Bên trong tối quá, lại có rèm cửa nên chẳng nhìn thấy gì, Thẩm Tín Dân nghĩ nếu gõ cửa sổ thì tiếng động to quá, vạn nhất bị người ta phát hiện thì không tốt cho danh tiếng con gái nhà người ta.
Nhưng anh gọi mấy tiếng trong phòng cũng không có ai thưa, Thẩm Tín Dân gõ nhẹ hai cái vào cửa sổ.
Trương Gia Nhu gần như đã sắp ngất lịm đi rồi, cô mơ mơ màng màng nghe thấy có người đang gọi mình, hình như là Thẩm Tín Dân.
Cô sắp chết rồi phải không? Trương Gia Nhu trước khi chết luôn nghĩ cha mẹ đối xử với cô như vậy, cô nếu chết rồi, họ chắc phải khóc thương tâm và hối hận nhường nào.
Nghĩ họ hối hận năm đó không giúp cô đòi lại công bằng, hối hận chỉ để ý đến tiền đồ của anh trai mà không tôn trọng ý kiến của cô, hối hận trong lúc cô sợ hãi như vậy vẫn gọi cậu đến nhà, hối hận từng câu nói chẳng có gì to tát...
Họ sẽ hối hận sao? Trương Gia Nhu không biết, nhưng đầu óc cô giờ đây sáng tỏ nhường nào, cô chết rồi, họ sẽ khóc, nhưng khóc thì làm được gì? Chỉ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 15.000 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Kỳ Nghỉ Tháng Năm, Ta Chúc Cả Nhà Bét Bám Đầy Thân
[Pháo Hôi]
đã lưu để đọc sau ạ