ?"

"Nếu cậu ấy có bạn mới, con sẽ không mang đồ chơi Cố gia gia Cố nãi nãi mua cho ra chơi cùng cậu ấy nữa đâu."

Cậu nhóc nói với vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo.

"Thôi bỏ đi, nếu cậu ấy chủ động nhận lỗi với con, con vẫn sẽ mang ra chơi cùng cậu ấy."

Thẩm Vân Chi vừa vẽ tranh vừa nghe mà buồn cười, cái tính kiêu ngạo này của đứa nhỏ này giống ai không biết?

Cố Thừa Nghiễn ghé sát lại xem tranh của cô, hỏi: "Em đang vẽ truyện tranh à? Vẽ Mãn Bảo và Vệ Đông sao?"

"Vâng, rảnh rỗi không có việc gì làm, chi bằng vẽ chút gì đó, em thấy chuyện hàng ngày của hai nhóc này khá thú vị nên vẽ lại." Thẩm Vân Chi nói.

"Em dự định sau này sẽ gửi bản thảo cho nhà xuất bản, xem có thể xuất bản được không."

Bây giờ đang là thời điểm truyện tranh thịnh hành, nếu có thể xuất bản thì đó là một khoản thu nhập không nhỏ.

Dù gia đình họ không thiếu tiền, nhưng ai mà chê tiền ít chứ?

Huống hồ đây cũng coi như là sở thích của Thẩm Vân Chi.

Trải qua hơn ba mươi tiếng đồng hồ, đoàn tàu cuối cùng cũng tới ga Nam tỉnh.

Khu nhà tập thể quân đội.

Đồng Ái Cúc đang phơi cà tím khô, cà tím nhà trồng nhiều quá ăn không hết, phơi khô có thể để được khá lâu.

Vệ Đông đứng trước cửa nhà nhìn sang nhà hàng xóm, thấy cổng vẫn còn khóa, cậu bé thở dài thườn thượt: "Mẹ ơi, sao Mãn Bảo vẫn chưa về ạ? Cậu ấy sẽ không về nữa phải không? Mẹ đi gọi điện thoại cho Mãn Bảo đi, giục họ mau về đi, con đợi không nổi muốn chơi cùng cậu ấy lắm rồi."

Mấy ngày Mãn Bảo đi, ngày nào cậu bé cũng nhắc đến Mãn Bảo, có thể nói là ăn không ngon ngủ không yên.

"Lưu Vệ Đông, lần trước mẹ về nhà ngoại ở hai tháng, con chẳng thèm nhắc đến mẹ một câu nào nhé, nghe bố con bảo, con còn bảo mẹ đừng về sớm thế, rốt cuộc Mãn Bảo là mẹ con hay mẹ là mẹ con hả?"

Đồng Ái Cúc cạn lời đảo mắt, đối với đứa con trai này bà thực sự bó tay toàn tập.

Vệ Đông nghe xong câu này, nghiêm túc nói: "Mẹ, mẹ hay bảo con ngốc, mẹ còn ngốc hơn con, Mãn Bảo là con trai, nói thế nào cũng phải là bố con chứ, sao có thể là mẹ con được?"

Đồng Ái Cúc bị câu này làm cho tức nghẹn họng, sao nó lại còn có lý thế nhỉ?

Lưu Minh Vĩ đi tới, gõ nhẹ vào đầu con trai một cái: "Bố con ở đây này! Không biết lớn nhỏ gì cả."

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng xe dừng lại.

Tiếp đó là giọng của Mãn Bảo: "Vệ Đông Vệ Đông, tớ về rồi đây!!!"

Vệ Đông nghe thấy tiếng này thì sững người một lúc, sau đó kinh ngạc hỏi Đồng Ái Cúc và Lưu Minh Vĩ: "Bố mẹ, con không nghe nhầm chứ? Vừa nãy là Mãn Bảo gọi con phải không? Mãn Bảo về rồi?"

Lưu Minh Vĩ đi ra cửa trước, liền thấy một chiếc xe quân dụng dừng trước cửa nhà họ Cố.

Cố Thừa Nghiễn xuống xe trước, đỡ Thẩm Vân Chi xuống xe.

Còn Mãn Bảo? Như con khỉ nhỏ nhảy phắt xuống xe, tay ôm đồ chơi chạy về phía nhà họ.

Lưu Minh Vĩ nói: "Không nghe nhầm đâu, Mãn Bảo về thật rồi, cả nhà họ về rồi."

Vừa dứt lời, Vệ Đông đã vèo một cái chạy vụt ra ngoài.

Đồng Ái Cúc cũng không rảnh rỗi, vội vàng vứt mớ cà tím trong tay xuống, nhanh chóng chạy ra, chẳng kém Vệ Đông là bao.

Lưu Minh Vĩ: "..."

Còn nói Vệ Đông nữa, chính bà nghe thấy Thẩm Vân Chi về cũng kích động như gì ấy!

"A a a a Mãn Bảo cậu về thật rồi à!!! Tớ nhớ cậu chết đi được!!!" Vệ Đông kích động ôm chầm lấy Mãn Bảo.

Đồng Ái Cúc đi theo phía sau, cười tít cả mắt: "Ôi chao, cuối cùng mọi người cũng về rồi. Thằng nhóc này ngày nào cũng tì cửa sổ lẩm bẩm, sắp thành hòn vọng phu rồi đấy!"

Mãn Bảo nghe xong, kinh hãi trợn tròn mắt: "Thím Đồng! Vệ Đông không phải là vợ con đâu!"

Người lớn sững người một lát, sau đó bùng nổ một trận cười lớn.

Đồng Ái Cúc cười đến chảy cả nước mắt: "Ôi cái ông tướng con này, ai nói với con chuyện đó chứ!"

Hai đứa trẻ ôm nhau thành một đoàn, Đồng Ái Cúc cũng nhiệt tình nắm lấy tay Thẩm Vân Chi.

"Đi đường mệt lắm phải không? Sao về nhanh thế? Chị cứ tưởng mọi người phải ở lại thêm mấy ngày nữa chứ. Chị bảo em nghe này, lúc mọi người vừa đi, Tô Mỹ Lan đã tới đơn vị đấy, bà ta còn tới trước cửa nhà em nhìn ngó nữa."

"Chị thấy bà ta lạ mặt, đoán ngay là bà ta, em đoán xem chuyện gì xảy ra? Chị bưng ngay một nồi nước rửa bát, hắt thẳng lên người bà ta luôn ha ha ha ha!!"

"Ai bảo bà ta cứ lấm léc, còn tì vào cửa nhà em nhìn, chẳng biết đang định giở trò gì."

"Nhưng nghe nói bà ta về Kinh thị ngay sau đó rồi, không tới làm phiền mọi người chứ?"

Đồng Ái Cúc vừa mới mắng Vệ Đông xong, vừa thấy Thẩm Vân Chi đã nói liến thoắng bao nhiêu chuyện.

Mấy ngày nay không được nói chuyện với Thẩm Vân Chi, bà nhịn đến phát điên rồi!

Thẩm Vân Chi thấy Đồng Ái Cúc như vậy chỉ thấy cảm động, đúng là bán anh em xa mua láng giềng gần, có được người hàng xóm tốt như Đồng Ái Cúc, chẳng phải là phúc khí sao?

Cô kể chuyện Tô Mỹ Lan tới Kinh thị tìm họ, rồi bị cô mắng đuổi về cho Đồng Ái Cúc nghe.

Còn chuyện Tô Mỹ Lan lừa kết hôn cô không hé răng nửa lời, loại chuyện xấu hổ trong nhà này tốt nhất không nên rêu rao ra ngoài, phải giữ thể diện cho Cố Thừa Nghiễn.

Thẩm Vân Chi lấy vịt quay Toàn Tụ Đức mang từ Kinh thị về ra đưa cho Vệ Đông, nước miếng Vệ Đông đã chảy dài cả thước.

Dù có nói không hết chuyện, họ cũng không tám chuyện quá lâu.

Vừa về tới nhà, còn phải thu dọn hành lý một chút.

Hành lý vừa xếp xong, Cố Thừa Nghiễn đã thay bộ quân phục, nói: "Vân Chi, bây giờ anh đi tới phòng thẩm vấn một chuyến, em có muốn đi cùng anh không?"

Đề xuất Cổ Đại: Phò Tá Tân Đế Đăng Cơ, Thiếp Lại Chọn Kết Duyên Cùng Người Khác
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện