Chiều hôm nay, Tô Mạt đang làm việc thì bỗng nhiên nhận được điện thoại của Lục Tiểu Lan gọi tới, nói hai nhóc tỳ đánh nhau ở nhà trẻ, bảo cô mau về.
Lục Tiểu Lan là giáo viên nhà trẻ, có một số việc cô không tiện ra mặt.
Tô Mạt giật mình, vội vàng xin phép Diệp Văn Tân rồi tức tốc chạy về nhà.
Tô Mạt suốt đường đi lo lắng không thôi, tưởng hai nhóc tỳ bị người ta đánh, dù sao có thông minh đến mấy thì đứa trẻ chưa đầy hai tuổi này điều kiện thể chất vẫn rành rành ra đó.
Tô Mạt vội vã chạy tới văn phòng nhà trẻ thì thấy hai nhóc tỳ đang đứng một bên, tóc tai có chút rối, trên quần áo còn dính chút bụi nhưng bên ngoài thì không thấy vết thương nào.
"An An, Lạc Lạc, hai con sao rồi? Có bị thương ở đâu không?" Tô Mạt vội vàng chạy tới hỏi.
"Hừ! Nó thì có vết thương gì chứ? Con của chúng tôi mới là đứa bị đánh đây này."
Tô Mạt nghe tiếng nhìn qua thì thấy một bà lão khoảng năm sáu mươi tuổi đang bế một bé trai ngồi trên ghế, trên quần áo bé trai có vết máu, mắt còn đỏ hoe, chắc là vừa khóc xong.
Bên cạnh còn có 4 bé trai nữa, đứa nào đứa nấy nhem nhuốc, nhìn qua là biết vừa bị mài xuống đất, hơn nữa nhìn đều như vừa khóc xong.
Tô Mạt khóe miệng giật giật, cái này nhìn qua thì hai nhóc tỳ không phải bên bị đánh mà là bên đánh người.
Tô Mạt không thèm để ý đến bà lão đó mà hỏi hai nhóc tỳ: "An An Lạc Lạc, nói cho mẹ biết đã xảy ra chuyện gì."
"Họ cướp bánh quy của con, còn muốn đánh con, chị giúp con, họ liền giật tóc chị, còn đánh chị. Chị đánh lại, họ đánh không lại nên khóc ạ." Lạc Lạc vội vàng nói.
Tô Mạt vội vàng bế An An lên, vén mái tóc bị giật rối của cô bé ra, quả nhiên ở chân tóc thấy có chút vết máu, Tô Mạt vừa xót vừa giận, ánh mắt lập tức lạnh lùng hẳn đi.
"Trẻ con đánh nhau nghịch ngợm là chuyện bình thường, nhưng tay chân không được quá nặng. Hai đứa trẻ này của cô nếu không dạy bảo cho tốt, sau này sớm muộn gì cũng gây hại cho xã hội." Bà lão vừa rồi lại lên tiếng.
Lời này Tô Mạt không thích nghe chút nào, lập tức phản bác.
"Bà già này, bà nói vậy là sai rồi, hai đứa trẻ này của tôi từ nhỏ đã ngoan, dù ở đâu cũng không có ai là không khen cả."
"Tôi thấy người cần dạy bảo là con cháu của bà đấy, nhỏ tuổi không học cái tốt, học người ta làm bá vương con, kéo bè kết phái, mấy đứa trẻ lớp lớn bắt nạt hai đứa trẻ lớp nhỏ."
"Còn cướp đồ của người ta, cướp không được liền đánh người, cái này khác gì thổ phỉ đâu? Cái này nhìn qua có điểm nào giống hậu duệ của quân nhân không?"
Bà lão đó Tô Mạt nhận ra, chồng bà ta coi như là nhân vật số hai của quân khu, bình thường lỗ mũi hếch lên trời kiêu ngạo vô cùng.
Đứa bé trai bà ta đang bế là cháu nội út của bà ta, ở nhà trẻ chính là một tiểu bá vương, thường xuyên bắt nạt những bạn nhỏ khác.
Những phụ huynh khác nể mặt nhân vật số hai nên đều nhẫn nhịn, điều này càng khiến bé trai ngang ngược hơn, ở nhà trẻ nghiễm nhiên tự coi mình là đại ca của lũ trẻ, hễ ai không nghe lời nó đều bị nó đánh cho một trận.
Ngay cả giáo viên nó cũng không coi ra gì, hễ ai nói nó một câu là nó đi mách bà nội, bà nội nó liền đến nhà trẻ nói bóng nói gió mỉa mai giáo viên, khiến giáo viên ai nấy đều không dám quản nó.
Lục Tiểu Lan đã nói với cô mấy lần về tiểu bá vương này rồi.
Những phụ huynh khác có lẽ vì nhiều nguyên nhân mà phải nhẫn nhịn, nhưng Tô Mạt cô thì không nhịn được, bắt nạt con cô là không được.
Người phụ trách nhà trẻ là cô giáo Hoắc thấy hai vị phụ huynh mắt thấy sắp cãi nhau đến nơi, vội vàng lên tiếng, kể lại đầu đuôi sự việc một lượt.
Hai nhóc tỳ từ nhỏ đã lớn lên xinh đẹp, giờ lớn hơn một chút, lời nói đã trôi chảy, Lạc Lạc hay cười lại dẻo miệng nên được rất nhiều bạn nhỏ yêu quý, kiểu thu hút cả nam lẫn nữ.
Các bạn nhỏ đều thích tìm Lạc Lạc chơi, có đồ ngon cũng sẽ chủ động chia cho Lạc Lạc ăn. Đương nhiên Lạc Lạc cũng hào phóng, mình có đồ ngon cũng sẽ chia cho các bạn nhỏ.
Dần dần, Lạc Lạc có chút ý tứ của một đại ca nhí khác.
Tiểu bá vương đó sao chịu nổi, bình thường mọi người đều xoay quanh nó, nay bị Lạc Lạc chia bớt sự chú ý bèn muốn tìm Lạc Lạc gây phiền phức. Ngặt nỗi mọi người không cùng lớp, thời gian gặp mặt không nhiều, bình thường lại có giáo viên trông coi nên cũng chỉ nói vài câu bằng lời.
Trẻ con mà, cãi nhau là chuyện bình thường, giáo viên cũng không quá để ý.
Vừa hay hôm nay các giáo viên họp, chỉ để lại một giáo viên trông lũ trẻ, giáo viên đó bỗng nhiên buồn đi vệ sinh bèn vội vàng đi vệ sinh một lát. Nghĩ bụng cũng chỉ vài phút bèn không gọi giáo viên khác ra, không ngờ thế là xảy ra chuyện.
Tiểu bá vương đó thấy không có giáo viên bèn dẫn theo bốn tên đàn em nhỏ định đi dạy cho Lạc Lạc một bài học.
Vừa hay có người cho Lạc Lạc một miếng bánh quy, Lạc Lạc định chia cho An An cùng ăn, hai nhóc tỳ bèn trốn vào góc chia bánh quy.
Tiểu bá vương thấy Lạc Lạc có bánh quy lập tức muốn cướp, Lạc Lạc đương nhiên không cho, thế là xảy ra xô xát. Tiểu bá vương bảo những đứa khác đánh Lạc Lạc, An An thấy em trai bị đánh sao chịu được, xông lên ngăn cản.
Tiểu bá vương túm chặt lấy bím tóc nhỏ của An An giật mạnh, An An đã nói mấy lần bảo nó buông ra nó cũng không buông, An An bèn vung một cú đấm qua, lập tức đấm trúng mũi tiểu bá vương, tiểu bá vương đau quá mới buông tay. Nhưng vẫn ôm mũi, gào thét bảo những đứa khác đánh chết An An.
Những tên đàn em khác bèn buông Lạc Lạc ra, quay sang đánh An An, An An tuy nhỏ con nhưng cũng không phải là đối thủ của mấy củ cải nhỏ này, ba phát hai nhát đã quật ngã chúng xuống đất mài xát.
Tiểu bá vương thấy mình chảy máu mũi bèn khóc òa lên, những tên đàn em khác thấy mình bị đánh ngã cũng khóc theo, trong phút chốc tiếng khóc vang trời, các giáo viên nghe thấy không ổn bèn vội vàng chạy ra.
Thời đại đó trẻ con đánh nhau là chuyện bình thường, cũng không tính là chuyện gì lớn. Giáo viên cầm máu mũi cho tiểu bá vương, hỏi rõ đầu đuôi sự việc xong bèn phê bình nhóm tiểu bá vương.
Tiểu bá vương thấy mình chảy máu còn bị phê bình lập tức không chịu, bắt đầu làm loạn, khóc lóc đòi tìm bà nội, bảo bà nội báo thù cho nó.
Các giáo viên bị làm loạn không còn cách nào khác đành phải đi tìm người.
Cô giáo Hoắc biết người đó khó nhằn, chuyện này Lục Tiểu Lan ra mặt không thích hợp bèn bảo cô mau đi gọi điện thoại cho Tô Mạt, bảo Tô Mạt về.
Quả nhiên, phu nhân của nhân vật số hai đến xong, dù cô giáo Hoắc đã nói rõ đầu đuôi sự việc bà ta vẫn không chịu thôi, nói bảo phụ huynh đối phương đến xem đối phương dạy con thế nào.
Cái này mà đổi thành phụ huynh khác, con mình cậy lớn bắt nạt nhỏ, bắt nạt trẻ con lớp nhỏ, sớm đã bị cho một trận đòn rồi.
Hơn nữa còn chưa bắt nạt được, năm đứa con trai lớp lớn bị một bé gái lớp nhỏ phản sát, nói ra đều thấy xấu hổ chết đi được. Cái này hễ ai còn chút liêm sỉ sớm đã dắt con lủi thủi đi về rồi.
Vị phu nhân của nhân vật số hai này trước đây cậy vào thân phận, người khác ít nhiều sẽ nể mặt, cũng là bá đạo quen rồi. Tuy cháu nội mình có lỗi nhưng cháu nội bà ta sao có thể so với mấy con khỉ hoang này được, cái này bị đánh chảy máu rồi, kiểu gì cũng phải trút giận.
Không ngờ lần này đụng phải một gốc cây cứng, gặp phải Tô Mạt người không nể mặt này, lập tức tức đến đen cả mặt.
Đề xuất Ngược Tâm: Kỳ Đại Khoa Kết Thúc, Cũng Là Lúc Nữ Nhi Ta Lìa Đời.