Chương 152: Xuyên Không Ngày Thứ Một Trăm Bốn Mươi Bảy…

Ôn Hướng Phác cảm thấy con đường dưới chân mình dường như không còn khó khăn đến thế nữa? Cái ngưỡng cửa kia cũng chẳng cao như anh vẫn tưởng. Anh không còn chần chừ, mà nhấc chân bước thẳng qua, chỉ trong tích tắc, anh đã từ trong nhà ra ngoài.Khoảnh khắc đứng ngoài cửa, Ôn Hướng Phác lặng đi. Anh ngước nhìn bầu trời xám xanh, lúc này, những bông tuyết đang nhẹ nhàng bay lượn. Anh vô...
BÌNH LUẬN