Những ngày đi làm trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã hơn nửa tháng trôi qua.
Lúc Tô Mạt nhập chức đúng vào giai đoạn kết thúc của Hội chợ Xuân, hiếm khi mới có một nữ đồng chí, Diệp Văn Tân giao phó trọng trách cho Tô Mạt, bảo cô đi tiễn khách nước ngoài.
Trước kia bộ phận toàn là nam đồng chí, những người từ các đoàn giao dịch khác phái đến cũng cơ bản là nam giới, nhiều thương nhân nước ngoài cứ ngỡ địa vị phụ nữ trong nước rất thấp, hiếm khi có cơ hội xoay chuyển ấn tượng, Diệp Văn Tân đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Tô Mạt ngoại hình xinh đẹp, khẩu ngữ lưu loát, hơn nữa đối nhân xử thế đều vô cùng khéo léo, hễ thương nhân nước ngoài nào từng tiếp xúc qua đều không ngớt lời khen ngợi. Mặc dù họ tự mình cũng mang theo phiên dịch tới, nhưng so với Tô Mạt thì vẫn kém hơn một chút.
Vì Tô Mạt trong quá trình giao lưu còn giới thiệu cho họ một số phong tục tập quán địa phương, giúp họ có cái nhìn sâu sắc hơn về đất nước này.
Thế là Tô Mạt bị phái đi, ngày nào cũng ngồi xe taxi, bôn ba giữa khách sạn, sân bay và ga tàu hỏa, chân chạy đến mức gầy đi một vòng. Nhưng cũng quen biết được không ít tài xế taxi, từ lời kể của họ cảm nhận được sự khó khăn của đất nước thời kỳ này.
Năm ngoái, trong thời gian hội chợ do nhà ở căng thẳng, phương tiện giao thông không đủ, đã gây ra nhiều sự bất mãn cho khách nước ngoài, lãnh đạo số hai đã đặc biệt hạ lệnh điều một lô xe từ Kinh Thị, Tân Thị, Hải Thị... qua chi viện, ngay cả tài xế cũng đi theo xe qua đó.
Hội chợ Thu năm ngoái nhờ sự ủng hộ hết mình của lãnh đạo số hai, kim ngạch xuất khẩu lần đầu tiên vượt mốc mười tỷ đô la Mỹ, chiếm hơn 20% kim ngạch xuất khẩu cả nước năm đó.
Đây đối với Dương Thành mà nói là một chuyện vô cùng đáng tự hào.
Năm nay, lãnh đạo số hai còn đặc cách phê chuẩn mua 200 chiếc ô tô gia nhập Công ty Ô tô Dương Thành, và điều động một nhóm quân nhân từ bộ đội qua để bổ sung đội ngũ tài tài xế.
Công ty Ô tô Dương Thành cũng từ chỗ chỉ có hơn 60 chiếc xe vận hành đã tăng vọt lên hơn 200 chiếc, vấn đề giao thông đã được cải thiện cực lớn.
Trong thời gian đó còn có một đoạn kịch nhỏ buồn cười.
Chính là Diệp Văn Tân sau khi biết Tô Mạt không có tên tiếng Anh bèn nói giúp cô đặt một cái, ngày hôm sau nghĩ ra một cái tên gọi là Mary, Tô Mạt vừa nghĩ tới việc mình bị gọi là Mary Su (Mạt Lỵ Tô), khóe miệng giật giật, lập tức từ chối ngay.
Sau đó từ những cái tên Diệp Văn Tân nghĩ ra, cô chọn tên Keira, thế là Tô Mạt cứ thế trở thành Keira Su danh tiếng lẫy lừng sau này.
Lục Trường Chinh thấy vợ vừa đi làm đã bận rộn như thế này cũng xót xa vô cùng, bao thầu hết việc nhà, ngày nào Tô Mạt đi làm về cũng bóp chân đấm lưng cho cô. Tự mình bận rộn không nói, còn chỉ huy hai nhóc con bóp tay, rót nước cho cô.
Lục Tiểu Lan nhìn mà buồn cười, còn trêu Tô Mạt nói đây là đãi ngộ chỉ có ở địa chủ lão tài thời cũ.
Cô cũng xót Tô Mạt, việc trong nhà không để cô phải động tay vào.
Tô Mạt bận rộn đến giữa tháng, tiễn hết các thương nhân nước ngoài đi rồi lúc này mới quay lại văn phòng, cùng mọi người bắt đầu chuẩn bị cho Hội chợ Giao dịch mùa Thu.
Những ngày nhàn nhã chưa được hai ngày, Lục Trường Chinh lại nhận được lệnh từ cấp trên, sắp bắt đầu đợt tập huấn giai đoạn ba rồi.
Lục Trường Chinh sau khi rời đi, người vui mừng nhất chính là Lạc Lạc. Vì Lục Trường Chinh không có ở đây nên Tô Mạt bèn bế cậu bé và An An về ngủ cùng cô.
Lạc Lạc tuy thông minh nhưng dù sao cũng là trẻ con, vẫn rất thích bám lấy mẹ.
Trong lúc Tô Mạt và mọi người đang bận rộn, một kẻ nào đó ở Kinh Thị cũng bắt đầu có hành động.
Sau khi điều đến Kinh Thị vào tháng 9 năm ngoái, kẻ đó nhanh chóng được đưa vào một đài nào đó, học tập khép kín một thời gian, sau đó bắt đầu tham dự các cuộc họp. Trong khoảng thời gian này, hắn có thể cảm nhận rõ ràng mình chắc chắn đã bị giám sát, thế là một chút cũng không dám manh động, ngày nào cũng quy củ, cố gắng thể hiện sự tận tụy hết mình.
Đến tháng 5, tình hình dường như bỗng chốc tốt lên, lãnh đạo bắt đầu đưa hắn theo tham gia công tác, hắn nghĩ mình chắc là đã thông qua đợt khảo sát rồi.
Kẻ đó đang lúc đắc ý bèn dần dần trở nên kiêu ngạo, hắn vốn xuất thân lưu manh, sự công tác nghiêm túc cứng nhắc thời gian qua sớm đã khiến hắn ức chế không thôi, chỉ là hắn giỏi giả vờ, bề ngoài không hề lộ ra chút nào.
Nay đã rảnh tay, chắc chắn phải trút cơn giận này ra, tìm thời gian gửi mật báo cho đám tay chân của mình.
Đối với nhà họ Tô đã khiến hắn phải chịu thiệt thòi ngầm, hắn chắc chắn phải cho một bài học, không giết gà dọa khỉ thì sau này làm sao khiến những kẻ khác phục tùng hắn?
Đến cuối tháng 5, Tô Mạt nhận được ba bộ chăn nệm gửi từ nhà họ Lục tới.
Lục Thanh An sau khi nhận được điện báo của Tô Mạt bèn ra công xã đặt hàng, nhưng lúc này các đại đội đang bận rộn gieo trồng nên đã trì hoãn một thời gian, đến thượng tuần tháng 5 mới làm xong, gửi qua đây cũng mất mười ngày nửa tháng.
Sắp đến tháng 6 rồi, Dương Thành đang lúc sắp nóng nên Tô Mạt bèn cất chăn nệm đi, đợi trời lạnh rồi mới trải.
Hôm nay là cuối tuần, Tô Đình Khiêm và Mạc Ngọc Dung qua đây, Tô Mạt đạp xe ra chợ mua thịt và rau, lúc quay về lại ra bưu điện gửi tiền về quê.
Cô và Lục Trường Chinh đã bàn bạc kỹ rồi, họ ở Dương Thành không trông nom được cha mẹ bên đó bèn mỗi tháng gửi về 10 đồng để người già tự mua thịt ăn.
