Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 190: Bác sĩ, bảo đại!

Ngày hôm sau, bác sĩ kiểm tra hai sản phụ thấy không có gì đáng ngại liền thông báo có thể xuất viện.

Cặp vợ chồng kia, người chồng muốn về nhà để chăm sóc vợ tốt hơn nên đã đồng ý, cùng bác sĩ đi làm thủ tục xuất viện.

Thím Ngô thì tức không chịu được, nói muốn ở lại bệnh viện thêm một ngày. Bà muốn xem xem hôm nay mụ thông gia có đến không.

Họ cũng làm thủ tục nhập viện từ sáng sớm hôm qua, thông gia nếu cảm thấy chưa sinh nhanh thế thì hôm qua không đến bà cũng miễn cưỡng nhịn được, nhưng nếu hôm nay vẫn không đến thì thật không thể chấp nhận nổi.

Nếu hôm nay vẫn không đến, đợi con gái hết cữ, bà sẽ lên tận nhà xé xác mụ ta ra. Làm mẹ chồng mà khắc nghiệt đến mức này đúng là hiếm thấy.

Tô Mạt ở trong phòng bệnh cũng chẳng có việc gì, có trẻ sơ sinh ở đó nên mọi người nói chuyện đều không dám quá to. Tô Mạt liền cùng Lục Trường Chinh ra ngoài đi dạo quanh bệnh viện.

Bệnh viện thời này tuy không có khu nghỉ ngơi kiểu sân vườn như hậu thế nhưng cũng có một số nơi cho bệnh nhân hoạt động.

Buổi chiều, chiếc giường còn lại lại có thêm một sản phụ mới đến.

Sản phụ này không phải sắp sinh mà là bị ra chút máu nên đến bệnh viện để giữ thai.

Sản phụ này nhìn qua là biết gia đình có điều kiện tốt, hơn nữa còn là nhân vật được cả nhà cưng chiều, bảy tám người của cả nhà ngoại nhà nội cùng đưa đến, lúc rời đi ai nấy đều dặn dò an ủi một hồi, nói cô ấy chịu khổ rồi các thứ.

Người ở lại chăm sóc là mẹ của sản phụ đó, mặc một bộ đồ Lenin, trông rất trí thức, ước chừng là một cán bộ.

Cháu ngoại của thím Ngô là một đứa trẻ hay khóc, một chút động tĩnh cũng có thể làm nó sợ phát khóc, lúc nãy bị một đám người làm ồn một trận, lúc này khóc mãi không ngừng.

Sản phụ giữ thai kia thấy ồn không chịu được, nói với thím Ngô: "Này thím, thím có thể bế đứa bé ra ngoài dỗ không? Nó khóc làm tôi thấy hoảng cả người."

Thím Ngô đang vì chuyện mụ thông gia đến giờ vẫn chưa xuất hiện mà nén một bụng tức, đứa bé lại cứ khóc lóc không ngừng, lúc này liền không nhịn nữa.

"Ngoài hành lang gió to, trẻ con sao chịu được gió? Nếu không phải lúc nãy một đám người các người ồn ào thì nó có khóc thế này không?"

"Chúng tôi là nói chuyện bình thường, làm gì có ồn ào. Là con bà nhát gan, đừng có đổ lên đầu chúng tôi. Bà lấy cái gì đó che lại là không bị gió thổi trúng rồi. Tôi là đến giữ thai đấy, nếu bị đứa bé này làm ồn đến mức xảy ra chuyện gì thì bà gánh nổi trách nhiệm này không?"

Thím Ngô tức không chịu được, "Này, cô cái người này sao không giảng đạo lý thế?"

"Tôi sao lại không giảng đạo lý? Là bà không giảng đạo lý thì có. Tôi..."

Mẹ của sản phụ đó đi lấy nước nóng về thấy con gái đang tranh chấp với người ta, vội vàng ngăn lại, sau đó vừa xin lỗi vừa nói những lời tốt đẹp cùng thím Ngô ra hành lang dỗ trẻ.

Thím Ngô thấy cả nhà đối phương đều là cán bộ cũng không muốn tranh chấp nhiều, chủ yếu là đang bực bội, nay đã có bậc thang để xuống đương nhiên cũng thuận theo.

Con gái thím Ngô thấy mẹ vì mình mà phải chịu ấm ức lại bắt đầu sụt sùi nước mắt.

Lục Trường Chinh nhìn phòng bệnh ồn ào thế này cũng cau mày.

Chuyện này ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghỉ ngơi của vợ anh!

Anh phải nghĩ cách xem có thể chuyển sang phòng bệnh đơn không.

Buổi tối, cháu ngoại thím Ngô khóc dữ dội hơn, làm mọi người không tài nào ngủ được.

Sản phụ giữ thai kia suýt chút nữa thì nổi điên, mấy lần suýt cãi nhau với thím Ngô, đều được mẹ cô ấy khuyên can.

Lục Trường Chinh càng kiên định ý định tìm người đổi sang phòng đơn.

Tuy nhiên, Lục Trường Chinh còn chưa kịp tìm người thì sáng sớm bác sĩ đã đến tìm Tô Mạt. Nói hiện tại giường bệnh đang căng thẳng, cô lại chưa có động tĩnh gì nên bảo cô xuất viện trước, đợi có động tĩnh rồi hãy đến.

Tô Mạt vừa định nói chuyện thì bỗng nhiên em bé trong bụng khẽ cử động, tiếp đó cảm thấy thân dưới có một luồng nước nóng tuôn ra.

Tô Mạt cười gượng gạo, "Bác sĩ, cháu vỡ ối rồi."

Bác sĩ: ...

Vỡ đúng là thật kịp thời.

"Cô mau nằm xuống, lấy cái lót lót vào, đừng để nước ối làm ướt giường." Bác sĩ nói, lại dặn dò Lục Trường Chinh, "Nếu hai tiếng nữa cô ấy vẫn chưa bắt đầu đau bụng thì lại đến tìm tôi."

Lục Trường Chinh vội vàng gật đầu, đỡ Tô Mạt nằm hẳn hoi, lại lấy cái lót lót cho cô.

Nói thật, vợ sắp sinh đến nơi rồi, trong lòng anh có chút hoảng.

Bác sĩ dặn dò xong bên Tô Mạt lại sang bên con gái thím Ngô, định bảo cô ấy xuất viện. Kết quả con gái thím Ngô tâm trạng u uất, tối qua lại thức trắng đêm, giờ bỗng nhiên phát sốt.

Bác sĩ: ...

Thôi xong, người này cũng không xuất viện được rồi.

Tô Mạt nằm hơn một tiếng đồng hồ mà chẳng có dấu hiệu đau bụng gì cả, Lục Trường Chinh lo lắng muốn chết, không ngừng nhìn đồng hồ, kéo theo cả Lý Nguyệt Nga cũng lo lắng không thôi.

Tô Mạt cũng có chút căng thẳng, sắp mở hộp quà bí mật rồi, không biết bên trong là trai hay gái đây. Tốt nhất là một trai một gái, như vậy là đủ cả nếp cả tẻ rồi.

Bỗng nhiên, một cảm giác giống như muốn đi ngoài ập đến, Tô Mạt trực giác thấy có thứ gì đó sắp ra ngoài, vội vàng nắm lấy tay Lục Trường Chinh: "Mau, mau đi gọi bác sĩ."

Lục Trường Chinh sớm đã nôn nóng không chịu nổi rồi, nếu không phải Lý Nguyệt Nga giữ lại thì anh đã đi tìm bác sĩ từ lâu, giờ nghe Tô Mạt lên tiếng liền vội vàng phi như bay ra ngoài.

Lục Trường Chinh xông thẳng vào phòng làm việc của bác sĩ, gọi bác sĩ qua.

Bác sĩ qua kiểm tra cũng kinh ngạc, vội vàng nói với Lục Trường Chinh: "Mau đi gọi y tá đẩy giường đến, sắp sinh rồi."

Lục Trường Chinh lại vội vàng chạy đi gọi y tá.

Bác sĩ thấy Tô Mạt vẻ mặt bình thản như không, không khỏi thầm khâm phục. Sản phụ này nhìn thì yểu điệu thục nữ mà thật là biết nhịn, đã mở đến mười phân rồi mà không rên một tiếng.

Đợi y tá đẩy giường đến, nghe bác sĩ nói đã mở đến mười phân, liền đẩy giường chạy như bay về phía phòng sinh, Lục Trường Chinh vội vàng đi theo, trán đã bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

"Vợ ơi, em có đau không?" Lục Trường Chinh nắm chặt tay Tô Mạt, so với Tô Mạt, anh ngược lại càng giống người sắp sinh hơn.

Tô Mạt lắc đầu, "Không đau."

"Vợ ơi, em đau thì cứ kêu lên, đừng có nhịn."

Làm sao mà không đau được chứ? Anh ở bệnh viện chăm vợ một ngày, người đau đến mức khóc hu hu anh đã gặp mấy người rồi.

Tô Mạt cũng không biết thế nào, cô thực sự chẳng thấy đau chút nào.

Mấy phòng bệnh liền kề của họ đều là sản phụ chờ sinh, đúng là thường xuyên nghe thấy tiếng kêu đau của sản phụ.

Đợi sau khi Tô Mạt được đẩy vào phòng sinh, Lục Trường Chinh và Lý Nguyệt Nga cầm túi đồ đi sinh đứng đợi bên ngoài. Lục Trường Chinh thực sự không ngồi yên được, đứng dậy không ngừng đi đi lại lại ở đó.

"Thằng ba, con đừng đi nữa, đi làm mẹ chóng cả mặt, qua đây ngồi đợi đi."

Lục Trường Chinh qua ngồi xuống, vừa ngồi xuống lại đứng lên, nói: "Mẹ, con sợ."

Lý Nguyệt Nga cười, "Con sợ cái gì? Tiểu Mạt tinh thần tốt lắm, không sao đâu."

Thấy anh đầy mồ hôi, lại nói: "Mau đi rửa mặt đi, lát nữa con ra đời đừng để con thấy ông bố này lôi thôi ngay từ cái nhìn đầu tiên."

Lục Trường Chinh lấy khăn tay lau lau, không mấy để tâm. Tuy không đi lại nữa nhưng cũng không ngồi xuống mà đứng đó nhìn chằm chằm vào cửa phòng sinh.

Vợ anh đang chịu khổ ở bên trong, anh có tư cách gì mà ngồi.

Tô Mạt và mọi người vừa đi, Tô Dịch Viễn xách túi lớn túi nhỏ cũng vừa đến bệnh viện. Tìm quầy lễ tân hỏi số phòng của Tô Mạt xong liền vội vàng đi về phía phòng bệnh.

Kết quả đến phòng bệnh lại không thấy Tô Mạt đâu.

Liền hỏi thím Ngô, "Này bác gái, cho hỏi có phải Tô Mạt ở phòng này không ạ?"

Thím Ngô khóe miệng giật giật, nói: "Phải, cậu là ai?"

"Cháu là anh trai cô ấy, bác có biết cô ấy giờ đi đâu rồi không ạ?"

"Cô ấy vừa vào phòng sinh rồi." Thím Ngô nói.

"Cái gì?" Tô Dịch Viễn giật mình, vội vàng quay đầu chạy đi.

Đợi hỏi y tá vị trí phòng sinh xong liền vắt chân lên cổ mà chạy, bóng dáng như cơn lốc đó làm không ít người phải ngoái nhìn.

Đợi Tô Dịch Viễn chạy đến cửa phòng sinh đúng lúc bắt gặp y tá ra bảo người nhà ký giấy cam kết.

"Người nhà Tô Mạt là ai?" Chị y tá lên tiếng gọi.

Lục Trường Chinh còn chưa kịp lên tiếng, Tô Dịch Viễn đã gào thét lao tới: "Tôi! Tôi! Bác sĩ, bảo đại! Bảo đại!"

Đề xuất Cổ Đại: Thân Xác Bị Chiếm, Nịnh Bợ Kẻ Thù? Nữ Phụ Độc Ác Sát Phạt Quyết Đoán
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện