Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 70: (12)

Khi Cố Thừa Nghiễn và Thẩm Vân Chi về đến nhà, mẹ Quan đang nấu cá.

Nghe nói sau khi Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiễn ra ngoài, ông nội Cố vì nhớ nghề câu cá nên đã đưa Mãn Bảo đi thêm một chuyến nữa, mang về một con cá nặng hơn mười cân.

Con cá lớn như vậy có thể làm được mấy món.

Cá nấu dưa chua, cá sốt hồng, cá chiên miếng, tối nay làm một bữa tiệc cá toàn phần!

"Con cá này là do con câu được đấy ạ!" Mãn Bảo tự hào ưỡn ngực.

Người ta thường nói người mới có vận may bảo hộ, Mãn Bảo chính là kiểu đó, ngồi chưa bao lâu thì cần câu đã có động tĩnh.

Cậu bé đi kéo cần, suýt chút nữa bị con cá cắn câu lôi xuống sông.

May mà ông nội Cố kịp thời phát hiện, giúp giữ chặt cần câu, đợi đến khi kéo cá lên mới phát hiện thế mà lại câu được một con cá lớn như vậy!

Bà nội Cố ở bên cạnh không hề che giấu mà cười trêu: "Ông cố con câu cá bao nhiêu năm nay, còn chưa câu được con nào lớn thế này đâu!"

Ông nội Cố ngượng ngùng sờ sờ mũi: "Tôi sao so được với Mãn Bảo chứ, Mãn Bảo đây là có thiên phú! Vả lại Mãn Bảo là chắt trai tôi, nó câu được chẳng phải cũng bằng tôi câu được sao? Mãn Bảo, ngày mai con lại cùng ông cố đi câu cá tiếp nhé, để làm nhụt chí mấy lão già kia!"

Mấy lão già mà ông nói chính là đồng đội cũ của ông, mấy ông lão ngày nào cũng đi câu cá, vận may của ông nội Cố lúc nào cũng không bằng mấy ông kia, thỉnh thoảng lại "không quân" (về tay không).

Họ cứ hay trêu chọc ông lão, giờ Mãn Bảo cuối cùng cũng giúp ông trút được cơn giận này rồi!

"Vâng ạ! Ngày mai con lại cùng ông cố đi câu cá, lại câu một con to hơn nữa!" Mãn Bảo dùng hai tay làm động tác diễn tả con cá lớn.

Ông nội Cố lập tức bật cười sảng khoái, rõ ràng đã bị chắt trai dỗ cho sướng rơn.

Thẩm Vân Chi cười nói: "Để con vào giúp một tay nấu nướng, hôm nay để ông bà nội cũng được nếm thử tay nghề của con."

Cố Thừa Nghiễn thấy vậy, vội vàng đi theo: "Để anh vào giúp em một tay."

Đúng là dáng vẻ vợ hát chồng khen hay.

Mẹ Quan thấy Thẩm Vân Chi muốn giúp, lúc đầu nhất quyết không cho, sau thấy động tác của Thẩm Vân Chi nhanh nhẹn thạo việc, nên cũng để cô làm.

Thẩm Vân Chi nhân lúc mẹ Quan không chú ý, đã cho một ít linh tuyền vào trong thức ăn.

Cô chú ý thấy chân tay bà nội Cố không được tốt lắm, ông nội Cố tuy đi lại vẫn ổn nhưng ông đã xông pha chiến trường nhiều năm, cơ thể chắc chắn cũng chịu không ít tổn thương.

Linh tuyền có thể điều dưỡng cơ thể, nhưng thời gian ngắn thế này chắc không đủ, phải dùng lâu dài mới được.

Thẩm Vân Chi đã nghĩ kỹ rồi, đợi sau khi về đơn vị, thỉnh thoảng cô sẽ làm chút đồ ăn gửi về kinh thị cho hai cụ, như vậy cơ thể họ cũng sẽ được điều dưỡng ngày một tốt hơn.

Đang chuẩn bị khai cơm thì Triệu Vũ Nhiên tới.

Tiện thể mang theo một tin tức sốt dẻo.

"Tin chấn động, tin chấn động đây! Cậu em sắp ly hôn với Tô Mỹ Lan rồi!"

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của mọi người trong nhà đều đổ dồn vào Triệu Vũ Nhiên.

Bà nội Cố còn có chút nghi ngờ: "Vũ Nhiên, con vừa nói gì cơ?"

Cố Viễn Đường muốn ly hôn với Tô Mỹ Lan? Năm đó bà và ông lão đã dùng cả việc đoạn tuyệt quan hệ để đe dọa Cố Viễn Đường, không cho phép Tô Mỹ Lan bước chân vào cửa nhà mình, vậy mà Cố Viễn Đường vẫn cứng đầu chịu áp lực để kết hôn với bà ta.

Giờ đây đột nhiên lại muốn ly hôn với Tô Mỹ Lan sao?

Ông nội Cố cũng cảm thấy bất ngờ về chuyện này, ngữ khí vô cùng khó chịu nói: "Cái thằng khốn nạn đó không lẽ lại nhìn trúng ai khác rồi chứ? Mặt mũi nhà họ Cố chúng ta sắp bị nó bôi tro trát trấu hết rồi!"

