Mấy năm chung sống, Tô Đình Khiêm cũng đã công nhận Lục Trường Chinh.
Cậu con rể này tuy công việc bận rộn một chút nhưng nhân phẩm thì không có gì để chê, đối xử với con gái rất tốt, tôn trọng cha mẹ vợ, và cũng gánh vác trách nhiệm làm cha với các con.
Họ thường xuyên đến khu tập thể giúp trông cháu, chứng kiến nhiều nỗi vất vả của các chị dâu quân nhân. Ở khu tập thể này, có không ít người chỉ lo công việc, việc nhà thì phó mặc hết cho vợ. So với những người đó, Lục Trường Chinh thực sự đã làm rất tốt rồi.
Vì vậy, chuyện trong nhà, đến lúc đó anh biết thì cứ biết thôi, ông cũng không định giấu giếm. Dù sao đồ đạc của họ sau này sớm muộn gì cũng là của Mạt Mạt, của Mạt Mạt thì sau này sẽ là của hai đứa trẻ.
Không lý nào mọi người đều biết mà chỉ giấu mỗi mình anh.
Người bàn bạc chuyện đi xem đồ đạc không chỉ có vợ chồng Tô Đình Khiêm, mà còn có vợ chồng Tô Đình Đức.
"Bà tìm thời gian xin nghỉ đi, chúng ta đi Dương Thành xem thử ông cụ để lại những thứ gì. Mọi chuyện đã xong xuôi, lễ tạ ơn người ta cũng đến lúc phải đưa rồi." Tô Đình Đức nói với Phó Mạn Hoa, lý do ông đã nghĩ sẵn rồi, cứ nói là thằng nghịch tử Tô Dịch Viễn không chịu học hành tử tế, ông qua đó dạy dỗ một trận.
Họ có thể bắt được liên lạc với vị Nguyên soái phái miền Nam là nhờ cậy không ít mối quan hệ, tốn không ít nhân tình.
Người ta tuy không nói gì, nhưng bản thân mình phải biết điều, Hoa Quốc vốn là đất nước trọng lễ nghĩa, lễ tạ ơn cần đưa thì vẫn phải đưa. Như vậy sau này có việc gì cần người ta giúp đỡ, người ta mới vui lòng.
"Được, vài ngày nữa tôi sẽ xin nghỉ." Phó Mạn Hoa nói, bà cũng có chút tò mò không biết cha chồng mình đã giấu những thứ gì.
"Đồ đạc của Đình Khiêm ở Hải Thị có giữ được không?"
Tô Đình Đức lắc đầu: "Không biết, phải đợi Đình Khiêm về xem mới biết được."
Thời gian đó, cả con phố nhà Tây kia có rất nhiều người đến, nhiều căn nhà Tây bị trưng dụng trực tiếp, hơn nữa lúc đó nơi đó có lực lượng vũ trang canh giữ, người của ông căn bản không vào được.
Sau này, khi những người đó rút đi, ông đã sai người đến xem, nói là nhà cửa vẫn ổn, không bị phá hoại.
Nhưng những người khác không biết tình hình bên trong, cũng chỉ có thể nhìn bên ngoài, đồ đạc giấu bên trong có bị lấy đi hay không thì phải tự mình về xem mới rõ.
Mấy ngày sau, vợ chồng Tô Đình Đức đến Dương Thành, lúc hai người đến nơi đã là chập tối, liền đi thẳng đến căn nhà phố nơi Tô Dịch Viễn đang ở.
Hôm nay trên đường đi học về, Tô Dịch Viễn gặp người bán ngỗng quay phe phẩy, liền chặt nửa con, lại đến tiệm cơm quốc doanh mua mấy món xào và vài bát cơm, mua thêm hai chai rượu, gọi người anh em mới quen đến làm vài ly.
Em gái dặn anh nghe ngóng xem có ai muốn bán cửa hàng không, những việc này anh là người ngoài tỉnh nghe ngóng không tiện, làm quen với những tay "địa đầu xà" này thì việc nắm bắt tin tức sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Người anh em mới quen này của Tô Dịch Viễn chính là một tay trùm chợ tự do, cháu của bà cụ Từ, tên là Phát Tử, Từ Khởi Phát. Trước khi khai giảng, lúc Tô Dịch Viễn đi nắm tình hình đã từng đến khu chợ tự do mà anh ta quản lý, nhìn thấy anh ta từ xa.
Mấy ngày trước, trường của Tô Dịch Viễn họp buổi tối nên về hơi muộn, đúng lúc bắt gặp người của khu chợ tự do khác đang ám toán Từ Khởi Phát, Từ Khởi Phát một mình chống lại nhiều người nên bị yếu thế.
Tô Dịch Viễn thấy vậy, cơ hội kết giao đã đến, liền lập tức ra tay tương trợ.
Tô Dịch Viễn tuy có chút không đứng đắn nhưng dù sao cũng đã lăn lộn trong quân đội nhiều năm, thân thủ vẫn rất khá, hai người hợp sức nhanh chóng đánh cho đối phương tan tác, ôm đầu chạy thục mạng.
Từ Khởi Phát rất trọng nghĩa khí giang hồ, Tô Dịch Viễn đã cứu anh ta, ngay lập tức anh ta liền kết nghĩa anh em. Từ Khởi Phát cũng ở đường Bắc Kinh, ở gần nên thường xuyên mời Tô Dịch Viễn đi ăn, qua lại vài lần hai người rất hợp tính nhau, có chút cảm giác tri kỷ gặp nhau muộn màng.
Bình thường toàn là Từ Khởi Phát mời, hôm nay hiếm khi mua được đồ ăn ngon, Tô Dịch Viễn cũng định mời Từ Khởi Phát một bữa.
Vừa mới bày thức ăn ra, rót đầy rượu, hai người còn chưa kịp tâm tình thì nghe thấy tiếng gõ cửa dưới lầu.
Từ Khởi Phát tưởng là đàn em đến tìm mình, liền đi ra ban công hét xuống dưới lầu: "Thằng quỷ nào đấy, có chuyện gì?"
Tô Đình Đức và Phó Mạn Hoa có chút kỳ lạ, chẳng lẽ họ đi nhầm chỗ? Liền đi ra khỏi hành lang, ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy trên ban công tầng hai có một thanh niên đang cởi trần, miệng còn ngậm một điếu thuốc.
"Chào cậu, cho hỏi Tô Dịch Viễn có ở đây không?" Tô Đình Đức hỏi.
Chẳng lẽ thằng nghịch tử kia đã cho thuê chỗ này rồi?
Từ Khởi Phát nhìn thấy bộ quân phục trên người Tô Đình Đức, trong lòng thót một cái, hỏng rồi, đây chắc là ông bà già của A Viễn, vội vàng vứt điếu thuốc trên miệng xuống, cười nói: "Dạ có dạ có, chú dì, chào hai người, cháu xuống mở cửa ngay đây ạ."
Từ Khởi Phát rất coi trọng người anh em Tô Dịch Viễn này. Những người làm chợ tự do như họ, trong mắt người khác chỉ là lũ du côn, những người có công việc đàng hoàng ai mà thèm coi trọng họ?
Nhưng Tô Dịch Viễn thì khác, gia thế tốt, vừa là quân nhân chuyển ngành vừa là sinh viên đại học, nhưng trong quá trình tiếp xúc, anh ta chưa bao giờ cảm thấy dù chỉ một chút khinh thường từ phía Tô Dịch Viễn.
Ngược lại, Tô Dịch Viễn còn rất công nhận bản lĩnh của anh ta, khiến anh ta hiếm khi cảm thấy được tôn trọng. Một người anh em như vậy, anh ta không muốn đánh mất.
Từ Khởi Phát vội vàng chạy vào trong phòng, nói với Tô Dịch Viễn đang cầm bát đũa từ trong bếp ra: "Chết rồi A Viễn, ông bà già cậu đến rồi."
"Cái gì?"
"Ở dưới lầu ấy, ông bà già cậu, mau xuống mở cửa đi." Nói đoạn, anh ta vội vàng vơ lấy chiếc áo quăng trên ghế mặc vào.
Tô Dịch Viễn vốn không mua bàn ăn này nọ, Từ Khởi Phát có lần qua chơi thấy người anh em nhà cửa trống huơ trống hoác trông thật thảm hại, liền bảo đàn em khiêng một bộ đồ nội thất qua.
Ngay lập tức, nhà Tô Dịch Viễn có đủ cả sofa, bàn trà, bàn ghế ăn, cho đến nồi niêu xoong chảo, tất cả đều đầy đủ.
Tô Dịch Viễn định đưa tiền cho Từ Khởi Phát nhưng anh ta nhất quyết không lấy, thế là Tô Dịch Viễn đành "ăn bám" người anh em một bữa.
Lúc này, dưới lầu truyền đến giọng nói đầy khí thế của Tô Đình Đức: "Tô Dịch Viễn, mở cửa!"
Tô Dịch Viễn giật mình: "Mẹ kiếp! Ông già sao lại tới đây."
Miệng thì nói vậy nhưng chân tay thì nhanh nhẹn chạy xuống mở cửa.
"Cha, mẹ, sao hai người lại tới đây?" Tô Dịch Viễn hỏi.
Tô Đình Đức đi vào, nhìn thấy Từ Khởi Phát phía sau Tô Dịch Viễn, người này tuy đã mặc áo vào nhưng bên dưới lại mặc một chiếc quần đùi to tướng, chân xỏ dép tông, nhìn qua là biết không phải hạng người tử tế gì, ngay lập tức mặt ông tối sầm lại.
Từ Khởi Phát làm chợ tự do nên đương nhiên rất giỏi quan sát sắc mặt, nhìn biểu cảm đó của Tô Đình Đức là biết ông không thích mình.
Anh ta cười nói với Tô Dịch Viễn: "A Viễn, cậu bận đi, tôi về trước đây."
Lại nói với Tô Đình Đức và Phó Mạn Hoa: "Chú dì, cháu không làm phiền gia đình nữa, cháu xin phép về trước ạ."
Cha mẹ đã đến, đương nhiên không thể mời Từ Khởi Phát uống rượu nữa, Tô Dịch Viễn liền vẫy tay: "Phát ca, vậy hẹn anh lần sau uống rượu nhé."
"Được, lần sau lại uống." Từ Khởi Phát cười rồi rời đi.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Báo Thù: Hóa Thân Thành Ánh Trăng Sáng