Tô Mạt nói lời cảm ơn, đăng ký nhận chìa khóa ký túc xá. Cô được phân vào tòa nhà ký túc xá số 3, phòng 403.
Tô Mạt hỏi rõ các đàn chị cách đi rồi cả nhóm tự mình đi tới, không cần người dẫn.
Tòa nhà ký túc xá số 3 là ký túc xá mới xây sau khi thành lập nước, không cũ lắm, tổng cộng có 6 tầng, mỗi tầng 12 phòng ký túc xá, mỗi phòng ở 8 người.
Tuy nhiên, ký túc xá thời điểm này không có nhà vệ sinh và phòng tắm riêng, tất cả đều dùng chung cho mỗi tầng. Bên trái là phòng tắm, bên phải là nhà vệ sinh.
Nếu phòng ký túc xá bị phân vào gần phía nhà vệ sinh thì khá là bi thảm, mùa hè mùi sẽ rất nồng.
Phòng 403 cũng ổn, gần phía phòng tắm, hơn nữa phía trước còn có hai phòng 01, 02 chắn cho, coi như là vị trí ở giữa, cũng không sợ có người tắm muộn buổi tối gây ồn ào.
Tô Mạt đến sớm, trong ký túc xá vẫn chưa có ai khác.
Tô Mạt mở cửa đi vào, ký túc xá không lớn lắm, hai bên mỗi bên đặt hai chiếc giường tầng sắt, ở giữa đặt bốn chiếc bàn viết dài ghép lại. Vị trí gần cửa có xây tám cái ngăn để hành lý ở hai bên. Ngoài ra không còn gì khác.
Tuy đơn sơ nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Tô Mạt nghĩ mình không thường xuyên ở lại nên không chọn vị trí gần cửa sổ, mà chọn một giường tầng trên gần cửa, nhường vị trí tốt cho những người thường xuyên ở lại.
Sau khi Tô Mạt chọn xong vị trí, Lục Trường Chinh lấy chậu men đi lấy nước để lau lại giường chiếu một lượt, Tô Yến Hà thì dẫn hai đứa nhỏ đi dạo một vòng bên ngoài.
Dạo một vòng quay lại, Tô Yến Hà quyết định anh cũng sẽ giống như em gái, làm thủ tục tẩu độc.
Anh vừa mới xem qua, tầng này ở gần trăm người, mỗi tầng chỉ có sáu cái nhà vệ sinh, sáu cái phòng tắm, nếu ở đây thì đi vệ sinh tắm rửa gì đó chắc phải xếp hàng nửa ngày.
Ký túc xá mới của trường danh tiếng còn như vậy, trường cao đẳng của anh chắc chắn còn tệ hơn. Đã có nhà ở Dương Thành thì cứ ở bên ngoài cho rồi, còn có thể thuận tiện hơn một chút.
Đợi giường khô, Tô Mạt trải chiếu trúc và chăn mỏng mang theo lên giường, lại chọn ngăn trên cùng để đồ dùng hàng ngày mang theo. Cô để lại một mẩu giấy trên giường, nói mình về nhà rồi, sáng ngày khai giảng sẽ quay lại.
Làm xong, Tô Mạt lại đi đến chỗ quản lý ký túc xá báo cáo chuyện mình tẩu độc. Sau đó, cả nhóm lái xe đến tiệm ăn quốc doanh lớn ăn một bữa ngon, coi như là chúc mừng Tô Mạt và Tô Yến Hà khai giảng.
Sau bữa ăn, Lục Trường Chinh dẫn hai đứa nhỏ quay lại đơn vị, Tô Mạt và Tô Yến Hà thì đi dọn dẹp nhà cửa.
Bất động sản mà Tô Trọng Lê để lại cho Tô Đình Đức cũng có ba nơi, hai nơi ở Tây Quan, một nơi ở đường Bắc Kinh. Ở Tây Quan là nhà lớn Tây Quan, ở đường Bắc Kinh là một tòa nhà phố bốn tầng.
Có lần Tô Đình Đức đến Dương Thành họp đã dẫn Tô Mạt đi xem qua. Nhà lớn Tây Quan thì đã mở cửa đi vào rồi, tòa nhà phố bên kia vì đông người qua lại nên chỉ đứng ở cửa nhìn một cái, không đi vào trong.
Trường của Tô Yến Hà tình cờ lại gần đường Bắc Kinh, hai anh em định đi dọn dẹp tầng hai của tòa nhà phố đó cho anh ở.
Hai người đến trường tìm Tô Đình Khiêm lấy chìa khóa dự phòng rồi vội vàng đi tới. Hai người cũng không biết bên trong có gì, nếu chỉ là một cái vỏ trống không thì đồ đạc cần sắm sửa sẽ rất nhiều, tranh thủ lúc chưa khai giảng Tô Yến Hà cũng nên nhanh chóng đi mua đồ.
Vừa mở cửa, một luồng bụi bặm xộc thẳng vào mặt, khiến hai anh em ho sặc sụa.
Tô Yến Hà nhìn lớp bụi mỏng trên mặt đất, than phiền: "Chẳng phải ông già nói cứ cách một hai năm là sẽ tìm người đến dọn dẹp sao? Em thấy lớp bụi này chắc phải mười năm chưa dọn dẹp rồi."
"Hừ hừ! Anh phải đi mách mẹ mới được, nói ông già tham ô công quỹ." Cứ cách một thời gian Tô Đình Đức lại tìm Phó Mạn Hoa lấy tiền, nói là để thuê người dọn dẹp nhà cửa bên này.
"Đây là ven đường, bụi nhiều thôi." Tô Mạt biện hộ cho Tô Đình Đức.
Nếu anh hai lại gọi điện về nói hươu nói vượn, chắc chắn lại bị bác cả mắng cho một trận. Tô Yến Hà đến sớm bác cả đã gọi điện cho cô, bảo cô giúp trông chừng anh hai, tránh để anh ấy làm chuyện gì lông bông dễ bị phê bình.
Tô Yến Hà bĩu môi, "Cửa đóng kín thế này cơ mà, làm gì mà nhiều bụi thế được."
Tầng một là cửa hàng, lúc này ngoài bụi trên mặt đất ra thì chẳng có gì cả. Hai anh em lại lên tầng hai. Tầng hai cũng trống không, tầng ba tầng bốn cũng vậy.
"Mạt Mạt, em nói xem có phải bị trộm rồi không?" Tô Yến Hà ngơ ngác, làm sao có thể chẳng có gì được chứ.
"Khó nói lắm, chiều tối gọi điện hỏi bác cả xem." Dù sao bên nhà Tây Quan kia vẫn còn đồ đạc mà.
Tô Yến Hà tặc lưỡi, xem ra muốn dọn vào ở thì việc sắm sửa đồ đạc cũng phải tốn không ít tiền. May mà anh những năm này không tiêu xài gì mấy, vẫn còn chút tích cóp.
Tô Yến Hà thấy tầng hai tầng ba có vòi nước, vặn ra thấy vẫn sử dụng bình thường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu ngay cả nước cũng không có, còn phải đợi anh đi đăng ký lắp đặt thì anh chắc chắn sẽ không ở đây đâu.
Tô Yến Hà vẩy một ít nước lên mặt đất, hai anh em dùng khăn tay bịt chặt mũi miệng, lúc này mới bắt đầu dọn dẹp vệ sinh. Hai người bận rộn cả buổi chiều, mặt mũi lấm lem bụi bặm, lúc này mới coi như dọn dẹp sạch sẽ tầng một và tầng hai.
Trên đường về, Tô Mạt nói với Tô Yến Hà: "Anh hai, em cũng mua một tòa nhà phố ở phố Cao Đệ gần đây, nhưng là ba tầng. Lúc nào rảnh em dẫn anh đi xem."
Tô Yến Hà vốn định nói trong nhà có nhà rồi, cần gì phải mua, nhưng nghĩ lại em gái mình tinh ranh như vậy, mua nhà chắc chắn có lý do của cô, liền đổi giọng: "Em nhận được tin tức gì rồi à?"
"Em nghe người ta nói, nếu thực sự cho phép kinh doanh tư nhân, khu vực này rất có thể sẽ phát triển thành phố thương mại một lần nữa."
"Thật sao?" Mắt Tô Yến Hà sáng lên, "Độ tin cậy được mấy phần?"
"Ít nhất là sáu bảy phần ạ."
"Anh hai, anh ở bên này hãy giúp em để ý một chút, nếu có ai muốn bán mặt bằng cửa hàng thì anh liên lạc với em, em còn muốn mua thêm vài gian nữa."
"Được, cứ giao cho anh. Đúng rồi Mạt Mạt, tòa nhà phố đó em mua bao nhiêu tiền?" Tô Yến Hà tính toán, nếu mình đủ tiền cũng có thể mua theo.
"3000 đồng ạ."
Tô Yến Hà lập tức xụ mặt, toàn bộ tiền tiết kiệm của anh cũng chỉ có hơn hai ngàn đồng, xem ra là mua không nổi rồi.
Nhưng mà... có lẽ anh có thể tìm kiếm những cơ hội kinh doanh khác trước, kiếm được tiền rồi mua sau cũng được.
Buổi tối ăn cơm xong, Tô Yến Hà gọi điện về nhà hỏi tình hình tòa nhà phố.
Hóa ra bên đó vốn dĩ có đồ đạc, chỉ là lúc phong trào bắt đầu cửa không biết bị ai đập phá, đợi đến khi Tô Đình Đức nhận được tin tức thì đồ đạc bên trong đã bị người ta khuân sạch rồi.
Lúc đó tình hình hỗn loạn, cũng không cách nào truy cứu, Tô Đình Đức cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, tìm người sửa lại cửa rồi đưa tiền cho người khác, nhờ họ để ý, có tình hình gì thì báo cho ông.
Tô Đình Đức ban đầu tưởng hai anh em chỉ đến xem, biết Tô Yến Hà định dọn đến đó ở lại mắng anh một trận, bảo anh đi ở nội trú, đừng có nghĩ đến chuyện trốn ở bên ngoài để lười biếng, lông bông...
Tô Yến Hà da đầu tê rần, vội vàng cúp điện thoại.
Ngày hôm sau, Tô Mạt lại đi cùng Tô Yến Hà đến chợ đồ cũ mua đồ nội thất.
Tô Yến Hà là đàn ông độc thân cũng không có yêu cầu gì nhiều, sắm đủ những thứ cơ bản để ở được là được.
Dạo một vòng, Tô Yến Hà mua giường, tủ quần áo, bàn viết, cùng với hai chiếc ghế gỗ có tựa lưng. Những thứ dùng lâu dài anh cũng không mua loại quá rẻ, mua loại trung bình.
Giường 54 đồng, tủ quần áo 64,8 đồng, bàn viết 34,2 đồng, hai chiếc ghế gỗ 24 đồng, trông thì không mua bao nhiêu đồ nhưng một loáng đã tiêu hết 177 đồng.
Sau đó, anh lại đi mua một chiếc xe đạp, 158 đồng.
Cộng thêm chậu men, cốc men, phích nước nóng và những đồ dùng hàng ngày cơ bản khác, lại tốn thêm hơn ba mươi đồng.
Một ngày trôi qua đã tiêu tốn của anh hơn ba trăm đồng.
Xót tiền đến mức Tô Yến Hà tặc lưỡi, đúng là không làm chủ gia đình thì không biết củi gạo đắt đỏ. Một ngày này đã bay mất bốn tháng lương rồi.
Tô Yến Hà nhìn đống đồ nội thất đó, tính toán khả năng đòi ông già thanh toán lại. Sau đó nghĩ lại, thôi bỏ đi, tránh để ông già sát khí đằng đằng đến Dương Thành đánh anh.
Sau khi ổn định xong, Tô Yến Hà tối đó đã ở lại đây luôn, không cùng Tô Mạt về khu tập thể quân đội.
Khu vực này gần ga tàu hỏa, lại gần hội trường hội chợ giao dịch, thị trường tự do và người buôn bán nhỏ cực kỳ nhiều, Tô Yến Hà định tranh thủ lúc chưa khai giảng sẽ tìm hiểu kỹ khu vực này một chút.
Ngày 27 tháng 9, Tô Mạt dậy từ rất sớm, bảo Lục Trường Chinh nấu bữa sáng cho hai đứa nhỏ, còn mình thì đạp xe đến trường từ sớm.
Cô không ở nội trú nên không biết hôm qua trường có thông báo sắp xếp mới gì không, đến sớm một chút để học tập, đến ký túc xá hỏi các bạn cùng phòng.
Khi Tô Mạt đến trường vẫn chưa đến bảy giờ, đúng lúc là giờ ăn sáng. Sinh viên từng nhóm ba năm người đang đi về phía nhà ăn.
Tô Mạt vội vàng chạy đến ký túc xá, tình cờ gặp bảy người bạn cùng phòng khác đang định ra ngoài ăn sáng, thấy Tô Mạt đi vào thì có chút ngạc nhiên.
"Chào mọi người, mình là Tô Mạt." Tô Mạt tự giới thiệu, và chỉ vào giường của mình, "Đó là giường của mình."
"Chào cậu, mình là Phan Ngọc, ngủ ở giường dưới của cậu." Một cô gái có khuôn mặt hơi tròn, cười lên mắt cong cong như trăng khuyết nói.
Cô gái này trông cũng chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, chắc là thí sinh vừa tốt nghiệp cấp ba, mặc một chiếc váy dài hoa nhí màu xanh, tết hai bím tóc ngang vai, ngoại hình không tính là xinh đẹp nhưng trông rất thanh tú đáng yêu.
"Chào cậu!"
"Chào cậu!"
Những người khác cũng lần lượt chào hỏi Tô Mạt, nhưng không tự giới thiệu như Phan Ngọc, Tô Mạt cũng không để ý.
Cô đại khái quan sát những người khác, nhìn cách ăn mặc thì đều không tệ, cũng không có ai quá lớn tuổi, trông đều khoảng mười mấy hai mươi tuổi.
Khoa Ngoại ngữ tuyển sinh có ngưỡng cửa nhất định, ở thời đại này, những người có thể tiếp xúc với ngoại ngữ gia cảnh đều sẽ không quá tệ.
"Phan Ngọc này, trường có thông báo hôm nay sắp xếp thế nào không?" Tô Mạt mỉm cười hỏi Phan Ngọc.
"Tối qua đài phát thanh thông báo rồi, nói sáng nay tám giờ đến đại hội đường họp, còn lại thì không nói gì thêm." Phan Ngọc nói, vô cùng tò mò quan sát Tô Mạt.
Tô Mạt hôm nay mặc áo sơ mi trắng, quần đen phối với giày da nhỏ, tóc buộc đuôi ngựa cao, trông rất gọn gàng thanh thoát. Quan trọng nhất là nhan sắc cực phẩm, người lại trắng, cả người trông như đang phát sáng vậy.
Phan Ngọc là người tỉnh Tương, là người thứ hai đến ký túc xá sau Tô Mạt. Từ miệng đàn chị dẫn cô đến ký túc xá, cô đã tìm hiểu được một số thông tin về Tô Mạt, biết cô là thủ khoa khối tự nhiên tỉnh Quảng.
Quan trọng nhất là ba cô vậy mà cũng biết Tô Mạt, còn đánh giá cô rất cao, còn bảo cô hãy học hỏi Tô Mạt thật tốt. Ban đầu cô định chọn giường gần cửa sổ, nhưng lại bị yêu cầu ngủ ở giường dưới của Tô Mạt để "gần quan được ban lộc".
Ba của Phan Ngọc là giám đốc một nhà máy thực phẩm ở tỉnh Tương, hôm kia đưa Phan Ngọc đến báo danh, biết con gái ở cùng ký túc xá với Tô Mạt liền dặn dò một phen.
"Bọn mình đang định đến nhà ăn ăn sáng, cậu ăn sáng chưa?"
"Chưa, mình đi cùng các cậu." Tô Mạt mỉm cười đi lấy hộp cơm của mình, đi cùng những người khác đến nhà ăn.
Trên đường đến nhà ăn, qua trò chuyện đơn giản, Tô Mạt đã có hiểu biết sơ bộ về những người bạn cùng phòng mới.
Ký túc xá tám người, bốn người vừa tốt nghiệp cấp ba, hai người là thanh niên trí thức thi đỗ quay lại, hai người là đã đi làm.
Bốn người vừa tốt nghiệp là Phan Ngọc, Ngô Phong Linh đến từ tỉnh Quỳnh, Tạ Thục Trân đến từ Phật Thành tỉnh Quảng, và Hoàng Ái Lan đến từ Dương Thành tỉnh Quảng.
Hai thanh niên trí thức là Hà Vận Phân đến từ tỉnh Quế, và Chung Xuân Linh đến từ tỉnh Quý.
Hai người đã đi làm là Tô Mạt, và Lâm Ngọc Thanh đến từ bưu điện tỉnh Mân.
Bảy người kia đều chưa kết hôn, chỉ có Tô Mạt là đã kết hôn.
Những người khác nghe nói con của Tô Mạt đã năm tuổi rồi thì cũng chấn động không thôi.
"Trời đất, Tô Mạt, cậu không nói mình còn tưởng cậu vừa tốt nghiệp cấp ba đấy, hoàn toàn không nhận ra luôn." Lâm Ngọc Thanh kinh ngạc nói.
Tô Mạt cười hì hì, không ngờ lại có ngày trở thành chị đại.
"Ngoại hình mình trông trẻ thôi. Vậy xem ra trong ký túc xá mình là người lớn tuổi nhất rồi."
"Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?" Chung Xuân Linh hỏi.
"23 tuổi."
"Vậy thì không phải đâu, mình và Vận Phân đều lớn tuổi hơn cậu, mình 24 tuổi, Vận Phân 25 tuổi." Chung Xuân Linh nói, "Không ngờ cậu kết hôn sớm thế, ở Dương Thành này đều kết hôn sớm vậy sao?"
"Mình không phải kết hôn ở đây. Trước đây mình cũng giống các cậu, là thanh niên trí thức xuống nông thôn, gặp nhà mình ở đó, gả cho anh ấy xong mới theo quân đội đến Dương Thành, thi vào công việc trước đây." Tô Mạt nói.
Chung Xuân Linh nhìn Tô Mạt một cái, trong mắt thoáng qua một cảm xúc không rõ ràng, "Vậy thì số cậu tốt thật đấy."
Tô Mạt mỉm cười, không nói gì thêm.
Cả nhóm đến nhà ăn, Tô Mạt vẫn chưa mua phiếu ăn nên đi mua phiếu trước.
Bữa sáng coi như phong phú, có cháo trắng, màn thầu, bánh bao, bún, khoai lang và trứng gà.
Tô Mạt lấy một bát cháo trắng và một quả trứng gà, trứng gà tốn một hào phiếu thức ăn, cháo trắng là một lạng phiếu lương thực.
Ăn xong, mấy người rửa sạch hộp cơm, cất vào túi, rồi đến đại hội đường, tìm vị trí của tân sinh viên khoa Ngoại ngữ.
Sau khi mọi người đến đông đủ, Tô Mạt đại khái đếm qua, khóa tân sinh viên khoa Ngoại ngữ này chỉ có hơn tám mươi người, mà nữ sinh vậy mà chỉ có mười một người, không đủ xếp đầy hai phòng ký túc xá.
Buổi sáng là đại hội động viên tân sinh viên, các lãnh đạo trường lần lượt phát biểu, nói về kỳ vọng của quốc gia đối với họ, nói về gánh nặng và trách nhiệm trên vai họ, các tân sinh viên nghe mà ai nấy đều nhiệt huyết sôi trào.
Sau đại hội động viên, các khoa quay về khoa để thực hiện các sắp xếp riêng. Khoa Ngoại ngữ thì còn một nhiệm vụ nữa là chọn chuyên ngành.
Trưởng khoa Tiêu Quảng Minh phát biểu một hồi, rồi nói chi tiết ưu thế của từng ngôn ngữ cho tân sinh viên nghe.
Cuối cùng, yêu cầu tân sinh viên chọn một chuyên ngành chính, còn những người có năng lực thì có thể học thêm các ngôn ngữ khác. Ngôn ngữ học thêm không giới hạn, nếu em có năng lực, học thêm tất cả các ngôn ngữ không chuyên ngành cũng được.
Lúc nói điều này, Tiêu Quảng Minh còn nhìn Tô Mạt với ánh mắt đầy ẩn ý.
Tô Mạt trực giác thấy không ổn, sớm biết thế lúc nãy không ngồi hàng đầu rồi. Cô đến học đại học thuần túy là để chờ cơ hội, không muốn chơi trội. Đến lúc đó, người chú ý đến cô nhiều rồi, cô làm gì cũng không thuận tiện.
Đề xuất Xuyên Không: Nhận Chức Tại Cung Tiêu Xã, Ta Làm Người Mua Dùm Ở Thập Niên 60