Ăn xong bữa trưa, Tô Mạt đang định nghỉ ngơi bèn thấy phía phòng thường trực có người qua gọi, bảo cô đi nghe điện thoại.
Tô Mạt vội vàng chạy qua, trong lòng có chút dự cảm không lành, cứ cảm thấy đã xảy ra chuyện gì rồi, đừng là Lục Trường Chinh gặp phải tai nạn gì lúc huấn luyện.
Tô Mạt nhấc máy, điện thoại vậy mà là Lục Thanh An gọi tới.
"Cha, đã xảy ra chuyện gì rồi ạ?" Thế hệ trước nếu không phải chuyện đại sự khẩn cấp đến cháy nhà thì sẽ không gọi điện thoại.
"Tiểu Mạt, Bí thư Canh trúng đạn rồi..." Lục Thanh An vội vàng kể rõ tình hình.
Lục Thanh An và mọi người với tư cách là đại diện đại đội ưu tú của công xã Hồng Kỳ hôm nay lên huyện họp. Buổi sáng họp xong, Canh Trường Thanh cùng mọi người đến nhà ăn ăn cơm, lúc sắp vào nhà ăn không biết từ đâu bay tới mấy viên đạn, bắn trúng Canh Trường Thanh.
Canh Trường Thanh trúng hai phát đạn, một vị thư ký của chú đã đỡ thay chú mấy phát, hiện tại cả hai đều được đưa vào bệnh viện rồi, tình hình thế nào vẫn chưa biết.
Lục Thanh An nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định gọi điện cho Tô Mạt, dù sao cũng là chú của cô, phải báo tình hình cho cô biết một tiếng.
Tô Mạt sau khi gác máy tay đều có chút run rẩy.
Chú Canh một lòng vì dân vì công, là một cán bộ tốt hiếm có, người như vậy nghìn vạn lần đừng có chuyện gì.
Không hiểu sao cô trực giác thấy Canh Trường Thanh gặp chuyện là có liên quan đến việc chú đã giúp đỡ nhà cô.
Tô Mạt quay về nhà, đem chuyện Canh Trường Thanh gặp chuyện nói với ba mẹ, bảo họ sau này phải cẩn thận chú ý. Nếu thực sự là kẻ đó làm thì mục tiêu tiếp theo chắc chắn là nhà họ rồi.
Tô Đình Khiêm cũng cuống, hai cha con bàn bạc xong đạp xe ra bưu điện gọi một cuộc điện thoại cho phía Tô Đình Đức.
Sau khi kết nối, Tô Mạt đem chuyện Canh Trường Thanh gặp chuyện nói với Tô Đình Đức, Tô Đình Đức không hề ngạc nhiên, rõ ràng là đã biết rồi.
"Bác cả, chú Canh hiện tại tình hình thế nào ạ?"
"Không trúng chỗ hiểm, nhưng cũng phải tĩnh dưỡng một thời gian. Nhưng mà, vị thư ký đó của cậu ấy..." Tô Đình Đức im lặng một lát, "Hy sinh rồi!"
Tô Mạt cũng im lặng, hai vị thư ký của Canh Trường Thanh cô đều đã gặp qua, đều là những chàng trai vô cùng tốt.
"Bác cả, là kẻ đó sao?"
"Vẫn đang điều tra, nhưng tám chín phần mười là hắn, các cháu thời gian này cũng cẩn thận một chút." Tô Đình Đức nói.
Dương Thành với tư cách là thành phố đăng cai hội chợ giao dịch xuất khẩu, công tác an ninh không phải huyện Thanh Khê có thể so bì được, nhưng cũng phải đề phòng, kẻ đó chính là một tên lưu manh, thủ đoạn tiểu nhân nhiều vô kể.
Biết Tô Đình Khiêm cũng ở đó, Tô Đình Đức lại bảo ông nghe điện thoại, dặn dò ông một phen trong điện thoại.
Đề xuất Đồng Nhân: Cố Chấp Thụ Đã Nghĩ Thông Rồi