Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 94: Canh Trường Thanh đến

Buổi trưa, Lưu Ngọc Chi qua trả cái bát đựng bánh nhân thịt hôm qua, tiện thể bưng qua mấy miếng đậu phụ.

"Thím ba, đây là đậu phụ chị tự làm, em nếm thử xem. Ăn không hết thì đem rán dầu, làm thành đậu phụ rán, có thể để được lâu hơn một chút."

Tô Mạt cười nhận lấy, "Cảm ơn chị dâu cả, em đang nghĩ tối nay ăn món gì đây, chị dâu cả đã mang tới cho em rồi, đúng là lâu lắm rồi em không được ăn đậu phụ."

Tuy rằng hôm kia cô mới mua đậu khô, nhưng lời nói vẫn phải nói cho khéo.

Lưu Ngọc Chi nghe cũng thấy vui vẻ, "Em không chê là tốt rồi. Chị dâu cả không dám nói cái khác, chứ tay nghề làm đậu phụ này vẫn còn coi được."

Ở đại đội sản xuất bên nhà mẹ đẻ cô ấy, mẹ cô ấy thỉnh thoảng cũng làm hai khay đậu phụ ở nhà, trong đại đội có người muốn ăn thì sẽ mang đậu nành đến nhà cô ấy đổi.

"Tay nghề của chị dâu cả đâu chỉ là coi được, đậu phụ này còn ngon hơn nhiều so với Cung tiêu xã bán, non lắm." Không phải Tô Mạt nịnh nọt, đậu phụ này quả thực nhìn rất non.

"Chị cũng thấy đậu phụ chị làm ngon hơn Cung tiêu xã." Lưu Ngọc Chi cười, chẳng ai lại không thích được khen.

Hai chị em dâu lại tán gẫu một lúc, lúc Lưu Ngọc Chi đi, Tô Mạt còn cắt cho cô ấy một nắm hẹ non, bảo cô ấy mang về nấu đậu phụ.

Đợi Lưu Ngọc Chi đi rồi, Tô Mạt liền thu đậu phụ vào không gian. Có không gian ở đây, vẫn là ăn đậu phụ non ngon hơn.

Buổi chiều, Tô Mạt lại đến nhà Lục Quốc Bình lấy đế giày.

Buổi sáng cô đã hỏi kỹ Lý Nguyệt Nga rồi, người khác nhờ thím Xuân Thảo khâu đế giày, đều là mang theo ít vải rách hoặc đầu thừa đuôi thẹo các loại qua, sau đó một đôi trả hai hào tiền.

Đế giày thím Xuân Thảo khâu nổi tiếng là chắc chắn, chỉ cần không quá phá, một đôi đế giày đi hai ba năm cũng không thành vấn đề lớn.

Tô Mạt ước chừng, cắt hai thước vải thô mang qua, sau đó lại kẹp thêm một đồng tiền vào bên trong.

Lấy được đế giày, Tô Mạt lại nhờ thím Xuân Thảo khâu giúp cô thêm hai đôi loại 28 công phân nữa, sau khi thỉnh giáo bà ấy cách làm giày bông tất bông xong thì đi về.

Đế giày thím Xuân Thảo khâu quả thực rất tốt, mặt đế còn dùng dây gai khâu thành hoa văn chống trượt, cái này mà mang đến đời sau, ước chừng đều được tính là hàng thủ công mỹ nghệ rồi.

Sau khi về đến nhà, Tô Mạt liền bắt đầu mày mò, làm từ tất trước, bận rộn cả buổi chiều cộng thêm buổi tối, cuối cùng cũng làm ra được mấy đôi tất bông ra hồn.

Ngày hôm sau, Tô Mạt lại tiếp tục ở nhà chiến đấu với giày bông.

Đang bận rộn, nghe thấy ngoài cửa có người gọi cô, còn là giọng đàn ông, nghe có chút quen tai, đi ra xem, thế mà lại là Canh Trường Thanh.

"Chú Canh, sao chú lại tới đây?" Tô Mạt vội vàng đón người vào.

"Chú có chuyện muốn nói với cháu." Canh Trường Thanh dựng xe đạp xong, liền đi theo Tô Mạt vào trong nhà.

Mấy ngày gần đây, nhiệt độ lại giảm thêm chút nữa, hơn nữa còn có gió. Tô Mạt thấy mặt Canh Trường Thanh bị gió thổi đỏ lên rồi, vội vàng rót cho ông ấy một cốc nước nóng.