Chẳng phải là bôi tro trát trấu sao? Nhà họ Cố họ tính ngược lên ba đời, chưa từng có tiền lệ tái giá.

Cho dù vợ cả không may qua đời, con cái đã có rồi, cho dù làm gà trống nuôi con cả đời cũng được, cưới vợ gì nữa?

Đàn ông nhà họ Cố họ cả đời chỉ nhận đúng một người vợ thôi!

Huống hồ Tô Mỹ Lan còn là người Cố Viễn Đường cưới về khi Lâm Uyển Chi xương cốt chưa lạnh! Đúng là cái thứ khốn nạn!

Duy chỉ có Cố Thừa Nghiễn và Thẩm Vân Chi nghe thấy lời này là không cảm thấy bất ngờ.

Hai người nhìn nhau, biết chắc chắn là do cách làm của họ hôm nay đã khiến nhà họ Tô tung ra con át chủ bài.

Chỉ là không biết nhược điểm của Tô Mỹ Lan mà nhà họ Tô nắm giữ rốt cuộc là cái gì, mà có thể khiến Cố Viễn Đường trực tiếp chọn ly hôn với Tô Mỹ Lan.

Triệu Vũ Nhiên nghe thấy lời ông nội Cố, không nhịn được mà bật cười.

Xem ra trong lòng ông ngoại, cậu đúng là rất khốn nạn nha!

Cô Cố Mẫn thấy con gái không lo nói nguyên nhân mà cứ đứng đó cười, lập tức mắng yêu: "Cái con bé này, còn không mau nói cho ông bà ngoại nghe rốt cuộc là chuyện gì."

"Khụ khụ khụ." Triệu Vũ Nhiên hắng giọng, lập tức chuyển sang giọng điệu phát thanh viên chuẩn chỉnh: "Bản tin mới nhất của đài chúng tôi — Đại tiết lộ sự thật về việc rạn nứt hôn nhân giữa nguyên Tư lệnh quân khu Cố Viễn Đường và phu nhân Tô Mỹ Lan!"

Cô cố ý dừng lại một chút, thấy ông ngoại bà ngoại đều vểnh tai lên nghe, mới tiếp tục:

"Theo nguồn tin đáng tin cậy, màn kịch 'uống say làm bậy' năm xưa thực chất là một cái bẫy do Tô Mỹ Lan dày công thiết kế! Bà ta không chỉ mang thai cốt nhục của người khác trước khi kết hôn, mà còn ngụy tạo chuyện sảy thai để tranh thủ sự đồng cảm!"

"Cái gì?" Bà nội Cố đột ngột đứng bật dậy, làm đổ cả chén trà.

Biểu cảm của cô Cố Mẫn cũng không tốt đẹp gì, Cố Viễn Đường dù sao cũng là Tư lệnh quân khu, vậy mà lại bị Tô Mỹ Lan xoay như chong chóng thế sao?

"Tô Mỹ Lan này đúng là quá tâm cơ, mang thai con của người khác còn thiết kế anh cả, hóa ra là coi anh cả như kẻ đổ vỏ à?"

Ông nội Cố cười lạnh một tiếng, nói: "Cố Viễn Đường tự mình ngu ngốc nên mới bị người ta dắt mũi, còn Tư lệnh quân khu cái gì, tôi thấy nó còn chẳng bằng một thằng lính quèn!"

Trước mặt đông đảo bậc trưởng bối, Thẩm Vân Chi im lặng không lên tiếng.

Nhưng khi nghe thấy tin này, cô cũng thầm tặc lưỡi trong lòng.

Tô Mỹ Lan này gan cũng thật lớn, tìm người đổ vỏ mà tìm ngay đến đầu Tư lệnh quân khu. Khổ nỗi Cố Viễn Đường lại thật sự bị bà ta lừa, thậm chí còn giấu giếm được bao nhiêu năm nay...

Không biết Cố Thừa Nghiễn nghe thấy lời này, trong lòng có cảm giác gì...

Nhưng vừa nghĩ đến người mẹ mà anh hằng kính trọng, cuối cùng lại bị một kẻ như Tô Mỹ Lan chiếm mất vị trí, trong lòng chắc chắn là không dễ chịu gì.

Cố Thừa Nghiễn đương nhiên cảm thấy nực cười, vô cùng nực cười.

Cố Viễn Đường chính là vì một người đàn bà như vậy mà dung túng cho bà ta xóa sạch từng thứ liên quan đến mẹ anh trong nhà...

Thẩm Vân Chi nhìn Cố Thừa Nghiễn, đưa tay nắm lấy tay anh.

Tuy không nói lời nào, nhưng một ánh mắt đã chứa đựng tất cả.

"Vũ Nhiên, mấy tin này em nghe từ đâu vậy?" Thẩm Vân Chi hỏi.

Họ mới đi sân trượt băng hồi chiều, tính đến giờ cũng mới có vài tiếng đồng hồ, cho dù Cố Viễn Đường và Tô Mỹ Lan có đề nghị ly hôn thì tin tức này cũng không thể lan truyền nhanh đến mức đó được.

Đề xuất Cổ Đại: Nhớ Thuở Áo Bay Trong Gió, Bóng Hình Người Tựa Chim Hồng Kinh Động
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện