Mãn Bảo không hiểu: "Vậy ông ta bị đánh chạy rồi, chẳng phải là chuyện tốt sao?"
"Mấy ngày nữa là ngày mẹ mình và chú Chu kết hôn rồi," Chu Lạc Dao đan chéo các ngón tay, giọng nói mang theo sự lo lắng: "Mình sợ lúc đó ông ta lại tới phá đám."
Mãn Bảo nghe vậy, ưỡn cái ngực nhỏ, giọng điệu kiên định nói: "Ông ta đã bị đánh chạy rồi, chắc chắn không dám tới nữa đâu! Hơn nữa, ngày mẹ bạn kết hôn, ba mình và ba Vệ Đông cũng sẽ tới. Nếu ông ta dám tới phá đám..." Cậu bé vung vẩy nắm đấm nhỏ, tuy không nói rõ nhưng ý tứ không cần bàn cãi.
Lời của Mãn Bảo như một viên thuốc an thần, khiến khuôn mặt Chu Lạc Dao cuối cùng cũng hiện lại nụ cười, cô bé gật đầu: "Mãn Bảo, mình biết rồi, cảm ơn bạn."
Vệ Đông ở bên cạnh vội vàng ghé lại, chỉ vào mũi mình: "Lạc Dao, mình cũng an ủi bạn mà, sao bạn chỉ cảm ơn mỗi Mãn Bảo thế?"
Chu Lạc Dao bị điệu bộ của cậu làm cho phì cười, liền chiều theo ý mà nói: "...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 10.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Kinh Hãi! Thủ Phú Kinh Thành Lại Là Nữ Nhi Nông Gia Nơi Biên Thùy!