Canh Trường Thanh uống mấy ngụm nước, vẻ mặt có chút nghiêm túc nói với Tô Mạt: "Tiểu Mạt, thời gian này cháu đừng đến chuồng bò nữa, cũng đừng đi lung tung khắp nơi, cứ ở yên trong đại đội thôi."

"Tại sao ạ?" Ánh mắt Tô Mạt lóe lên.

Canh Trường Thanh suy nghĩ một chút, vẫn hỏi: "Cháu biết bao nhiêu về chuyện của nhà cháu?"

Ông ấy vốn không định nói với cô, nhưng nghĩ đến tình hình hiện nay, vẫn nên nói với cô thì hơn. Tránh để cô trong tình huống không hay biết gì mà bị người ta tính kế.

Tô Mạt lắc đầu, "Không rõ lắm ạ, chỉ biết ba bị người ta tố cáo, Ủy ban Cách mạng đến nhà điều tra xong, ba liền sắp xếp cho cháu xuống nông thôn."

Nguyên chủ quả thực cái gì cũng không rõ, cứ mơ mơ hồ hồ mà đến đại đội thôn Lục Gia.

"Tiểu Mạt, chú nói với cháu, cháu đừng sợ. Cháu chỉ cần ở yên nơi này, chú có thể bảo vệ được cháu." Canh Trường Thanh nghiêm túc nói.

"Mấy hôm trước, hai người trên núi kia, tuy bị định tính là đặc vụ, nhưng có người báo cho chú biết, bọn họ đến từ Hải Thị, là nanh vuốt của một số người, chuyên xử lý một số việc không thể làm ngoài sáng. Bọn họ lần này tới, chính là nhắm vào cả nhà các cháu."

Tô Mạt làm ra vẻ thất kinh, rất sợ hãi, nhưng đầu óc lại đang vận chuyển nhanh chóng.

Là có người đang âm thầm giúp đỡ bọn họ, cho nên đã báo cho Canh Trường Thanh?

Hay là bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ rình sau lưng?

Hoặc là, Canh Trường Thanh vốn dĩ cùng một giuộc với bọn họ, dùng một cách khác để tiếp cận thăm dò?

Giả thiết cuối cùng, là điều Tô Mạt không muốn nghĩ đến nhất.

Dù sao từ những hiểu biết của cô trong khoảng thời gian này, Canh Trường Thanh là một quan chức tốt cực kỳ có năng lực. Ông ấy đến công xã Hồng Kỳ chưa đầy bốn năm, đã đưa công xã Hồng Kỳ từ vị trí đếm ngược thứ nhất lên vị trí trong top ba, đời sống của xã viên công xã so với trước kia ít nhất cũng tốt hơn gấp đôi.

Từ đại đội thôn Lục Gia là có thể nhìn ra, bốn năm trước, giá trị ròng của công phân mới được bốn năm xu, hiện nay đều có thể được một hào hai rồi.

Ông ấy đối với nhà Tô Mạt quả thực không tệ, nhưng dù sao cũng bốn năm không gặp rồi, cô cũng không thể không cẩn thận. Hơn nữa mới có mấy ngày, với tốc độ thông tin liên lạc hiện tại, mà đã có người báo đến chỗ ông ấy, quả thực có chút quá trùng hợp.

Cứ giữ thái độ cẩn thận trước đã!

"Chú Canh, là ai báo cho chú, có đáng tin không ạ?"

"Chú cũng không biết, chú là chiều hôm qua bỗng nhiên nhận được điện thoại. Chú gọi điện cho bạn bè ở Hải Thị, nhờ người ta nghe ngóng một chút, quả thực là có một nhóm người như vậy." Canh Trường Thanh nói.

Ông ấy rời khỏi Hải Thị chưa đầy bốn năm, không ngờ nơi đó đã loạn thành như vậy, đám người kia thật đúng là vô pháp vô thiên.

Thảo nào lúc đầu thủ trưởng cũ lại muốn điều ông ấy đến nơi xa xôi thế này.

Nếu ở lại đó, ông ấy e rằng cũng chẳng được yên thân.

