Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 338: 338

Cố Nhạc Châu lười để ý đến Cố Đồng Uyên, dù sao cũng là người lớn rồi, chẳng biết nói lời nào cho lọt tai!

Cố Thiệu Nguyên đi học về, vừa mở cửa đã nghe thấy câu này, cậu lập tức hào hứng lao đến bên cạnh Cố Nhạc Châu: "Ba, có phải vẫn là con tốt hơn không, con lúc nào cũng phải tốt hơn anh con một đoạn dài chứ nhỉ."

Cố Nhạc Châu nhìn Cố Thiệu Nguyên: "Hai anh em anh kẻ tám lạng người nửa cân."

Cố Thiệu Nguyên thấy mất mặt, liền để túi sách sang một bên, bế thốc Thiệu Tiểu Hổ lên: "Tiểu Hổ, lại đây để chú xem nào, chú cũng lâu lắm rồi không gặp cháu, đã cao ngần này rồi."

Thiệu Tiểu Hổ ôm lấy cổ Cố Thiệu Nguyên, áp mặt nhỏ vào mặt cậu: "Chú nhỏ ạ."

Cố Thiệu Nguyên hớn hở: "Tiểu Hổ đúng là nhiệt tình hơn cái thằng nhóc cổ hủ nhà anh cháu nhiều."

Thiệu Tiểu Hổ nói: "Chú nhỏ ơi, bây giờ cháu còn có một em trai nhỏ nữa đấy."

"Chú nghe nói rồi, đợi đến kỳ nghỉ đông chú sẽ về thăm em trai cháu." Cố Thiệu Nguyên hỏi: "Tiểu Chiêu nhà cháu trông giống ai thế?"

Thiệu Tiểu Hổ vỗ vỗ vào lồng ngực nhỏ của mình: "Cháu, giống cháu ạ."

Cố Thiệu Nguyên lập tức bật cười: "Giống Tiểu Hổ à, vậy chắc chắn là một đứa em trai xinh xắn rồi."

Thiệu Tiểu Hổ hớn hở, chú nhỏ cũng đang khen cậu bé đẹp trai kìa.

Mọi người cùng ngồi xuống ăn tối, vô cùng náo nhiệt.

Sau bữa tối, mấy đứa trẻ tụ tập lại chơi đùa, Cố Thiệu Nguyên về phòng học bài.

Cố Đồng Uyên cuối cùng cũng có thời gian tìm Thẩm Kim Hòa, đóng cửa phòng lại, không nhịn được mà ôm chầm lấy cô.

Đến lúc sắp đi ngủ, Cố Hi Duyệt ôm một cái gối tìm tới.

"Ba ơi, con muốn ngủ cùng ba ạ."

Nếu là Cố Ngạn Thanh và Cố Ngôn Tranh mà tới thế này, Cố Đồng Uyên chắc chắn sẽ xách hai thằng con trai đi chỗ khác.

Nhưng đây là cô con gái rượu thơm tho mềm mại của anh mà.

Cố Đồng Uyên tuy rất muốn được ở riêng với Thẩm Kim Hòa, nhưng lại không nỡ để con gái yêu của mình thất vọng.

Anh đón lấy cái gối của Cố Hi Duyệt, bế thốc cô bé lên: "Được, ba ngủ cùng bảo bối của ba."

Cố Hi Duyệt hớn hở gối đầu lên cánh tay Cố Đồng Uyên: "Ba ơi, ba kể chuyện cho con nghe đi, kể chuyện Nàng Bạch Tuyết được không ạ? Mẹ hôm qua nói sẽ kể cho con nghe chuyện Nàng Bạch Tuyết."

Trong đầu Cố Đồng Uyên toàn là chuyện đánh trận, lấy đâu ra chuyện Nàng Bạch Tuyết.

Anh hoàn toàn không biết Nàng Bạch Tuyết là chuyện gì.

Nhìn ra vẻ mặt ngơ ngác của Cố Đồng Uyên, Thẩm Kim Hòa nói: "Vậy để mẹ kể chuyện Nàng Bạch Tuyết cho con nghe nhé?"

Cố Hi Duyệt đã lâu không gặp ba nên rất muốn ba kể cho nghe: "Nhưng mà... con muốn ba kể cơ."

Giọng nói mềm mại ngọt ngào này của con gái mình, Cố Đồng Uyên nhất định phải kể thôi, không biết cũng phải ráng mà kể!

"Không sao, để ba kể cho con nghe."

Thẩm Kim Hòa bỗng nhiên rất mong chờ, không biết câu chuyện Nàng Bạch Tuyết qua lời kể của Cố Đồng Uyên sẽ ra sao.

Cố Đồng Uyên vừa định mở lời, ngoài cửa lại thò thêm hai cái đầu nhỏ.

Cố Ngạn Thanh và Cố Ngôn Tranh mỗi đứa ôm một cái gối.

"Mẹ ơi, con và em cũng muốn ngủ cùng mọi người."

Cố Đồng Uyên nói: "Nam tử hán mà còn ngủ với mẹ, không thấy xấu hổ à!"

Cố Ngạn Thanh: "Ba cũng là nam tử hán, sao ba cứ quấn lấy mẹ để ngủ thế?"

Cố Đồng Uyên: ...

Anh nhịn vậy.

Thẩm Kim Hòa lần này rất thông minh, sợ ba đứa trẻ đều đến chen chúc nên lúc làm chiếc giường này đã làm rộng tới hai mét tư.

Nhưng Thẩm Kim Hòa vẫn cảm thấy rất chật.

Vì Cố Ngạn Thanh và Cố Ngôn Tranh cứ tranh luận xem ai được nằm cạnh mẹ.

Kết quả cuối cùng là Thẩm Kim Hòa nằm giữa Cố Ngạn Thanh và Cố Ngôn Tranh, hai đứa trẻ mỗi đứa ôm một cánh tay của cô, cảm giác này nói sao nhỉ, giống như đang chịu hình vậy!

Đèn tắt, Cố Đồng Uyên bắt đầu kể chuyện của mình.

"Ngày xửa ngày xưa, trong hoàng cung có một vị Hoàng hậu sinh được một cô con gái xinh đẹp, cô con gái nhỏ có làn da trắng như tuyết, nên Hoàng đế và Hoàng hậu đặt tên cho cô là Nàng Bạch Tuyết."

"Mọi người trong hoàng cung đều vô cùng yêu quý Nàng Bạch Tuyết, Nàng Bạch Tuyết từ nhỏ đã vô cùng thông minh hiếu học, đặc biệt là thích đọc binh thư, ví dụ như Tôn Tử Binh Pháp, Lục Thao, Tam Lược, Bàn về chiến tranh, vân vân..."

Thẩm Kim Hòa chớp mắt, hoàng cung cổ đại mà còn có cả cuốn "Bàn về chiến tranh" sao? Chẳng phải đó là của phương Tây à?

Nhưng cô cũng không lên tiếng, chỉ nghe Cố Đồng Uyên tiếp tục kể.

"Nàng Bạch Tuyết, một tuổi biết nói, hai tuổi bắt đầu học võ, năm tuổi đã có thể dàn trận cầm quân, Hoàng đế, các đại thần, đặc biệt là những vị lão tướng quân vô cùng thích cùng Nàng Bạch Tuyết thảo luận chuyện đánh trận."

"Đến năm mười tuổi, Nàng Bạch Tuyết mặc nhung phục, trực tiếp cưỡi lên ngựa cao, oai phong lẫm liệt, cùng lão tướng quân xuất chinh ra biên ải."

"Nàng Bạch Tuyết dùng thời gian ba năm, thống lĩnh quân đội chinh chiến, thu phục các nước nhỏ vùng biên cương, lập nên chiến công hiển hách. Sau đó cô lại dùng thời gian năm năm, quét sạch các quốc gia khác, thống nhất thế giới. Cô là vị nữ tướng quân kiệt xuất và lợi hại nhất trong lịch sử."

"Khi Nàng Bạch Tuyết sắp tròn mười tám tuổi, cô khải hoàn trở về, bách tính đứng đầy hai bên đường chào đón, đều muốn đến xem vị Nàng Bạch Tuyết truyền kỳ này. Cha của Nàng Bạch Tuyết đứng trên thành cao, trước mặt tất cả đại thần và bách tính, tuyên bố Nàng Bạch Tuyết sẽ kế vị ngai vàng."

"Vào đúng ngày sinh nhật mười tám tuổi, cô thành công kế vị, cô chính là vị Nữ vương truyền kỳ thống nhất thế giới."

Thẩm Kim Hòa nghe xong câu chuyện này, quả thực là, nghe xong mà không thốt nên lời.

Đúng là quá đỉnh, vị Nàng Bạch Tuyết này.

Cố Ngôn Tranh hoàn toàn không hứng thú với chuyện này, coi như nghe hát ru vậy, Cố Đồng Uyên kể một lúc là cậu bé đã lờ đờ muốn ngủ rồi. Hiện tại đã ngủ say như chết.

Cố Hi Duyệt nghe một hồi: "Ba ơi, Nàng Bạch Tuyết này trông có vẻ lợi hại quá ạ."

Cố Đồng Uyên thầm nghĩ, sao Cố Hi Duyệt vẫn chưa ngủ nhỉ: "Đúng vậy, cô ấy rất lợi hại, con cũng lợi hại, có thể đi ngủ được rồi."

Cố Hi Duyệt nắm lấy tay Cố Đồng Uyên: "Nhưng mà, ba ơi, Nàng Bạch Tuyết này vất vả mệt mỏi quá ạ."

Cố Ngạn Thanh ở phía bên kia chen vào một câu: "Đúng thế đúng thế, cái quốc gia cổ đại này còn bắt con gái nhỏ đi đánh trận, còn bắt cô ấy vất vả như thế, đúng là quá tệ rồi."

Cố Đồng Uyên hít một hơi thật sâu, cảm thấy cơn giận vì con không chịu ngủ bắt đầu bốc lên.

"Được rồi được rồi, biết rồi, đi ngủ đi Cố Ngạn Thanh."

Cố Ngạn Thanh hễ nghe chuyện đánh trận là lại phấn khích, làm sao mà ngủ được.

"Ba ơi, ba kể thêm một câu chuyện ba đi đánh trận nữa được không ạ?"

Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Phụ Bạc Đại Lão Tiên Môn, Ta Bị Đeo Bám Không Buông
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện