Bán xong cam quýt, Tô Mạt liền quay về.
Ở chỗ không người, lại lấy từ trong không gian ra một sọt lê trắng, một sọt các loại rau củ, cam quýt cũng lấy vài cân.
Về đến đại đội, Tô Mạt đến nhà họ Lục trước. Vừa hay Lý Nguyệt Nga ở nhà, Tô Mạt bèn bảo bà lấy một cái sọt ra đựng lê.
"Mẹ, lê này con cũng chỉ mua được một sọt, biếu mẹ hơn nửa." Tô Mạt nói.
"Được, con xem mà chia. Không ngờ con mua được một sọt thật." Lý Nguyệt Nga kinh ngạc, lúc đó bà cũng chỉ thuận miệng nói.
Lê như thế này, bà vốn tưởng mua được mười mấy cân là kịch kim rồi, không ngờ cô mua được cả một sọt về thật, vợ thằng ba cũng là người có bản lĩnh.
Tô Mạt chia hơn nửa sọt lê cho Lý Nguyệt Nga, lại lật tấm vải thô đậy sọt kia ra, lấy bảy tám quả cam quýt cùng bỏ vào sọt.
"Còn gặp có cam quýt, cũng mua một ít, biếu mọi người một ít nếm thử."
Lý Nguyệt Nga thấy trong sọt kia toàn là các loại rau củ mọng nước, mắt lại sáng lên.
Người thông minh đúng là khác hẳn. Vợ thằng ba mua đồ món nào cũng là đồ tốt nhất, ngay cả rau xanh cũng mua tốt hơn người khác.
Nghĩ đến gánh cải trắng hôm nay vợ thằng hai mua từ nhà mẹ đẻ về, trong lòng Lý Nguyệt Nga khinh thường. Mặc dù vợ thằng hai nói là nhà mẹ đẻ cho nhưng bà chẳng tin chút nào.
Cái tính con muỗi bay qua cũng phải vặt xuống một cái chân của Triệu Cửu Hương, có thể cho không con gái bà ta một gánh cải trắng?
"Vợ thằng ba, rau này con mua ở đâu thế? Trông tốt thật đấy."
"Cũng mua ở huyện thành, thấy rẻ nên mua một ít, mẹ cũng lấy một ít đi ăn." Tô Mạt cố ý lấy nhiều ra như vậy, những rau củ này cũng là dùng dị năng thúc đẩy sinh trưởng, ăn vào tốt cho sức khỏe Lục Bá Minh.
"Cũng được, vậy con chia cho mẹ một ít." Lý Nguyệt Nga nói, lát nữa tính tiền cùng với lê.
Bà ăn rau lấy từ bên nhà vợ thằng ba mấy lần, cứ cảm thấy ngọt ngon hơn rau khác.
Tô Mạt chia một nửa các loại rau củ cho Lý Nguyệt Nga, đồng thời giúp bà khiêng sọt tre vào phòng.
"Vợ thằng ba, tổng cộng bao nhiêu tiền?" Lý Nguyệt Nga hỏi.
Tô Mạt xua tay: "Mẹ, đồ này là con và Trường Chinh hiếu kính ông, không lấy tiền."
"Thế sao được!" Lý Nguyệt Nga cuống lên, định đi lấy tiền. Ngày nào cũng ăn của nhà thằng ba sao được.
"Mẹ, lúc phân gia, ông cho 100 đồng đấy ạ, chúng con làm con cháu, sao có thể cứ lấy không của người già." Tô Mạt kéo Lý Nguyệt Nga lại, "Lê này ông ăn vào đỡ ho hơn, cứ để ông ăn nhiều chút."
"Ông con muốn ăn gì, mẹ và cha con sẽ mua, đâu đến lượt con."
"Chúng con tận hiếu cũng là lẽ đương nhiên mà." Tô Mạt nói xong liền vội vàng đi ra khỏi nhà, "Mẹ, con về trước đây."
Thấy Tô Mạt chạy biến đi nhanh như chớp, ngoài mặt Lý Nguyệt Nga bất lực nhưng trong lòng lại ấm áp.
Thằng ba đúng là có mắt nhìn, cô vợ này cưới không sai.
"Mẹ để mấy bó rơm rạ trong sân nhà con đấy, trời giảm nhiệt độ rồi, mấy hôm nữa sợ là có sương giá, buổi tối con che vườn rau lại, kẻo rau bị sương giá làm hỏng." Lý Nguyệt Nga gọi với theo.
"Vâng ạ." Tô Mạt đáp một tiếng, đạp xe đi về.
Về đến nhà chuyển đồ vào trong xong, Tô Mạt ra sân xem, quả nhiên thấy trong góc chất mấy bó rơm rạ, vườn rau cũng đã được tưới nước, chắc là Lý Nguyệt Nga tưới giúp cô.
Tô Mạt lại đi truyền chút dị năng cho các mảnh vườn rau, lúc này mới vào nhà, lấy vải thô ra, chuẩn bị may vỏ chăn cho cái chăn bông của Trương Chấn.
Làm mấy cái này Tô Mạt đã rất thạo rồi, dùng máy may may vải thô lại làm thành một cái vỏ chăn có miệng mở trước, lồng ruột chăn vào xong mới dùng chỉ cotton trắng khâu kín miệng lại. Hơn một tiếng đồng hồ là làm xong.
Làm xong thấy trời cũng không còn sớm nữa, Tô Mạt bèn bắt đầu nấu cơm tối.
Trước khi nấu cơm, cắt 5 cân thịt lợn mới mua thành 5 dải khoảng một cân, sau đó cắt một ít để dự phòng, còn lại đều cất vào không gian. Sau này mỗi lần đi chuồng bò thì làm một phần.
Băm nhỏ chỗ thịt dự phòng, Tô Mạt lại lấy hai quả cà chua cắt miếng nhỏ, lấy ít bột mì từ trong không gian ra, thêm nước khuấy thành bột nhão nhỏ, định tối nay làm món canh bột viên ăn.
Vẫn dùng cái bếp lò nhỏ cô dùng ở mạt thế, bắc nồi đun nóng dầu, xào cà chua thành dạng sệt rồi cho thịt băm vào xào, thêm lượng đường trắng và bột tiêu thích hợp, đổ nước đun sôi, sau đó vừa khuấy vừa từ từ đổ bột nhão vào.
Trong lúc nấu bột viên, Tô Mạt lại lấy một quả trứng gà, đánh tan rồi rưới vào canh bột viên, khuấy nhanh cho đều, sau đó cho hành thơm thái nhỏ và lượng muối thích hợp vào là có thể bắc ra.
Đơn giản lại ngon miệng, Tô Mạt cũng ăn rất ngon lành.
Ăn cơm xong, Tô Mạt bắt đầu kiểm kê lương thực dự trữ.
150 cái bánh bao gói trước đó, nhân hẹ đã ăn hết rồi, nhân thịt lợn cải trắng còn mười mấy cái, nhân nấm nhiều hơn một chút, còn hai mươi mấy cái.
Đợi lúc đại đội giết lợn chia thịt, cô xem có thể mua nhiều thịt chút không, gói nhiều bánh bao, sủi cảo chút. Đợi trời lạnh đông cứng lại, bảo bố mẹ họ giấu trong đống tuyết, lúc nào muốn ăn thì có thể đào ra hấp ăn.
Trái cây tiêu thụ khoảng năm sáu trăm cân rồi, những thứ khác tiêu hao không nhiều lắm.
Tiền vậy mà có 3054,74 đồng rồi! Lấy từ chỗ chuồng bò đã là 873,4 đồng, cộng thêm 100 đồng Canh Trường Thanh đưa, chỗ này đã gần một nghìn rồi.
Đúng là toàn nhờ trưởng bối ban tặng, giúp cô giàu lên trước thời hạn.
Nhưng cô bán trái cây cũng bán được hơn hai trăm đồng, xét theo mức thu nhập hiện tại cũng là thu nhập cao rồi.
Bản thảo tính thời gian thì bây giờ tòa soạn ở Hải Thị chắc cũng nhận được rồi, được hay không đợi khoảng mười ngày nữa là biết kết quả.
Buổi tối, Tô Mạt đóng chặt cửa sổ, theo kích thước của Tô Đình Khiêm, cắt may áo bông cho Tiểu Đinh kia. Làm liền mấy bộ cũng coi như quen tay, ngay trong đêm Tô Mạt đã may xong áo bông, chỉ đợi ngày mai đi đường may và gia cố là được.
Ban ngày hôm sau, Tô Mạt vẫn ở nhà đan áo len, cô tranh thủ đan xong áo len trong mấy ngày này, sau đó làm mắm thịt gửi đi cùng cho Lục Trường Chinh, để anh trời lạnh có cái mặc.
Lúc này, Lục Trường Chinh đang dẫn một đội người di chuyển nhanh trong rừng rậm, cách đó không xa thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng súng. Cả đội người đều lấm lem tro bụi, râu ria xồm xoàm, trông như người rừng. Nhưng vẻ mặt mọi người đều vui vẻ, hiển nhiên đã hoàn thành nhiệm vụ.
Quá nửa buổi chiều, loa phát thanh đại đội bỗng nhiên truyền đến thông báo, bảo Tô Mạt đến bộ phận đại đội ký nhận giấy báo chuyển tiền.
Người đưa thư đưa thư không thể nào đưa từng nhà được, đều để ở bộ phận đại đội, bảo người ta tự đến lấy. Giống như một số cái phải ký nhận trực tiếp cũng thông qua loa phát thanh của bộ phận đại đội, thông báo người đến bộ phận đại đội ký nhận.
Tô Mạt nghe thấy vội vàng bỏ áo len xuống đi qua. Trong lòng nghĩ chẳng lẽ Lục Trường Chinh gửi tiền về.
Vừa nãy lúc phát thanh, phát thanh viên cũng tiện thể thông báo những ai có thư nên lúc Tô Mạt đến, người đến lấy thư không ít. Phần lớn đều là thanh niên trí thức, một phần nhỏ là dân làng.
Sau khi Tô Mạt chào hỏi người quen thì đi đến chỗ người đưa thư ký giấy báo.
Một thím nhiều chuyện bên cạnh hỏi: "Thanh niên trí thức Tô, chồng gửi tiền về à?"
Tô Mạt thấy người gửi tiền là Phó Mạn Hoa bèn nói: "Không phải ạ, là gia đình gửi."
Thím đó thò đầu vào nhìn, kinh hô: "Ôi chao! Vậy mà gửi tận 50 đồng. Thanh niên trí thức Tô, người nhà cô thương cô thật đấy."
Tô Mạt: ...
Giấy báo chuyển tiền thời buổi này đúng là chẳng có chút riêng tư nào, chỉ cần để ý một chút là cái gì cũng thấy hết.
Rất nhanh, tin tức gia đình Tô Mạt gửi cho cô 50 đồng đã truyền khắp thôn. Lý Thúy Hoa nghe thấy, tức đến mức cơm tối cũng không ăn, lên giường lò nằm luôn.
Đề xuất Hiện Đại: Phụ Thân Với Danh Tiếng Yêu Chiều Thê Tử Sụp Đổ Rồi