Người Mỹ tóc vàng không còn cách nào khác, anh ta nhìn chằm chằm vào mắt cô vài giây, cuối cùng bất lực nói: "Trước khi tôi đi vào ngày mai cô có thể liên lạc với tôi, sau khi tôi đi cô cũng có thể viết thư cho tôi, bất cứ lúc nào cũng có thể hối hận."
"Tuyệt đối không thể nào!" Khương Nam Khê không muốn nói chuyện với anh ta nữa, cảm thấy lãng phí thời gian liền quay người về lớp học.
Cũng giống như Khương Nam Khê, bốn người khác cũng bị tìm cơ hội nói chuyện, nhưng đều không đồng ý, Đỗ Nguyệt Mai khá nóng tính, những lúc khác bà vẫn biểu hiện khá dịu dàng, nhưng lời của những người đó chẳng khác nào bảo bà phản quốc, là sự sỉ nhục đối với bà, bà không nhịn được mà vung tay tát.
"Bà đây tốn bao công sức mới đi đến được chỗ này, anh tưởng là đến để hưởng phúc à? Đm, cái đồ chết tiệt nhà anh, vậy mà dám nói với bà đây những lời đó, hôm nay tôi không vả chết anh thì không được."
Trong năm người Mỹ chỉ có mình Eason biết nói tiếng...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 15.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Nhiếp Chính Vương và Đặc Công Vương Phi Khôi Hài của Người
[Pháo Hôi]
đã lưu để đọc sau ạ