"Tiểu Mạt, thà tin là có còn hơn không, vẫn nên cẩn thận một chút. Chỗ ba mẹ cháu, chú sẽ đi thông báo cho họ, cháu đừng đi nữa. Thời gian này chú cũng sẽ triệu tập các đại đội, tăng cường lực lượng tuần núi, đề phòng bọn họ lại phái người tới." Canh Trường Thanh nói.

"Còn nữa, chỗ mua đồ kia của cháu, cũng đừng đi nữa, nguy hiểm." Lê mà Tô Mạt đưa cho ông ấy, nhìn một cái là biết không phải mua từ kênh chính quy.

Sở dĩ ông ấy vội vàng chạy tới đây, một là sợ Tô Mạt lúc này mạo hiểm đi chuồng bò, bị người tuần núi bắt quả tang; hai là cũng sợ Tô Mạt đi chợ đen, bị kẻ có tâm cơ ẩn nấp ở đây bắt được, dùng để uy hiếp bọn họ.

Ông ấy tuy không rõ lắm tại sao đám người kia lại nhìn chằm chằm vào nhà họ Tô, nhưng ít nhiều cũng có chút suy đoán.

Tô Mạt vội gật đầu, cô vốn dĩ cũng không định thường xuyên đi chợ đen, bây giờ có kênh của chị Lưu rồi, không đi cũng được.

"Đúng rồi, chú Canh, tại sao bọn họ lại nhắm vào nhà cháu? Chỗ bác cả cháu liệu có nguy hiểm không?" Tô Mạt thăm dò hỏi.

"Nguyên nhân cụ thể chú không rõ, nhưng chẳng qua cũng chỉ vì tiền tài, nhà họ Tô mấy đời tư bản, đoán chừng có người cho rằng nhà họ Tô còn giấu những thứ khác." Canh Trường Thanh nói, "Chỗ bác cả cháu thì cháu yên tâm, ông ấy dù sao vẫn còn tại vị, người khác không dám làm gì đâu, chú sẽ gọi điện cho ông ấy."

"Điện thoại dễ bị nghe lén." Tô Mạt lầm bầm nhỏ.

Canh Trường Thanh cười, "Cái này cháu yên tâm, giữa anh em chúng tôi, có ám ngữ chỉ chúng tôi mới hiểu. Ngược lại là cháu, lúc gọi điện thoại, đừng có cái gì cũng nói."

Tô Mạt vội vàng gật đầu, "Cái này cháu biết ạ."

"Vậy thời gian này cháu cứ ở yên trong đại đội, đừng đi lung tung khắp nơi, dù là đi công xã, tốt nhất cũng gọi thêm người đi cùng." Canh Trường Thanh lại dặn dò, nói xong liền chuẩn bị đi.

Tô Mạt thấy thời gian cũng không còn sớm, liền nói: "Chú Canh hay là ăn bữa cơm trưa rồi hãy đi? Hôm qua cháu nướng bánh, hâm nóng lại là ăn được."

Canh Trường Thanh vốn định từ chối, nhưng vừa nghĩ đến món sốt thịt nấm ngon tuyệt kia, lời đến bên miệng lại vội vàng đổi giọng: "Được."

Tô Mạt làm bộ làm tịch đi vào phòng phía tây lấy mấy cái bánh ra, lại lấy hai quả cà chua, rồi ra vườn rau trước cửa hái mấy cây xà lách.

Nấu một bát canh trứng cà chua, xào một đĩa xà lách, lại hâm nóng chỗ bánh vừa để nguội.

Canh Trường Thanh ăn rất thỏa mãn, không ngờ con bé này về phương diện nấu nướng lại có thiên phú, nấu cơm thật sự rất ngon.

Canh Trường Thanh ăn no nê trở về công xã, buổi chiều liền dẫn theo mấy cán bộ xuống nông thôn, lấy cờ hiệu thị sát công tác an toàn qua mùa đông, đi đến mấy đại đội ở vùng núi, ngay cả chuồng bò cũng đều đi xem.

Nơi cuối cùng đến là Lý Gia Ao, lúc đó trời đã hơi tối, lúc rời đi, Canh Trường Thanh mượn cớ huấn thị, lúc đi lướt qua người, lén lút đưa cho Tô Đình Khiêm một mảnh giấy nhỏ.

Đề xuất Ngọt Sủng: Vô Hạn Lưu: Boss Khủng Bố Luôn Muốn Độc Chiếm Ta
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện