Mẹ Hứa phát ra giọng nói có chút thảng thốt của mình, “Hứa Kiều Bảo, con đang làm cái gì vậy?”
Hứa Kiều Bảo tỉnh dậy, cô ta dụi mắt, “Mẹ, mẹ về rồi à, đã nấu cơm chưa?”
“Lúc tôi đi tôi bảo con chăm sóc cha con, con có chăm sóc cha con không?”
“Con có chăm sóc mà, con còn giúp ông ấy bưng bô hai lần, mệt chết con rồi.”
“...”
“Mẹ, đi nấu cơm đi, nấu xong thì gọi con một tiếng là được, lát nữa con qua ăn.”
Hứa Kiều Bảo lại nằm vật xuống giường, cô ta từ nhỏ đến lớn là trung tâm của gia đình, chưa từng phải làm việc gì, coi việc người khác làm việc cho mình là lẽ đương nhiên.
Mẹ Hứa nhìn cô ta, một phút sau lao tới tát cho cô ta một cái, cái tát này không chỉ làm Hứa Kiều Bảo tỉnh hẳn mà còn làm cô ta ngây người.
“Mẹ, mẹ đánh con làm gì?” Cô ta ôm lấy mặt mình.
Mẹ Hứa đấm vào ngực mình, “Tôi đúng là nhìn lầm con rồi, không ngờ lại nuôi nấng một đứa con gái như con, tôi cứ tưởng con là đứa đáng tin cậy, từ nhỏ đến lớn thương con nhấ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 15.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Ràng Buộc Hệ Thống Cùng Gả, Bạn Thân Tôi Xương Thịt Chẳng Còn
[Pháo Hôi]
đã lưu để đọc sau ạ