"Có thể."
"Bột mì này, chị có thể đưa ra giá bao nhiêu?"
"Bốn hào."
"Quá đắt rồi." Chu Á An lắc đầu, "Chị bán lẻ năm hào, tôi lấy nhiều thế này, mà chỉ rẻ hơn được một hào sao?"
"Vốn dĩ là làm ăn nhỏ, tôi nhập vào đã ba hào sáu rồi, cũng chỉ lãi của anh bốn xu một cân, còn phải vận chuyển từ nơi khác tới, những thứ này đều cần chi phí cả."
Lời của Tô Thanh Nhiễm, một chữ Chu Á An cũng không tin.
Anh ta tiếp tục lắc đầu, "Quá đắt, bột mì này của chị vốn dĩ đã đắt hơn bột mì thông thường, chúng tôi bán ra quá cao cũng không đẩy đi được, cùng lắm cũng chỉ có thể bán năm hào, như vậy một cân chỉ lãi được một hào, không bõ, chị bớt chút đi, ba hào năm thế nào?"
Chu Á An lấy chỗ bột mì này đi chắc chắn không phải đơn giản là đem bày bán ở chợ đen, cũng không thể chỉ bán năm hào một cân, biết đâu anh ta có đường dây đặc cung cho những nhân vật lớn, một đồng một cân cũng không phải là không thể!
"Không được, hàng này tôi nhập vào đã ba hào sáu rồi, tôi đưa anh ba hào năm chẳng phải là lỗ vốn đến mức không còn gì sao? Cùng lắm bớt thêm cho anh một xu, ba hào chín."
Chu Á An cau mày, "Chúng tôi lấy hàng của chị, rủi ro của chị đều chuyển sang chỗ chúng tôi rồi, giá này của chị quá cao, chúng tôi lấy vào không bõ, nếu không thể giảm giá, vậy thì thôi vậy."
Tô Thanh Nhiễm cũng cau mày, vẻ mặt dường như rất khó xử, Hầu Lùn ở bên cạnh khuyên, "Chị Hứa, chị cứ bớt chút đi mà, sau này chúng ta còn làm ăn với nhau nhiều, có chúng tôi ở đây, chỗ hàng này của chị cũng dễ đẩy đi hơn không phải sao?"
"Vậy được rồi... nể mặt Hầu Lùn, tôi bớt thêm một xu nữa, ba hào tám thế nào? Không thể thấp hơn được nữa đâu, thấp hơn nữa là tôi phải bù tiền túi đấy."
Chu Á An vẫn không lên tiếng, Tô Thanh Nhiễm liền lắc đầu, "Giá này đã sát sàn rồi, các anh không lấy thì thôi vậy, đến lúc đó tôi lại sang công xã Hồng Tinh bên cạnh xem có đẩy đi được không."
Trên mặt Hầu Lùn thoáng qua một tia lo lắng, bột mì này của đại tỷ chất lượng rất tốt, chắc chắn có thể giúp họ mở rộng thêm thị trường trong huyện, điều này đối với họ vẫn khá quan trọng, "Lão đại..."
Chu Á An giận mà không làm gì được lườm Hầu Lùn một cái, sau đó hướng về phía Tô Thanh Nhiễm gật đầu, "Được, vậy thì ba hào tám, khi nào chị có thể giao hàng?"
"Hai giờ chiều nay, gặp nhau ở gần rừng cây nhỏ ngoài thành, tôi sẽ để hàng trước ở một chỗ, đến lúc đó tiền trao cháo múc, các anh chỉ việc kéo hàng đi là được."
Vẻ mặt Tô Thanh Nhiễm thản nhiên, "Làm ăn quan trọng nhất là chữ tín, nếu để tôi phát hiện các anh giở trò gì, thì các anh cũng phải tự mình gánh lấy hậu quả."
Bị đe dọa, Chu Á An tơ hào không cảm thấy bị xúc phạm, ngược lại thấy đại tỷ này có chút thú vị, anh ta gật đầu, "Câu này tôi cũng tặng lại cho chị."
"Hầu Lùn, đưa bà ấy về đi."
Hầu Lùn gật đầu, dẫn Tô Thanh Nhiễm ra ngoài.
Một lát sau, Hầu Lùn và một người đàn ông cao lớn lại cùng nhau quay lại, vừa vào cửa Chu Á An liền trừng mắt nhìn Hầu Lùn, "Lúc tôi mặc cả với người ta, cậu ở bên cạnh cuống cái gì?"
Hầu Lùn có chút ấm ức, "Tôi chẳng phải sợ chị Hứa không bán hàng cho chúng ta sao, hàng này chất lượng thực sự tốt mà."
"Tốt thì tốt, nhưng cũng không cần phải vội, chỗ hàng lớn như vậy bà ấy muốn vận chuyển sang công xã Hồng Tinh cũng cần thời gian và sức lực, còn phải mạo hiểm bị người ta phát hiện, đâu có bán trực tiếp cho chúng ta an toàn hơn, nếu không phải cậu lên tiếng, bớt thêm vài xu nữa cũng không phải là không thể."
"Hầu Lùn tính tình chính là hay vội vàng." Người đàn ông cao lớn nhìn Chu Á An một cái, hỏi, "Lão đại, chúng ta có cần sắp xếp người ở rừng cây nhỏ ngoài thành canh chừng trước không..."
Chu Á An phất tay, "Không cần."
"Lão đại..."
Ánh mắt Chu Á An sắc bén thêm vài phần, nhìn về phía anh ta, "Sào, làm nghề này của chúng ta kiêng kỵ nhất chính là nảy sinh những tâm tư không nên có, cậu quên mất người đó bị hốt thế nào rồi sao?"
Sào trong lòng rùng mình, nghĩ đến người đó từ một lão đại chợ đen bị ép đến mức phải từ bỏ cái địa bàn lớn như công xã Trường Thanh này, sau lưng anh ta toát một tầng mồ hôi lạnh, "Lão đại, ý anh là... chị Hứa đó sau lưng cũng có người?"
"Đó là cái chắc, nghe lời bà ấy nói, sau này loại hàng này muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Chúng ta chỉ muốn kiếm tiền, có hàng của bà ấy, thì không lo không có tiền kiếm!"
"Chuyện này sau này đừng nhắc lại nữa, còn có lần sau, cậu đừng theo tôi nữa."
Hầu Lùn và Sào giật bắn mình, vội vàng gật đầu lia lịa.
…
Từ chỗ Chu Á An đi ra, Tô Thanh Nhiễm liền đi dạo quanh hợp tác xã cung ứng một chút, định mua ít đồ mang về nhà, bột mì các thứ trong không gian cô đều có, nhưng xà phòng, giấy vệ sinh những thứ đó vẫn cần phải mua.
Trước đây anh hai giúp cô bán mộc nhĩ trắng tiền lấy ra một phần lớn mua đồ, lúc đó có mua xà phòng, nhưng sau khi phân gia chị dâu hai nhất quyết cắt xà phòng làm bốn phần, mỗi nhà một phần,
Tô Thanh Nhiễm cạn lời vô cùng, định mua thêm hai bánh nữa.
Vào hợp tác xã cung ứng, ánh sáng lập tức tối sầm lại, một nữ đồng chí khoảng ba mươi tuổi đang ngồi trước quầy lười nhác cắn hạt dưa, thấy có người vào, cô ta cũng không dừng lại.
Nhân viên bán hàng hợp tác xã cung ứng thời này cơ bản đều như vậy, Tô Thanh Nhiễm đã thấy lạ thành quen rồi, dù sao cũng là bát cơm sắt, lại là công việc vẻ vang, ai nấy trong lòng đều kiêu ngạo lắm.
"Đồng chí... em gái, có xà phòng không?"
"Một hào sáu cộng thêm một phiếu xà phòng."
Nhân viên bán hàng vừa cắn hạt dưa vừa dùng ánh mắt quét lên quét xuống Tô Thanh Nhiễm, thấy cô ăn mặc rất rách rưới, không khỏi bĩu môi, nhìn qua là biết từ dưới quê lên, còn xà phòng nữa, cô ta nỡ mua không?
Đừng có quay đầu lại cứ kỳ kèo mặc cả bảo cô ta bớt chút tiền.
"Tôi lấy hai bánh, đây." Tô Thanh Nhiễm đưa tiền và phiếu qua.
"Ơ... được." Nhân viên bán hàng ngạc nhiên nhìn Tô Thanh Nhiễm một cái, không ngờ người này lại sảng khoái thế, khác hẳn với những người dân quê cô ta gặp trước đây, "Để tôi đi lấy cho chị."
"Cảm ơn em gái nhé."
"Đây, đại tỷ, hai bánh xà phòng của chị."
Thấy Tô Thanh Nhiễm vẫn đang ngó nghiêng vào bên trong, cô ta lại hỏi: "Chị còn cần gì nữa không?"
"Có mỡ lá không?"
"Mỡ lá à, cái này tôi thực sự không biết, tôi ở bên quầy hàng tiêu dùng này, chị có thể sang bên kia hỏi thử." Nhân viên bán hàng chỉ sang phía bên phải.
"Được."
Tô Thanh Nhiễm xách đồ đi theo hướng cô ta chỉ, đi chưa được mấy bước, đã ngửi thấy một mùi gây của thịt, sau đó liền thấy một người đàn ông khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi đang ngồi trước quầy vắt chân chữ ngũ uống trà, bên này mùi nồng thế này, không biết ông ta uống kiểu gì nữa.
Thấy Tô Thanh Nhiễm đi tới, người đàn ông oang oang cái giọng khoát tay, "Hết thịt rồi hết thịt rồi, lần sau đến sớm chút nhé!"
"Anh em này, có mỡ lá không?"
"Mỡ lá thì đúng là còn lại một ít, cũng không nhiều lắm, khoảng một cân thôi, chị có lấy không?" Người đàn ông liếc nhìn sạp hàng.
Mỡ lá tuy rẻ hơn thịt lợn một chút, nhưng đa số mọi người vẫn thích mua thịt lợn hơn, dù sao mỡ lá và thịt lợn đều cần phiếu thịt như nhau, mà mỗi tháng định mức chỉ có hơn một cân thịt lợn, mua mỡ rồi thì tháng này không được mua thịt lợn nữa.
"Lấy."
Triệu Lan Chi vừa hay đưa cho Tô Thanh Nhiễm một cân phiếu thịt, đây vẫn là chị ba hiếu kính bà, bà luôn để dành không nỡ dùng, sau khi phân gia dầu trong nhà cũng bị chia đi không ít, Triệu Lan Chi biết con gái xào rau cho nhiều dầu, lần này ra ngoài liền đặc biệt đưa phiếu cho Tô Thanh Nhiễm bảo cô mua ít mỡ lá về rán ít mỡ ra.
"Được thôi."
"Bốn hào, cộng thêm một cân phiếu thịt."
Lấy được mỡ lá, Tô Thanh Nhiễm đi dạo quanh công xã một vòng.
Thấy mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, Tô Thanh Nhiễm đi về phía tiệm cơm quốc doanh.
Đề xuất Hiện Đại: Cô Ấy Không Yêu Tôi, Nhưng Khi Tôi Đòi Chia Tay, Cô Ấy Lại Cuống Quýt