Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 106: ""

Thẩm Vân Chi hơi bất ngờ, vì Chu Bình cho cô cảm giác hoàn toàn khác với Lý Thiệu Cương, trông chẳng giống người một nhà chút nào.

Chu Bình khi nghe thấy cái tên “Thẩm Vân Chi” cũng hơi ngạc nhiên, vì Lý Thiệu Cương có nhắc đến cái tên này ở nhà...

Cô mỉm cười với Thẩm Vân Chi, nói: “Chào đồng chí Thẩm.”

Thẩm Vân Chi gật đầu, cũng chào lại cô ấy.

Chu Bình lại cười nói với Vệ Đông: “Vệ Đông, chẳng phải cháu bảo vẫn muốn học thêm một năm lớp mầm non sao?”

Vệ Đông bị nói trúng tim đen nên ngượng ngùng, đánh trống lảng hỏi bé gái kia: “Lý Nhược Nam, trong loa đang phát bài ‘Hoàng Hà’ do ba cậu viết đúng không?”

Lý Nhược Nam bĩu môi, lập tức nói: “Đây không phải bài ba tớ viết, đây là mẹ tớ...”

Lời còn chưa dứt, Chu Bình đã lập tức nắm chặt tay Lý Nhược Nam, Lý Nhược Nam mím môi không nói nữa.

Vệ Đông không nghe rõ, tiếp tục bảo: “Cậu nói gì cơ? Lý Nhược Nam cậu bị ngốc à? Bài ‘Hoàng Hà’ này mà cậu cũng không nhận ra sao? Chẳng phải chính là bài ba cậu viết đó ư? Năm ngoái ở lớp mầm non tụi mình cũng được nghe rồi mà.”

Lý Nhược Nam “ồ” một tiếng: “Vừa nãy tớ nghe nhầm, đúng là ba tớ viết đấy.”

Chu Bình nói: “Chúng ta mau qua đăng ký thôi, lát nữa người đông là phải xếp hàng đấy.”

Thành công chuyển chủ đề sang việc đăng ký, mấy người vội vàng rảo bước nhanh hơn.

Tuy nhiên Thẩm Vân Chi lại chú ý đến cuộc đối thoại giữa Lý Nhược Nam và Vệ Đông, cũng như ánh mắt không tự nhiên của Chu Bình khi nghe thấy.

Bài “Hoàng Hà” không phải do Lý Thiệu Cương viết, mà là do Chu Bình viết sao? Chuyện này thú vị đây...

...

Ngày đầu đăng ký, Mãn Bảo rất phấn khích, Vệ Đông thì như bánh bao nhúng nước, đi học thật chẳng vui chút nào...

Ngày thứ hai là ngày đầu tiên Mãn Bảo đi học, cũng là ngày đầu tiên Thẩm Vân Chi đi làm.

Hai mẹ con tự chuẩn bị tươm tất, đều cực kỳ coi trọng ngày hôm nay.

Sau khi ăn sáng xong, Mãn Bảo và Vệ Đông chuẩn bị đến trường tiểu học cơ quan, Thẩm Vân Chi định đưa Mãn Bảo đến trường trước rồi mới đi làm.

Kết quả Mãn Bảo lại bảo không cần đưa.

Thẩm Vân Chi hỏi: “Thật sự không cần mẹ đưa sao?”

Mãn Bảo lắc đầu: “Con không cần đưa đâu ạ, con với anh Vệ Đông nhớ đường mà, mẹ đi làm phải cẩn thận một chút nhé, ba ơi ba đi tiễn mẹ đi ạ.”

Hôm nay là ngày đầu tiên mẹ đi làm, Mãn Bảo vẫn khá là lo lắng.

Thím Vương ở bên cạnh nhìn mà buồn cười: “Gớm, Vân Chi cháu đúng là có phúc thật đấy, nhìn Mãn Bảo thương cháu chưa kìa. Nhưng cháu cũng không phải lo cho hai đứa nó đâu, Vệ Đông hồi học mầm non đã tự đi rồi, ở đây là quân khu, cũng chẳng có kẻ xấu đâu.”

“Được rồi, vậy con với anh Vệ Đông tự đến trường nhé, trên đường không được nô đùa.” Thẩm Vân Chi mỉm cười nói với Mãn Bảo.

Mãn Bảo gật đầu, lại dặn dò Thẩm Vân Chi: “Mẹ ơi, mẹ đi làm cho tốt nhé.”

Thẩm Vân Chi nghe mà không nhịn được cười, cái thằng bé này, cô đã bình thường lại lâu như vậy rồi mà nó vẫn cứ coi cô như trẻ con vậy.

Nhưng cô cũng không khỏi cảm động, gật đầu: “Ừ, mẹ sẽ làm tốt.”

Mãn Bảo và Vệ Đông tung tăng đi học, Thẩm Vân Chi cũng xuất phát đi làm.

Cố Thừa Nghiễn đặc biệt đưa cô đến cổng Ban Tuyên truyền.

“Không sao đâu, em tự vào là được rồi, anh mau đến trung đoàn đi.” Thẩm Vân Chi nói với người đàn ông đang đầy vẻ quan tâm kia.

Ban Tuyên truyền và trung đoàn của anh không cùng đường, phải đi vòng một vòng lớn đấy.

“Được, tan làm anh sẽ đến đón em.” Cố Thừa Nghiễn gật đầu.

Thẩm Vân Chi bảo: “Không cần đâu, em nhớ đường mà, không cần anh đến đón.”

Đi làm tan làm mà cứ đi vòng vèo thế này thì bất tiện lắm, Thẩm Vân Chi cũng không phải hạng người kiêu kỳ, nhất định phải có chồng đưa đón mới chịu.

Thẩm Vân Chi tiễn Cố Thừa Nghiễn rời đi xong thì bước vào Ban Tuyên truyền.

Ban Tuyên truyền quân đội là một tòa nhà nhỏ ba tầng màu trắng xám, trước cổng treo tấm biển đồng “Ban Tuyên truyền Chính trị Quân khu”.

Thẩm Vân Chi vừa bước vào đại sảnh sáng sủa đã thấy trên tường treo từng dãy cờ thi đua và bảng trưng bày các tác phẩm tuyên truyền xuất sắc.

“Đồng chí Thẩm! Đến đúng lúc lắm!” Bộ trưởng Vương ló đầu ra từ tầng hai, nhiệt tình vẫy tay, “Mau lên đây, tôi đang định giới thiệu đồng nghiệp mới với mọi người đây!”

Thẩm Vân Chi theo Bộ trưởng Vương vào phòng họp ở tầng hai, bên trong đã có mười mấy cán sự tuyên truyền đang ngồi.

Bộ trưởng Vương vỗ tay: “Các đồng chí, hôm nay giới thiệu với mọi người hai đồng nghiệp mới.”

Ông nghiêng người nhường chỗ cho Thẩm Vân Chi: “Đây là đồng chí Thẩm Vân Chi, bộ váy áo sơn thủy trong buổi diễn của đoàn văn công chính là do cô ấy làm ra đấy!”

Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Thẩm Vân Chi đang định tự giới thiệu thì cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra.

Một giọng nữ quen thuộc vang lên: “Xin lỗi Bộ trưởng Vương, tôi đến muộn ạ.”

Thẩm Vân Chi quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện người đang đứng ở cửa chính là người bạn học cũ của cô ở Tương Thành — Mạc Hướng Vãn.

Cũng chính là Mạc Hướng Vãn, vào lúc cô sắp tốt nghiệp đã tố cáo với nhà trường việc cô chưa chồng mà chửa, tác phong không đoan chính, yêu cầu nhà trường khai trừ cô, từ đó cướp mất suất đi tu nghiệp ở Học viện Mỹ thuật của cô!

Nói đi cũng phải nói lại, lúc Thẩm Vân Chi đi học, cô và Mạc Hướng Vãn là “bạn thân”.

Nhưng Mạc Hướng Vãn sau khi biết cô mang thai thì không hề tìm cách giúp cô, mà trực tiếp tố cáo với nhà trường rằng tác phong của cô có vấn đề, ép nhà trường phải khai trừ cô.

Bởi vì lúc đó nhà trường có một suất đề cử sinh viên đi tu nghiệp ở Học viện Mỹ thuật Kinh Thị, vốn dĩ suất này phải dành cho người ưu tú nhất là Thẩm Vân Chi.

Thẩm Vân Chi thể hiện ở trường luôn rất tốt, xứng đáng là người đứng đầu.

Sau khi Thẩm Vân Chi bị khai trừ, Mạc Hướng Vãn đã toại nguyện được đi Kinh Thị.

Thật không ngờ, cô lại gặp lại Mạc Hướng Vãn ở đây!

Lúc trước khi cô ta chọn tố cáo Thẩm Vân Chi, cướp lấy suất tu nghiệp của Thẩm Vân Chi để đi Học viện Mỹ thuật, cô ta đã nghĩ rằng hai người họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Làm sao có thể gặp lại được chứ?

Cô ta lột xác trở thành con cưng của trời tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật, còn Thẩm Vân Chi vốn dĩ luôn đè đầu cưỡi cổ cô ta thì lại chưa chồng mà chửa, trở thành một loại “giày rách” quan hệ nam nữ hỗn loạn.

Trong ảo tưởng của cô ta, Thẩm Vân Chi bị nhà trường khai trừ chắc hẳn phải trở thành trò cười cho hàng xóm láng giềng, mặc bộ quần áo cũ sờn bạc màu, ôm một đứa con hoang không cha, sống những ngày bữa đói bữa no.

Dù mới hơn hai mươi tuổi nhưng đã bị cuộc đời dày vò như bà già ba bốn mươi, tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, nhan sắc không còn nữa...

Nhưng người trước mắt này thì sao?

Trông còn đẹp hơn cả sáu năm trước, môi hồng răng trắng, đẹp đến mức khiến người ta không thể phớt lờ, hoàn toàn không thể liên hệ Thẩm Vân Chi với những trải nghiệm đó được.

Hơn nữa vừa nãy Bộ trưởng Vương nói, Thẩm Vân Chi cũng là cán sự mới đến của Ban Tuyên truyền sao?

Chuyện này... chuyện này sao có thể chứ!

Đề xuất Cổ Đại: Khi Ma Giáo Công Sơn, Cả Tông Môn Đều Đang Mừng Sinh Thần Tiểu Sư Muội
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện